Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-20 06:30:42
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người thanh niên hành động chậm chạp, thường làm một việc xong dừng thẩn thờ một hồi, dường như đang suy nghĩ xem bước tiếp theo làm gì. Sau khi mặc áo xong, bò đến bên cửa sổ. Tay chạm bậu cửa, một con rắn nhỏ sặc sỡ đột nhiên thò đầu , thè lưỡi quan sát .

Anh sững một chút, đó như quá quen thuộc, dựa chiếc ghế mây bên cửa sổ để ngắm trăng. Anh , con rắn nhỏ cũng rời . Đó là tai mắt mà Đằng Chỉ Thanh đặt quanh , nhiều, chỉ cần bước chân khỏi phòng là sẽ phát hiện ngay lập tức. Vì thế, thể trốn thoát.

...

Xào xạc.

Tiếng bước chân nhỏ vang lên từ phía , giống như tiếng rắn bò qua t.h.ả.m cỏ, âm lãnh và nguy hiểm. Đỗ Vân Sinh ôm chặt lấy vai, run cầm cập, đầu ngón tay bóp mạnh đến mức trắng bệch. Đôi mắt đờ đẫn chằm chằm con rắn nhỏ . Một bóng đen bao trùm lấy , cái bóng của một con rắn mảnh khảnh đè lên vị trí con rắn nhỏ lúc nãy.

Một bàn tay đặt lên vai Đỗ Vân Sinh, đó nắm chặt lấy tay . Ánh mắt Đỗ Vân Sinh di chuyển theo, thấy bàn tay đang nắm lấy , đó là tay của một đàn ông. Nó như thể điêu khắc từ ngọc, tinh tế và trắng trẻo. Mu bàn tay trắng đến mức thể thấy những mạch m.á.u màu xanh, bên trong là dòng m.á.u đang chảy, lẽ dòng m.á.u đó lạnh lẽo lắm. Một chiếc nhẫn đồng cổ quái to bản đeo ngón tay cái, trông như khảm da thịt, kỳ dị phù hợp một cách lạ kỳ với bàn tay xinh .

Bàn tay duỗi tới, bóp lấy cằm Đỗ Vân Sinh khiến ngẩng đầu lên. Một giọng thanh thúy như tiếng kim loại va đồng vang lên bên tai, thấy đàn ông hỏi: "Đang nghĩ gì ?" Giọng chút hờ hững, cho thấy tâm trạng đó lúc cũng khá .

Đỗ Vân Sinh vẫn mải mê suy nghĩ, đôi môi mím chặt , tái nhợt còn chút máu. Trong mắt phản chiếu hình ảnh đàn ông mặt, một đến mức quỷ dị. Luôn những sinh quá xinh , đến mức giống thật, từ đó tạo một cảm giác kỳ quái và đáng sợ.

Đằng Chỉ Thanh chính là loại đó, dung mạo quá đỗi diễm lệ, biểu cảm luôn nhàn nhạt, giống phàm. Hơn nữa quanh năm sống trong trại ở núi Khất La, từ nhỏ bầu bạn với cổ trùng nên càng tăng thêm vẻ thần bí và quỷ quyệt. Đằng Chỉ Thanh gặm nhấm vành tai và gò má của Đỗ Vân Sinh: "Nói ."

Lông mi Đỗ Vân Sinh rung động nhẹ, trái tim như ai bóp nghẹt. Anh sợ hãi, cuống quýt điều gì đó nhưng miệng khép chặt như vỏ trai, theo ý . Đằng Chỉ Thanh chằm chằm Đỗ Vân Sinh rời mắt, bỏ qua bất kỳ một đổi nhỏ nào nét mặt . Tay vén lọn tóc mái trán , cũng vội vàng thúc ép trả lời.

Hàng mi của Đỗ Vân Sinh run rẩy kịch liệt, cả cũng bắt đầu run b.ắ.n lên. Anh chuyện nhưng chỉ phát những âm thanh run rẩy, giống như một kẻ bắt nạt quá t.h.ả.m hại, cố kìm nén.

"Đứa nhỏ ngủ , chúng sinh thêm một đứa nữa ."

Nghe thấy , Đỗ Vân Sinh nhớ tám tháng mang cái bụng to như quái vật, nhớ cơn đau xé rách bụng lúc đó. Anh hoảng sợ vô cùng, bắt đầu giãy giụa và lắc đầu từ chối: "Không, ... cần ..."

"Tại ? Anh thích trẻ con ?" Đằng Chỉ Thanh chút hiểu. "Lúc bỏ chạy, bỏ rơi em, từ chối em, chẳng con mà em thể cho ? Giờ em cho , vui." Đằng Chỉ Thanh lắc đầu: "Anh thật khó chiều, nuông chiều hư ."

Đỗ Vân Sinh run rẩy, túm lấy góc áo của Đằng Chỉ Thanh, đôi mắt mở to trừng trừng. Anh chán ghét sự đụng chạm nhưng dám từ chối, chỉ thể khẩn cầu Đằng Chỉ Thanh thể thương xót một chút. Anh sai , dám chạy nữa, dám phản bội lời thề nữa, cầu xin Đằng Chỉ Thanh hãy xót thương , đừng bắt sinh con nữa. Đỗ Vân Sinh sợ Đằng Chỉ Thanh, nhưng ngoài vòng tay của , cũng chẳng còn nơi nào để .

Anh run cầm cập nép lòng Đằng Chỉ Thanh, sợ đến mức nước mắt lã chã rơi: "Tôi nữa, ?"

Đằng Chỉ Thanh hỏi: "Không cái gì?"

"Không thêm con nữa, ?"

Đằng Chỉ Thanh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc . Đỗ Vân Sinh cảm thấy sống lưng một trận lạnh buốt, một Đằng Chỉ Thanh thản nhiên thế trong mắt chẳng khác nào một con rắn độc sặc sỡ.

"Anh đưa yêu cầu, em đều sẽ đồng ý. tương ứng, trả giá một chút gì đó."

"Tôi hiểu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-2.html.]

Đỗ Vân Sinh hiểu, đây là cái giá mà trả, cái giá của việc mê luyến sắc phụ bạc lòng . Đỗ Vân Sinh run rẩy nhón chân lên, ôm lấy vai Đằng Chỉ Thanh, chủ động hiến tế chính .

...

Hai năm , tại núi Khất La.

Đỗ Vân Sinh lau mồ hôi trán, đầu quát lớn: "Đừng kéo thiết mặt đất, ai đủ sức thì nhờ giúp một tay, khiêng lên vai . A Sơn, lấy t.h.u.ố.c đuổi muỗi đây phun một chút. Còn nữa, bao lâu nữa thì tới Khất La Trại?"

Các nhân viên đoàn phim phía chút bực dọc. Đi bộ rừng sâu, vai gánh vác thiết nặng nề, còn đề phòng độc trùng ẩn nấp, ai nấy đều mệt mỏi rã rời nên đều mong mỏi về phía dẫn đường. Đỗ Vân Sinh cũng nhanh chóng đến nơi. Những vùng da hở của đều muỗi đốt nổi những nốt mủ lớn, vì ngừng thúc giục A Sơn hỏi dẫn đường.

Người dẫn đường phía , A Sơn hỏi thì chỉ đáp: "Sắp đến ."

Đỗ Vân Sinh mất kiên nhẫn: "Đừng suông thế, hỏi xem chính xác là bao lâu nữa."

Ly

A Sơn chạy lên hỏi, dẫn đường trả lời là còn hai mươi phút. Thời gian đó vẫn trong mức chịu đựng nên Đỗ Vân Sinh dịu mặt , thông báo tin cho . Nhân viên trong đoàn cũng phấn chấn hẳn lên, thầm đếm thời gian trong lòng, lẳng lặng bước , chẳng mấy chốc đến nơi.

Khất La Trại sâu trong núi, nếu dẫn đường thì tuyệt đối thể tìm thấy. Đỗ Vân Sinh đến nơi qua lời một bạn. Người bạn đó khuyên nhất đừng , thấy khuyên mới dặn dò kỹ lưỡng rằng ngàn đừng trêu chọc con gái trong trại. Nếu chỉ định chơi bời qua đường thì nhất nên bỏ ngay ý định đó , nếu sẽ hối hận kịp.

Đỗ Vân Sinh hỏi lý do. Người bạn đó do dự hồi lâu mới thần bí : "Đó là một ngôi làng dùng cổ thuật. chỉ cần đừng chọc giận ở đó, họ sẽ hạ cổ ."

Đỗ Vân Sinh đùa : "Thế nếu họ chủ động đến trêu chọc thì ?"

Người bạn nghiêm mặt cảnh báo đừng đùa, nếu thấy gì bất thì nhất nên rời ngay lập tức, đừng chạm những thiện cảm với và đừng để đồ đạc cá nhân. Đỗ Vân Sinh xua tay, căn bản chẳng tin chuyện cổ thuật. Anh chỉ quan tâm đến ngôi làng sâu trong núi , phim ở đây nhất định sẽ gây chấn động.

A Sơn gọi: "Đạo diễn Đỗ, đến nơi !"

A Sơn là trợ lý của Đỗ Vân Sinh, theo hai năm, làm việc khá việc. Cậu chạy nhanh với : "Chúng sẽ ở trong ngôi nhà sàn , đó là nhà của dẫn đường, ông cho chúng thuê. Tiền thuê hai tháng là hai ngàn năm trăm tệ."

Đỗ Vân Sinh nhạt: "Ông định thừa cơ ép giá ?"

A Sơn vẻ mặt ái ngại: "Nhà ở trong rừng sâu, giá đúng là đắt thật. ngôi nhà khá rộng, hai tầng. Em xem qua , sáu phòng, cả phòng khách, bếp và nhà vệ sinh, cũng điện nữa, chung là ."

Vẻ mặt Đỗ Vân Sinh rõ vui buồn, chỉ : "Được , đưa cho ông hai ngàn tệ thôi. Bảo ông hai tháng đây dẫn chúng ngoài."

A Sơn đáp: "Rõ!"

Sau một hồi loay hoay, Đỗ Vân Sinh và đoàn phim định chỗ ở tại rìa ngoài của Khất La Trại. Ngày đầu tiên họ xuất hiện, ít trẻ con trong trại vây quanh xem, nhưng chúng lời nào mà chỉ trân trân, khiến cảm thấy thoải mái. Đỗ Vân Sinh lấy từ trong vali một gói kẹo, bảo A Sơn mang chia cho bọn trẻ.

đám trẻ đó nhận, lập tức giải tán ngay.

Đỗ Vân Sinh lạnh: " là hạng điều."

Loading...