Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-20 07:22:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong câu đó, đôi mắt y trở về màu đen bình thường.

Đỗ Vân Sinh cảm thấy buồn nên trêu: "Cậu thì định làm gì?" Hắn chọc n.g.ự.c Đằng Chỉ Thanh: "Nếu lòng, sẽ nữa. Cậu khỏi núi, cũng công cụ liên lạc, làm mà tìm ?"

Đằng Chỉ Thanh nắm lấy tay , hôn lên đầu ngón tay ngước mắt : "Anh luôn ở trong mắt , đang ở , chuyện về đều sẽ rõ."

Anh ở trong mắt ... Câu còn ngọt ngào hơn vạn lời đường mật cộng !

Đỗ Vân Sinh đột ngột nhào lòng Đằng Chỉ Thanh, hôn tới tấp lên mặt y, suýt chút nữa làm đổ cả chậu nước ấm bên cạnh nhưng chẳng quan tâm. Hắn kéo lấy Đằng Chỉ Thanh mà làm nũng: "Lại một nữa nhé? A Thanh, hôn , ——"

Ly

Dính , nhiệt tình chút kiêu căng, hóa gã thư sinh còn quyến rũ hơn cả yêu tinh. Chẳng trách trong các cuốn thoại bản, yêu tinh phụ lòng vẫn chẳng nỡ oán hận kẻ bạc tình.

Đằng Chỉ Thanh thuận theo lực đẩy của Đỗ Vân Sinh mà ngã xuống. Y cũng là phàm t.h.a.i thịt xương, thể từ chối sự cầu khẩn của yêu? Huống chi, cùng thương làm chuyện vui vẻ vốn là lẽ thường tình.

Những ngày cuối cùng khi , Đỗ Vân Sinh quấn quýt lấy Đằng Chỉ Thanh rời một bước. Đôi khi chỉ một lúc là sáp tới hôn vài cái, và thường thì nó sẽ dẫn đến một bước tiến sâu hơn.

Ngày cuối cùng, dẫn đường và trợ lý xuất viện tìm đến Khất La Trại đón Đỗ Vân Sinh. Hắn thể , xách hành lý cùng Đằng Chỉ Thanh lưu luyến chia tay: "Cậu nhất định nhớ đấy nhé, thiết với khác . Hai tháng nữa sẽ , ?"

Đằng Chỉ Thanh: "Biết ."

Y lấy một món trang sức bằng bạc giống hệt cái tóc , đó là một sợi dây bạc , hai đầu treo hai viên chuông bạc nhỏ. Đằng Chỉ Thanh đeo nó cổ tay Đỗ Vân Sinh : "Đeo , tóc dài thể dùng đến."

"Đồ đôi ?" Đỗ Vân Sinh lắc lắc tay hai cái, phát hiện chuông kêu nên tò mò: "Sao nó kêu nhỉ?"

Hắn nhớ là tiếng chuông của Đằng Chỉ Thanh vang mà.

Đằng Chỉ Thanh đáp: "Khi cảm xúc d.a.o động mãnh liệt, chuông mới kêu."

Đỗ Vân Sinh cứ ngỡ y đang dỗ dành nên hùa theo: "Thần kỳ ?"

Đằng Chỉ Thanh: "Ừm. Hai tháng chứ?"

" , lịch trình sắp xếp mất ba tháng nhưng sẽ nén còn hai tháng, xong việc một cái là lập tức tới tìm ngay."

Đỗ Vân Sinh cảm thấy phiền muộn. Đây là đầu tiên trải qua cảm giác yêu xa, đây hễ xa là chia tay ngay lập tức. đối mặt với Đằng Chỉ Thanh, trong lòng giờ chỉ là yêu thương, đừng là yêu xa, dù là yêu cách nửa vòng trái đất cũng nỡ rời xa.

"Mấy ngày nữa sẽ thuê núi lắp một trạm tín hiệu đơn giản, gửi điện thoại với máy tính đây, học cách dùng nhé, gọi video với ."

Đằng Chỉ Thanh nhíu mày: "Không cần phiền phức như , hết chuyện của mà."

"Hả? Tôi ." Đỗ Vân Sinh thuận miệng đáp, phả nóng bên tai y: "Cậu Phone Sex là gì ?"

Đằng Chỉ Thanh cúi đầu tình ý trong mắt Đỗ Vân Sinh, từ đuôi mắt đến chân mày của đều như đang mời gọi y ôm lấy, mỗi âm tiết thốt đều như những nốt nhạc mỹ lệ. Yết hầu Đằng Chỉ Thanh khẽ chuyển động, bàn tay mơn trớn gương mặt nhanh chóng rút .

"... Tùy ."

Khóe môi Đỗ Vân Sinh gợi lên đầy đắc ý, đàn ông nào thể từ chối một lời mời đặc biệt như thế.

Hắn vẫy tay từ biệt, xoay rời khỏi Khất La Trại. Đi một đoạn xa ngoái đầu , Đằng Chỉ Thanh vẫn đang tại chỗ xa xăm theo bóng .

Đỗ Vân Sinh vẫy tay thêm nữa, hồi lâu mới thực sự bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-14.html.]

Hắn hề rằng ngay khoảnh khắc lưng , từ đầu ngón tay Đằng Chỉ Thanh bay một con bướm màu xanh lam chỉ to bằng hạt pha lê với đôi cánh trong suốt. Nó mỹ lệ quỷ quyệt, lượn quanh lưng Đỗ Vân Sinh chui tọt chiếc chuông bạc cổ tay .

Gió nhẹ thoảng qua, tiếng chuông bạc khẽ vang lên.

Đem hành trình vốn dĩ kéo dài bốn tháng ép còn hai tháng, Đỗ Vân Sinh bận rộn như một con , chân chạm đất chạy ngược chạy xuôi. Thật vất vả mới lo liệu xong việc, lập tức gửi bản video cắt nối biên tập chỉnh dự thi.

Kế tiếp, cho đến lúc công bố giải thưởng còn ba tháng, Đỗ Vân Sinh một thời gian nhàn nhã hiếm hoi. Thế là khước từ hết thảy những lời mời gọi của đám bạn bè xã giao đây, một nữa đơn thương độc mã trở Khất La Trại.

Lén đột nhập nhà sàn của Đằng Chỉ Thanh, tìm thấy bóng dáng y, liền lập tức chạy vọt tới, định nhảy bổ lên đối phương để làm y giật .

Kết quả, Đằng Chỉ Thanh xoay đón lấy đầy vòng tay.

Đỗ Vân Sinh ngẩn một chút, ngước đầu mắt Đằng Chỉ Thanh. Hai tháng gặp, phát hiện nỗi tương tư nồng nàn đến mức từng . Hắn thậm chí cảm thấy trong ánh mắt của Đằng Chỉ Thanh chứa đựng cả trăng thanh gió mát, cả sương mù mờ ảo của núi rừng và vẻ phong hoa của ánh nguyệt.

"A Thanh..." Đỗ Vân Sinh ôm chặt lấy Đằng Chỉ Thanh: "Tôi nhớ quá."

Trong mắt Đằng Chỉ Thanh chậm rãi đong đầy ý , y bế bổng Đỗ Vân Sinh đang treo lên: "Chạy nhanh như , sợ ngã ?"

"Hửm?" Đỗ Vân Sinh nghi hoặc: "Cậu sẽ tới ?"

Đằng Chỉ Thanh: "Tôi thấy ."

Đỗ Vân Sinh: "Nhìn thấy ?"

Đằng Chỉ Thanh liền bế đến vị trí , bảo đầu thử.

Đỗ Vân Sinh đầu , quả nhiên phát hiện địa thế nơi cao, từ đây xa thể thấy rõ cổng trại Khất La. Hắn đảo mắt một cái, như nắm thóp của yêu, đắc ý dào dạt hỏi: "Có ngày nào cũng ở đây , đợi ?"

Đằng Chỉ Thanh liếc một cái, nhẹ nhàng : "Anh nghĩ nhiều ."

Đỗ Vân Sinh nũng nịu hỏi: "Vậy tới? Sao ở đây phía cổng trại?"

Đằng Chỉ Thanh: "Hai ngày , trong điện thoại ."

"Hả? Có ?" Đỗ Vân Sinh kinh ngạc, nhớ rõ ràng là giữ bí mật, hớ nhỉ?

Lần nào hớ thế? Là lúc mơ màng sắp ngủ là lúc trêu đẹo đến mất cả hồn vía nên buột miệng thốt ?

"Ngô... , chắc chắn sẽ cho một bất ngờ khác!"

Đằng Chỉ Thanh bế trong: "Ừ, ." Lần nhớ giả vờ như mới .

Đỗ Vân Sinh quấn lấy Đằng Chỉ Thanh rời, ngay cả khi mệt đến ngáp ngắn ngáp dài cũng bắt y đợi ngủ mới . Đằng Chỉ Thanh cũng chiều theo ý , ở bên cạnh cho đến khi Đỗ Vân Sinh ngủ say.

Y ngắm gương mặt khi ngủ của Đỗ Vân Sinh, ngón tay khẽ vuốt ve đôi má, vén một sợi tóc lên, xác định là tóc dài thêm một chút. Đỗ Vân Sinh lời y, hề cắt tóc.

Ánh mắt dừng vòng bạc ở cổ tay Đỗ Vân Sinh, y đặt ngón trỏ lên chiếc chuông bạc, chỉ một lát một con bướm màu xanh lam bay , lượn hai vòng giữa trung chui đầu ngón tay y.

Đằng Chỉ Thanh mân mê đầu ngón tay, xuống giường ôm Đỗ Vân Sinh lòng, nhắm mắt , hít hà thở của trong lòng. Xa cách hai tháng, y nhớ nhung.

Kẻ vốn thanh tâm quả d.ụ.c khi xưa, giờ đây rốt cuộc cũng vướng bận.

Loading...