Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:33:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu tâm ý tương thông, đôi bên mới thể đối phương ở . Hơn nữa khi cảm xúc d.a.o động lớn, hoặc lúc gặp nguy hiểm, nó thể giúp bạn đời giải quyết vấn đề. Đây là loại cổ trùng dùng để tăng tiến tình cảm, để tạo oán lữ, cho nên nếu tâm đầu ý hợp, năng lực của nó sẽ thể hiện ."

"Ngươi ... tâm ý tương thông mới ?"

" ." Người nọ khựng một lát, vỗ đầu : "Ta quên mất, cần m.á.u ở tim mới đ.á.n.h thức cổ trùng. Con của ngài... dường như vẫn tỉnh? Chỉ Linh Linh là Vu Cổ sư đại nhân tặng cho ngài ? Đối với Vu Cổ sư mà , Linh Linh là vật cực kỳ quan trọng, là bạn đời cả đời mới thể tặng . Người Khất La Trại nhận định bạn đời là chuyện cả đời, vĩnh viễn phản bội... Sao ngài ?"

"Hả?"

Giọt nước mắt lớn rơi xuống mu bàn tay, Đỗ Vân Sinh mới phát hiện thực sự bật .

Hắn nắm chặt Linh Linh chạy về trúc lâu, từ xa thấy Đằng Chỉ Thanh đang tưới nước cho hoa cỏ trong vườn. Đỗ Vân Sinh xúc động xông , chạy đến mặt y.

"A Thanh —— phù."

Đằng Chỉ Thanh dậy : "Làm ?"

Đỗ Vân Sinh mở tay , lòng bàn tay là Linh Linh: "Trong lục lạc cổ trùng ?"

Đằng Chỉ Thanh đáp: "... Phải. nó sẽ làm hại ngươi."

"Ta ." Đỗ Vân Sinh ngắt lời y, tiếp tục hỏi: "Cổ trùng đó gọi là gì?"

Đằng Chỉ Thanh : "Linh Cổ."

Đỗ Vân Sinh hỏi tiếp: "Nó dùng m.á.u ở tim nuôi nấng, cả đời chỉ một đôi, chỉ dành tặng cho bạn đời. Lúc ngươi tặng cho , chính là xem như bạn đời đúng ?"

Đằng Chỉ Thanh trả lời: " ."

Đỗ Vân Sinh chằm chằm y: "Tại để dùng m.á.u ở tim nuôi nó?"

Im lặng hồi lâu, Đằng Chỉ Thanh nhẹ nhàng đáp: "Ngươi sẽ đau."

"Mẹ kiếp." Đỗ Vân Sinh nhịn c.h.ử.i thề một tiếng, bực bội xoay hai vòng tại chỗ, đột nhiên màng tất cả lao lòng Đằng Chỉ Thanh, ôm cổ y, chủ động đặt môi lên làn môi lạnh lẽo của y.

Đằng Chỉ Thanh ôm chặt lấy , làm sâu thêm nụ hôn .

Nụ hôn kết thúc, Đỗ Vân Sinh thở gấp, áp tay lên ngực, trái tim đập liên hồi dứt.

Hắn với Đằng Chỉ Thanh: "A Thanh, thừa nhận là một tên khốn thấy sắc nảy lòng tham. Từ đến giờ vẫn , nhưng từng rung động cùng một khuôn mặt đến thứ hai."

Đằng Chỉ Thanh hỏi: "Cho nên?"

Đỗ Vân Sinh đáp: "Ta rung động với ngươi , chính là ."

Đằng Chỉ Thanh : "Vân Sinh, ngươi những lời , sẽ luôn ghi nhớ, luôn tin tưởng."

Ngụ ý là, ngay cả khi một ngày nào đó Đỗ Vân Sinh đổi ý định, y vẫn sẽ tin tưởng chút nghi ngờ, thể thoát khỏi bẫy rập ngôn từ hoa mỹ .

"Ta , , cho nên thể nhờ ngươi giúp , để luôn yêu ngươi ." Đỗ Vân Sinh Đằng Chỉ Thanh: "Yêu cầu của vẫn tùy hứng, chín chắn, mà vẫn ngươi giúp đỡ. mà A Thanh , cần ngươi."

"Chúng thử nữa ? Cố gắng một chút, cả hai đều cần học cách chung sống giữa bạn đời —— nếu bên cả đời, nên học tập cho mới . Cho nên ngươi cũng giúp , bảo cho nên làm thế nào."

"A Thanh, ngươi ngươi từng tin , thừa nhận là sai, từng cho ngươi cảm giác gánh vác, thể khiến ngươi an tâm. ngươi thể tin một nữa ?"

Đằng Chỉ Thanh gạt lọn tóc mái của Đỗ Vân Sinh tai: "Vân Sinh, cách nào."

Đỗ Vân Sinh quả quyết: "Ngươi cách mà, thể làm , dám thử, chẳng lẽ ngươi dám ?"

Đằng Chỉ Thanh đáp: "Nếu kết quả của việc thử nghiệm là mất ngươi, Vân Sinh, dám."

Đỗ Vân Sinh một nữa cảm thấy chấn động, bao giờ hiểu rõ tình thâm của Đằng Chỉ Thanh như lúc , cũng bao giờ nhận bấy lâu nay từng cho y một lý do để tin tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-27.html.]

"Vân Sinh, phía là vực thẳm, phía là vách đá, ở giữa chỉ một sợi dây thép treo leo, nhưng đó là con đường sống duy nhất."

Đỗ Vân Sinh lắc đầu: "Sợi dây đó sớm muộn cũng đứt."

Đằng Chỉ Thanh : "Đợi khi nó đứt hãy tính."

Đỗ Vân Sinh : "A Thanh, dù là vách đá vực thẳm, nhảy về phía . Có tan xương nát thịt , xem ngươi chọn thế nào."

Đằng Chỉ Thanh trả lời, chỉ ôm chặt lấy .

..

Đỗ Vân Sinh đem chuyện của hai kể cho bạn , bạn liếc xéo một cái.

"Ta hiểu , hai các ngươi đúng là trời sinh một cặp. Ngươi trị y, y trị ngươi, hai nên dính lấy . Đổi là ai khác cũng cách nào làm tan chảy Đằng Chỉ Thanh, cũng chẳng thể nào trói chân ngươi."

Đỗ Vân Sinh hỏi: "Vậy nên, ngươi sẽ giúp chứ?"

Người bạn lẩm bẩm: "Ta se bao nhiêu sợi chỉ hồng ." Hắn nhỏ: "Nghe se duyên nhiều quá sẽ cô độc cả đời, tìm vợ ở bây giờ."

Lần đến lượt Đỗ Vân Sinh liếc xéo , thầm nghĩ với cái tính cách "hiền thê" của , ngày thường thả thính bao nhiêu tự , tìm vợ mới là lạ.

Tuy nhiên Đỗ Vân Sinh vẫn an ủi: "Tin , khi ngươi se đủ một trăm cặp, ngươi sẽ gặp chân ái từ trời rơi xuống!"

Người bạn bán tín bán nghi: "Thật ?"

Đỗ Vân Sinh khẳng định: "Chắc chắn là thật, bà nội ."

Người bạn : "Được , giúp ngươi. Chỉ mong thực sự vợ từ trời rơi xuống."

Hắn tin Đỗ Vân Sinh, nhưng tin lời bà nội Đỗ.

Thế là bạn tìm Đằng Chỉ Thanh, những gì, tóm cuối cùng cũng thuyết phục y.

Ly

Vài ngày , bạn đưa Đỗ Vân Sinh rời khỏi Khất La Trại.

Đỗ Vân Sinh ngơ ngác: "Tại ?"

Người bạn đáp: "Để chữa khỏi bệnh cho ngươi, thuận tiện suy nghĩ kỹ về mối quan hệ của hai ."

..

Đằng Chỉ Thanh bế bảo bảo tiễn biệt Đỗ Vân Sinh: "Thời hạn hai tháng, nếu ngươi vẫn nghĩ thông suốt, đừng rời khỏi Khất La Trại nữa."

Đỗ Vân Sinh hôn lên mặt Đằng Chỉ Thanh, do dự một lát hôn bảo bảo: "Ta sẽ trở về."

Nói xong, liền theo bạn rời .

Hắn đến một bệnh viện tư nhân uy tín để điều trị chứng trầm cảm sinh, nhưng mỗi ngày đều gọi video cho Đằng Chỉ Thanh và bảo bảo, tuy rằng đôi khi cũng lúc quên mất. Vì tương lai của hai , Đỗ Vân Sinh vẫn tích cực phối hợp trị liệu.

Đỗ Vân Sinh đổi, Đằng Chỉ Thanh đều thu tầm mắt, thái độ của y dần mềm mỏng hơn, nhưng giống như tảng băng gặp đốm lửa nhỏ, tốc độ tan chảy vô cùng chậm chạp.

nếu cứ tiếp tục thiêu đốt, tảng băng sẽ ngày tan , hơn nữa đốm lửa cũng sẽ bùng lên thành ngọn lửa rực cháy, tảng băng đang dung túng cho đốm lửa , lẽ trong tiềm thức y cũng bắt đầu tin tương lai mà Đỗ Vân Sinh vẽ .

Kết quả trị liệu , bởi vì Đỗ Vân Sinh dần chấp nhận sự tồn tại của bảo bảo, còn coi đứa nhỏ là cổ trùng một cơn ác mộng đ.á.n.h cắp nữa.

..

Một ngày nọ, Đỗ Vân Sinh khỏi bệnh viện, đang tản bộ bãi cỏ công viên gần đó thì đột nhiên nhận điện thoại của Đằng Chỉ Thanh.

"A Thanh?"

"Vân Sinh, ở phía ngươi."

Loading...