Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 13 (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:46:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến khi hồn thì Kỳ Như Trần buông tay từ lúc nào, đang cùng Trần Tự Phàm bàn bạc cách xử lý bức tượng thần cho thỏa nhất. Có chủ động gánh lấy rắc rối, Phượng Từ Rượu cũng mừng vì thảnh thơi.

Mọi ai nấy đều đang bận rộn, ngay cả con chồn cũng kéo hỏi han đủ điều. Phượng Từ Rượu tự giác tìm một cái đệm bồ đoàn xuống, định lấy điện thoại chơi một lát. Kết quả, màn hình hiện lên hai chữ: "Không sóng".

Đột nhiên xuống núi ghê gớm...

Phượng Từ Rượu lẳng lặng cất điện thoại , đúng lúc bên tai chợt vang lên một tiếng "rắc" thanh thúy. Hắn ngẩng đầu lên chạm ngay khuôn mặt oán độc của bức tượng thần.

Hắn "bật" dậy ngay lập tức. Không vì sợ, mà vì cái tượng trông thật sự quá xí.

Bức tượng thần tựa như sống , vươn tay chộp lấy Phượng Từ Rượu. Những hồn phách cánh tay nó xuyên qua nháy mắt trở nên mờ mịt nhiều.

Phượng Từ Rượu nhíu mày, chẳng còn tâm trí mà nhớ đến lời khuyên của Kỳ Như Trần, trở tay ném một đoàn hỏa diễm. Tốc độ cực nhanh khiến những xung quanh kịp phản ứng.

Xích diễm chạm bùng cháy, chỉ trong tích tắc nuốt chửng lấy bức tượng. Ngọn lửa hừng hực bốc cao ngùn ngụt, nhưng cạnh chỉ cảm nhận một ấm dịu nhẹ.

Bức tượng thần đổ sầm xuống đất.

Phượng Từ Rượu giữa ánh lửa, hất cằm về phía Kỳ Như Trần cũng đang trong vòng hỏa hoạn: “Thế nào? Đã bảo là nó chỉ thiêu tà ám thôi mà.”

Kỳ Như Trần ngẩn , giơ tay chạm ngọn lửa. Một luồng ấm áp tràn khắp tứ chi bách hài, cảm giác như cả đang ngâm trong suối nước nóng, vô cùng dễ chịu.

Anh nắm chặt bàn tay, ánh mắt vô thức về phía Phượng Từ Rượu. Đối phương giống như một tia sáng mang theo ấm rơi vực sâu tăm tối, khiến lớp băng giá cứng nhắc trong lòng dường như bắt đầu tan chảy ngay chính khoảnh khắc .

Phượng Từ Rượu cố ý áp chế uy lực, ngọn lửa vốn đang bùng phát tứ phía lập tức thu liễm , chỉ tập trung thiêu đốt bức tượng thần.

Thế nhưng cũng chỉ thể khống chế đến mức , đúng như lời đó, Xích diễm một khi phát hỏa, nếu thiêu sạch tà ám thì tuyệt đối sẽ lụi tàn.

“Bức tượng thần cư nhiên là vật sống.” Trần Tự Phàm chẳng lùi góc tường từ lúc nào, ở vị trí gần như là đường chéo xa nhất so với bức tượng đang bốc cháy.

Gã cau mày, đầu tiên nảy sinh sự hoài nghi đối với chính thể chất của . Ngôi miếu , bức tượng , gã cảm nhận nửa điểm dị thường. Ngay cả hiện tại, khi tượng thần thiêu rụi, những đốm sáng tín ngưỡng li ti tràn từ bên trong, gã cũng chẳng thấy gì khác biệt, cứ như thể đó chỉ là một đống đá vụn bình thường hơn kém.

“Cũng hẳn là sống.” Phượng Từ Rượu một tay chống cằm, nheo mắt quan sát: “Bên trong nhồi nhét quá nhiều thứ thượng vàng hạ cám, miễn cưỡng dựng lên một cái xác cử động mà thôi.”

Theo sức nóng của ngọn lửa, Phượng Từ Rượu thấu cấu trúc bên trong tượng thần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-13-tiep.html.]

Hắn chỉ tay về phía cái bồ đoàn : “Thứ thiết kế theo kiểu cứ gần là sẽ kích hoạt cơ quan tấn công. Trong cơ thể nó còn ẩn chứa vài trận pháp, hẳn là dùng để dịch chuyển lực lượng tín ngưỡng.”

Nghe Phượng Từ Rượu , ánh mắt Trần Tự Phàm dần trở nên lạnh lẽo, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: “Có kẻ đang cố tình thu thập tín ngưỡng.”

Nếu chỉ là một vụ thì thể coi là trùng hợp, nhưng quá nhiều sự kiện tương tự xâu chuỗi với ...

Kỳ Như Trần suy nghĩ sâu xa hơn, đáy mắt phản chiếu ánh lửa nhảy nhót, thần sắc thâm trầm khiến cách nào nắm bắt: “Trở về báo cáo với Tổng cục.”

Hứa Tín Hậu thấy bầu khí đột ngột trở nên ngột ngạt, nhịn mà lên tiếng: “Mọi đang trầm trọng hóa vấn đề quá ?”

Tín ngưỡng thứ đối với việc tu luyện đúng là chút tác dụng, nhưng cũng chỉ dừng ở đó thôi. Trong bao nhiêu điển tịch cổ xưa, ông từng thấy ai thể dùng tín ngưỡng để hại cả.

AN

Trần Tự Phàm hề giãn chân mày, gã c.ắ.n chặt môi , chậm rãi bước gần bức tượng thần.

“Gã làm gì ?” Phượng Từ Rượu sang hỏi Kỳ Như Trần.

“Kiểm tra xem tượng thần đúc từ thứ gì. Về khoản , gã nhạy cảm hơn bất cứ ai.”

Chờ đến khi lửa tắt, tượng thần phỏng chừng đến tro cũng chẳng còn, nên chỉ lúc mới tranh thủ kiểm tra .

Kỳ Như Trần Trần Tự Phàm đang định chạm ngọn lửa, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Trần Tự Phàm tiếp xúc với Xích diễm, ngọn lửa liền như một con rắn độc, quấn chặt lấy tay gã lao vút lên . Chỉ trong nháy mắt, Trần Tự Phàm biến thành một " lửa" đúng nghĩa.

Gã đau đớn đến mức co quắp cả hình, điên cuồng lăn lộn mặt đất.

“Ngọa tào!” Phượng Từ Rượu hình, mặt mày cứng đờ. Hắn lập tức giơ cao hai tay lên trời để tự chứng minh sự trong sạch: “Ta thề là làm gì hết nha!”

Kỳ Như Trần chỉ bất lực đỡ trán.

Anh ngay mà...

Cuối cùng, chuyến hành trình lên núi kết thúc bằng cảnh Trần Tự Phàm xe cứu thương bế .

cũng may, đám tàn hồn khi mất sự kiềm chế của tượng thần tự động về bản thể. Những hôn mê trong thôn cũng bắt đầu lục tục tỉnh trong vài ngày đó.

Loading...