Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-20 06:48:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quá trình chụp diễn hề thuận lợi. Đường núi gập ghềnh hiểm trở, dẫn đường là đầu làm công việc nên thể hiện thiếu chuyên nghiệp. Đội ngũ thường xuyên lạc mất , phim thực tế phần lớn đều bỏ .
những điều đó vẫn vấn đề lớn nhất, phiền phức thực sự là độc trùng trong núi nhiều hơn nhiều so với tưởng tượng của Đỗ Vân Sinh. Ngày thường khi ngoài phim, đều bao bọc bản kín mít, nhưng vẫn khó tránh khỏi việc để lộ da thịt ngoài.
Cứ như , ai nấy vẫn đốt đầy những nốt sưng tấy. Thuốc mang theo dùng hết nhanh chóng, chỉ thể nhờ dẫn đường mang từ chân núi lên. một chuyến về cũng mất hai ba ngày, thực sự phiền phức. Hiệu suất thấp kém, khó khăn bủa vây khiến ít bắt đầu nảy sinh ý định bỏ cuộc.
Đỗ Vân Sinh cũng phiền lòng, mãi mới c.ắ.n răng đồng ý tăng lương để giữ chân họ , kết quả gặp chuyện trợ lý độc trùng c.ắ.n thương. Một bên chân sưng phù lên như bệnh phù chân, thì hôn mê bất tỉnh, chỉ thể vội vàng đưa bệnh viện cấp cứu.
Độc tính của côn trùng trong núi Khất La mạnh đến mức ai ngờ tới, giờ tận mắt chứng kiến nên nhiều thối lui làm nữa, ngay cả tiền lương mấy ngày họ cũng chẳng thiết tha. Mấy chục con , đến cuối cùng chỉ còn sót năm sáu , đều là những ký hợp đồng, hiện tại trả nổi tiền vi phạm nên mới buộc ở .
Đỗ Vân Sinh bên lan can ngôi nhà sàn hút thuốc, tâm trạng đang vô cùng bứt rứt thì A Sơn tiến gần.
"Thế nào ?" Đỗ Vân Sinh hỏi về tình hình trợ lý đang cấp cứu, thực sự xảy án mạng.
A Sơn đáp: "Đã qua cơn nguy kịch ạ."
Đỗ Vân Sinh ừ một tiếng, đại ngàn sâu thẳm mà thẩn thờ. Điếu t.h.u.ố.c tay cháy quá nửa, tàn t.h.u.ố.c dài ngoằng vẫn rơi xuống. Làn khói trắng xám lan tỏa che khuất gương mặt Đỗ Vân Sinh, khiến như chìm trong sương mù m.ô.n.g lung.
Tóc ướt, chứng tỏ mới tắm xong, nước vẫn còn vương . Lúc đang nghiêng , để lộ góc nghiêng khuôn mặt về phía A Sơn. Diện mạo của Đỗ Vân Sinh thuộc kiểu xuất sắc khiến kinh diễm, mà là kiểu càng càng thấy dễ chịu, ôn nhuận như một thư sinh bước từ gia đình học thức, khí chất đầy . Làn da khá trắng, hơn nữa còn . Nhìn gần cũng tìm thấy một chút tì vết, mịn màng và ấm áp giống như một viên ngọc quý tỏa ấm.
A Sơn lén một cái hốt hoảng cúi mặt xuống, tim đập nhanh. Cậu thầm cảm thán trong lòng, cũng may là trai thẳng, nếu thật khó lòng mà đạo diễn Đỗ thu hút. Nếu thực sự mê hoặc thì chịu khổ đau lòng chỉ thể là bản thôi. Vị đạo diễn vẻ ngoài thư sinh vốn mang bản tính bạc tình và phong lưu đa tình, ngày thường khiến bao nhiêu cô gái thổn thức. Tin tức của cứ dăm bữa nửa tháng lên báo, nhưng một ai thể khiến dừng chân.
Một đoạn tàn t.h.u.ố.c gãy rơi lên mu bàn chân, Đỗ Vân Sinh sực tỉnh, thu hồi tâm trí : "Nhân thủ đủ, mau dẫn ... cùng cả ông dẫn đường nữa, bảo ông hỗ trợ phiên dịch. Tôi thuê ngay tại Khất La Trại, đãi ngộ sẽ ."
A Sơn đột ngột ngẩng đầu: "Dạ... mà đó dẫn đường dặn chúng đừng nên trêu chọc của Khất La Trại, họ dùng cổ thuật..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-3.html.]
Đỗ Vân Sinh ngắt lời : "Cậu cũng tin ?"
Ánh mắt Đỗ Vân Sinh liếc qua lạnh lẽo vô cùng, khiến A Sơn dám thêm lời nào.
"Chẳng qua là độc trùng trong núi quá nhiều, những dân trại đó lẽ ở cùng độc trùng lâu ngày, hoặc ăn loại thảo d.ư.ợ.c nào đó thể phòng độc nên mới sức đề kháng, thể chung sống hòa bình với chúng, từ đó mới hiểu lầm là thuật đuổi trùng mà thôi." Đỗ Vân Sinh xua tay: "Chỉ là trò lừa bịp thôi, trong trại ngoài việc hái thảo d.ư.ợ.c thì chẳng còn cách nào để kiếm tiền cả. Tôi là đang tạo công ăn việc làm cho bọn họ đấy."
Ly
A Sơn vội vàng gật đầu: "Vâng ạ. Vậy... tiền lương tính thế nào?"
Đỗ Vân Sinh cụp mắt: "Cứ theo mức lương của nhân viên cũ mà giảm một nửa."
A Sơn đáp: "Vâng."
A Sơn cảm thấy Đỗ Vân Sinh khắt khe, mức lương giảm một nửa đó đối với dân trong núi vẫn là một khoản tiền khổng lồ. Quan trọng nhất là những nhân viên đây đều là chuyên nghiệp, từ việc khiêng vác thiết đến phim làm diễn viên đều thạo việc. Còn dân làng Khất La thuê tới đây chỉ thiếu chuyên môn mà còn khả năng làm hỏng thiết , đặc biệt nếu sẽ còn làm chậm tiến độ. Nếu vì quá thiếu và thời gian gấp rút, Đỗ Vân Sinh thà tuyển một nhóm chuyên nghiệp khác chứ chẳng đời nào dùng những việc.
A Sơn nhanh chóng làm theo lời dặn, đưa cho dẫn đường một khoản tiền, cuối cùng cũng khiến ông đồng ý tập hợp dân làng và giúp phiên dịch.
Dân trong trại ở bãi đất trống, thờ ơ A Sơn và dẫn đường đang đài cao. Gương mặt họ chút biểu cảm, cứ như thể hiểu gì cả. A Sơn nghĩ rằng họ hiểu tiếng phổ thông nên thầm lo lắng, bèn bảo dẫn đường giải thích một nữa.
Người dẫn đường dùng tiếng Miêu giải thích , nhưng giống như A Sơn nghĩ, ông dùng nhiều kính ngữ, ngay cả cách dùng từ trong giọng cũng cân nhắc kỹ lưỡng mới dám . Cuối cùng, dẫn đường còn thêm rằng nếu dân làng hài lòng thì cứ xem như đang xem một trò , cần bận tâm làm gì. Tất nhiên, những gì ông thì nhóm của A Sơn thể hiểu .
Đỗ Vân Sinh cũng hiểu, nhưng theo bản năng cảm thấy biểu cảm của dẫn đường gì đó đúng. Anh là đạo diễn nên vốn thói quen chú ý đến những biến đổi nhỏ nhất khuôn mặt con . Dù dẫn đường che giấu kỹ nhưng Đỗ Vân Sinh vẫn sự sợ hãi và tôn kính trong mắt ông . Ngay cả những nếp nhăn mặt ông lão dường như cũng cứng đờ vì sợ hãi, giọng điệu còn mang theo vẻ kính cẩn lạ thường.
Đỗ Vân Sinh cau mày, thầm đoán lẽ dẫn đường những lời đồn về cổ thuật làm cho mê , và ý nghĩ đó chắc hẳn ăn sâu tiềm thức . Suy nghĩ nên chủ động bước lên đài, lặp ý định của một nữa bằng những lời lẽ vô cùng hoa mỹ. Ngay đó, sang cảnh cáo dẫn đường: "Hãy dịch lời từ đầu đến cuối một cách chính xác, đừng tưởng hiểu tiếng của ông mà đoán ý nghĩa. Tôi sẽ ghi âm và nhờ dịch, nếu sai một câu thôi thì ông đừng hòng nhận tiền lương."
Người dẫn đường còn cách nào khác, đành lặp lời của Đỗ Vân Sinh, nhưng đó vẫn nhấn mạnh rằng đây là ý của Đỗ Vân Sinh, đều là những lời do .
Đỗ Vân Sinh vẻ ngoài ưa , khí chất thư sinh đậm nét, cộng thêm cách diễn đạt khéo léo nên khi đài, thu hút ít sự chú ý. Thanh niên nam nữ ở Khất La Trại từ đến nay vốn vài phần tôn trọng và yêu thích đối với những đẽ, lúc trong đám đông vài cô gái Miêu lộ rõ thiện cảm với . Chỉ là đợi thiện cảm đó kịp biến thành sự yêu thích thì đám đông bỗng trở nên xôn xao.