Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-20 07:26:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc kéo đầu tư, Đỗ Vân Sinh quen một đàn ông ưu tú.

Người là đàn khóa của Đỗ Vân Sinh hồi trung học, họ từng là bạn nhưng mất liên lạc từ lâu.

Đỗ Vân Sinh gặp thì vui vì họ từng thể , hơn nữa đàn hiểu .

Người đàn vô tình sự tồn tại của Đằng Chỉ Thanh, tất nhiên chỉ Đỗ Vân Sinh một yêu đồng giới ở nơi xa. Anh mừng rỡ như điên, bắt đầu kế hoạch đập chậu cướp hoa. Từ hồi trung học thầm yêu Đỗ Vân Sinh, đến giờ gặp , thấy càng thêm hấp dẫn.

Đằng Chỉ Thanh chứng kiến cảnh họ trò chuyện vui vẻ, thiết khăng khít, cảm giác khó chịu râm ran lan tỏa nơi lồng ngực.

Hắn mở mắt , quyết định rời núi Khất La để tìm Đỗ Vân Sinh.

Đỗ Vân Sinh bước xuống từ xe của đàn , cùng đối phương từ biệt.

Người đàn xuống xe đuổi theo, gọi : "Vân Sinh, ngày mai em rảnh ?"

Đỗ Vân Sinh ánh đèn đường, nghiêng sang, đuôi mắt khẽ hếch lên, như liếc đàn . Ngón tay trái của kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá dành cho nữ thon dài. Điểm đỏ rực ẩn hiện tỏa làn khói xám bạc như lụa, làn khói chậm rãi bay lên, lượn lờ quanh chiếc cổ trắng ngần và gương mặt của Đỗ Vân Sinh.

Đàn thấy cảnh , ánh mắt tối sầm , yết hầu tự giác mà nuốt nước bọt. Anh như mê hoặc tiến lên một bước, bỗng nhiên nảy sinh khát vọng mãnh liệt, điên cuồng nam nhân mắt, trở thành của .

"Đàn , với , hứng thú với đàn ông."

Một câu tựa như sấm sét nổ vang, khiến bước chân tiến tới của nọ khựng . Anh đột nhiên nhận trong mắt Đỗ Vân Sinh chỉ sự hài hước và trào phúng, từ đầu đến cuối luôn bình tĩnh thong dong.

Người đàn khổ: " từng em gọi điện cho yêu hiện tại, là đàn ông."

Đỗ Vân Sinh rít một thuốc, chậm rãi nhả khói, lơ đãng : "À, là ngoại lệ."

Người nọ vô cùng đố kỵ: "Tại ?"

Ly

Đỗ Vân Sinh chút buồn nhếch môi: "Đàn , ý nghĩa của ngoại lệ chính là độc nhất vô nhị. Nếu duy nhất, thì gọi là ngoại lệ nữa ."

Cậu xoay , đưa lưng về phía đàn vẫy vẫy tay, động tác làm trông đặc biệt tiêu sái.

"Tạm biệt, đàn ."

Cậu căn bản sẽ đáp tình cảm của đối phương, càng quan tâm nọ đau khổ .

Đỗ Vân Sinh vốn dĩ là kẻ phong lưu đa tình, trêu chọc bao trái tim, tự nhiên thể đáp hết thảy, thường thường sẽ chọn cách dứt khoát chặt đứt tơ vương.

Thấy cổng chung cư ở ngay mắt, Đỗ Vân Sinh dập tắt t.h.u.ố.c ánh đèn đường gần đó ném thùng rác. Cậu rảo bước đến cửa chung cư, qua một khu vườn, khóe mắt thoáng thấy một bóng đang tiến gần, để ý mà cứ thế thẳng qua.

"Vân Sinh."

Đỗ Vân Sinh dừng bước, suýt chút nữa tưởng gặp ảo giác.

Cậu đầu , dám tin mắt khi thấy Đằng Chỉ Thanh đột nhiên xuất hiện mặt.

Đằng Chỉ Thanh mặc quần dài và áo sơ mi bình thường, vẫn mái tóc dài chải ngược , dùng trang sức bạc và trâm cài cố định . Vốn dĩ là cách ăn mặc chẳng giống ai, nhưng một gương mặt quá mức xinh , nên dù trang phục bình thường đến cũng toát vẻ phong tình vạn chủng.

"A Thanh? Sao tới đây?" Đỗ Vân Sinh kinh ngạc.

Đằng Chỉ Thanh rũ mắt, nhẹ giọng : "Cậu về Khất La Trại, nhớ nên tới tìm."

Đỗ Vân Sinh nhanh chóng bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Đằng Chỉ Thanh, xót xa tức giận : "Anh nên gọi điện cho em, để em đón mới đúng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-17.html.]

Đằng Chỉ Thanh đáp: "Trước đây sẽ gọi cho , giờ dứt khoát tự tới tìm ."

Đỗ Vân Sinh ngẩn , nhớ hình như đúng là . Chỉ là bận, chút lực bất tòng tâm, nghĩ rằng Đằng Chỉ Thanh chắc cũng quá mong đợi nên dần dần gọi điện về nữa.

Cậu chút chột , bèn lảng sang chuyện khác: "Anh đợi bao lâu ?"

Đằng Chỉ Thanh : "Ba tiếng đồng hồ."

Đỗ Vân Sinh nắm tay quẹt thẻ cổng chung cư, đó thang máy: "Thật xin A Thanh. Em hứa sẽ gọi điện cho đúng giờ."

Đằng Chỉ Thanh chằm chằm Đỗ Vân Sinh, một lúc mới lắc đầu: "Nếu bận thì thôi . Một khi hứa hẹn sẽ là một chuyện khác, làm chính là giữ chữ tín."

Chỉ là gọi điện thôi mà, Đỗ Vân Sinh nâng tầm lên thành tín nghĩa lời hứa, chỉ cảm thấy A Thanh của lẽ đang giận. Vì thế vội ôm lấy eo , tựa sát lòng làm nũng: "Thực sự là gần đây em bận quá, bao nhiêu lịch trình đều dồn một chỗ. Nhà đầu tư đột nhiên rút vốn, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo tiếp khách, khi về đến nhà còn chẳng kịp tắm lăn ngủ."

"A Thanh, em nhớ . Anh thể tới tìm em, em vui lắm."

Khoảnh khắc thấy Đằng Chỉ Thanh, Đỗ Vân Sinh thực sự vui. Cảm giác hưng phấn đó giống như đóa hoa ngày ngày tỉ mỉ chăm sóc bấy lâu cuối cùng cũng nở rộ mặt, tư thái tả xiết.

"A Thanh, xuống núi tìm em là vì nhớ em ? Đây là đầu tiên xuống núi ? Cảm giác thế nào? Có ai bắt nạt ? Có ai cứ chằm chằm ?"

Đằng Chỉ Thanh ôm lấy Đỗ Vân Sinh, mặc cho quấn lấy , trong mắt là hình ảnh đang vui vẻ tự nhiên. trong đầu hiện lên hình ảnh Đỗ Vân Sinh đèn đường , một Đỗ Vân Sinh hút thuốc, như , lạnh lùng từ chối kẻ theo đuổi, mang một sức hút khiến .

Hóa nhiều đang nhòm ngó Vân Sinh của như .

Đằng Chỉ Thanh ôm Đỗ Vân Sinh, vô thức siết chặt hơn.

Đỗ Vân Sinh mở cửa nhà, khi cởi giày liền kéo Đằng Chỉ Thanh phòng tắm. Trong lúc đó ai là bắt đầu , ngọn lửa nóng bỏng cuồng nhiệt bùng cháy trong khí, hai quấn lấy , môi lưỡi giao triền rời.

Có lẽ vì đóa hoa dày công theo đuổi cuối cùng cũng nở rộ vì , Đỗ Vân Sinh trở nên đặc biệt kích động và chủ động. Đồng thời, Đằng Chỉ Thanh cũng vì khác kích động mà cuồng nhiệt hơn hẳn ngày thường.

Trong suốt quá trình, dùng tư thái cường ngạnh khống chế bộ, trấn áp Đỗ Vân Sinh , khiến mềm nhũn như nước.

Vòi hoa sen xả nước rào rào, qua cánh cửa kính mờ bán trong suốt thấp thoáng bóng dáng hai cơ thể cùng những âm thanh thể che giấu.

Hồi lâu , cuộc mây mưa kịch liệt mới dừng .

Đỗ Vân Sinh sấp giường, ngang hông đắp một chiếc chăn mỏng, Đằng Chỉ Thanh đang nhẹ nhàng vuốt mái tóc nửa khô của .

Giây phút thật dịu dàng nồng thắm.

Đằng Chỉ Thanh hôn lên bờ vai tròn trịa của Đỗ Vân Sinh, tùy ý : "Vừa thấy đàn ông đưa về, ý đồ với ."

Đỗ Vân Sinh xoay ôm lấy Đằng Chỉ Thanh: "Em từ chối ."

Đằng Chỉ Thanh bảo: "Ta , thấy . Cậu là ngoại lệ."

Đỗ Vân Sinh khẽ , nhắm mắt hôn lên n.g.ự.c Đằng Chỉ Thanh: " , là ngoại lệ vĩnh viễn."

Cậu ngẩng đầu lên nên thấy biểu cảm thờ ơ của Đằng Chỉ Thanh. Vì Đỗ Vân Sinh Đằng Chỉ Thanh đang nghĩ gì. Đằng Chỉ Thanh đang nghĩ, hóa là ngoại lệ.

ngoại lệ là sự ngoài ý ngoài quy tắc, phá vỡ quy luật, mà quy luật sẽ ngày trở quỹ đạo bình thường.

Đến lúc đó, định xử lý ngoại lệ thế nào?

Đỗ Vân Sinh ngủ .

Đằng Chỉ Thanh ôm chặt lấy , cũng chìm giấc ngủ.

Loading...