Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-20 06:29:33
Lượt xem: 7

Đỗ Vân Sinh một nữa mơ thấy thời gian hai tháng ở Khất La Trại.

Khất La Trại sâu trong đại ngàn xa xôi, nơi đó một chi tộc Miêu thần bí cư ngụ bao đời nay. Nghe đồn dân trong trại từ già trẻ gái trai ai nấy đều tinh thông cổ thuật. Lúc đầu Đỗ Vân Sinh cho rằng cổ thuật chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ. Tuy trong trại nhiều độc trùng, nhưng nơi thâm sơn cùng cốc như thế thì điều đó cũng là lẽ thường tình.

Anh mang theo nhiều t.h.u.ố.c bôi và nước uống phòng độc, nhưng chẳng hề tác dụng. Cậu trợ lý cùng vẫn độc trùng c.ắ.n đến mức đưa bệnh viện cấp cứu. Những khác cũng làm tiếp, dù trả lương gấp đôi họ cũng chẳng chịu ở .

Điều kiện sinh hoạt ở Khất La Trại quá tồi tàn, lạc hậu nghèo nàn, ngay cả đèn điện cũng . Đỗ Vân Sinh cần một bộ phim phóng sự tại núi Khất La. Anh là một đạo diễn danh tiếng nhưng lâu tác phẩm mới, nên đang cần một bộ phim về đề tài đặc biệt để lấy vị thế của trong giới điện ảnh.

Lần tiêu tốn một khoản kinh phí khổng lồ và mất nhiều thời gian chuẩn , Đỗ Vân Sinh thể dễ dàng từ bỏ. Trong lúc sầu não bối rối, nảy ý định thuê dân bản địa. Chỉ cần bỏ tiền bằng một phần mười so với thuê ngoài, những thanh niên thể lực am hiểu địa hình núi rừng nơi đây.

Thế là Đỗ Vân Sinh xuất phát, cho khua chiêng gõ trống tại bãi đất trống trong trại, để phó đạo diễn tuyên bố việc tuyển . Sau đó chủ động bước lên đài, giả vờ vẻ bụng để cổ vũ dân làng hăng hái báo danh.

Lúc đó Đỗ Vân Sinh hề nhận điều gì bất thường. Tâm trí chỉ là tiến độ chụp, còn những dân nghèo khổ lọt mắt . Anh khinh thường họ, nên tự nhiên cũng chẳng buồn để tâm quan sát. Vì , rằng lúc đó ánh mắt dân làng và những ngoại tộc khác như đang lũ khỉ, lạnh lẽo quỷ dị. Đỗ Vân Sinh hề , tự tin cho rằng dân làng thể nào từ chối .

giờ đây trong giấc mơ, góc của một xem, Đỗ Vân Sinh mới phát hiện sự khác thường vốn tồn tại ngay từ đầu, chỉ tiếc là sự tự cao và ngạo mạn che mờ mắt . Dân trong trại lạnh lùng xem họ diễn trò đài, thái độ thờ ơ đó coi là sự nhút nhát. Trên đài, Đỗ Vân Sinh tỏ mất kiên nhẫn, một nữa lặp nội dung tuyển .

Lúc cuối cùng cũng hưởng ứng. Đám đông giãn , một thanh niên vẻ ngoài diễm lệ yêu dị bước tới. Khoảnh khắc đó ngẩng đầu lên khiến một Đỗ Vân Sinh đang chán chường kinh ngạc sững sờ.

Trong mơ, "Đỗ Vân Sinh" trợn tròn mắt, chằm chằm thanh niên xinh kỳ lạ , tự giác mà nuốt nước miếng. Gương mặt tràn đầy vẻ kinh diễm đến mức phớt lờ cả thái độ khiêm nhường, kính sợ của dân làng ngay khi thanh niên đó xuất hiện.

Chàng thanh niên tên là Đằng Chỉ Thanh, là của Khất La Trại, báo danh ứng tuyển với "đạo diễn Đỗ". "Đỗ Vân Sinh" hận thể để làm nam chính ống kính, nhưng may mắn là vẫn còn chút lý trí để làm loạn. Anh gật đầu lia lịa, cuối cùng để Đằng Chỉ Thanh lấp vị trí trợ lý đang trống, cho phép cùng ăn cùng ở và theo .

"Đỗ Vân Sinh" thích Đằng Chỉ Thanh, vì quá xinh , mang một khí chất nguy hiểm và huyền bí. Cậu giống như một loài rắn độc rực rỡ, một đóa hoa độc kiều diễm, dù rõ là nguy hiểm nhưng vẫn thể kiềm chế thu hút. Thế là bắt đầu cuộc sống phim theo đuổi Đằng Chỉ Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-1.html.]

Chàng thanh niên đồng ý nhưng cũng từ chối, mặc nhiên chấp nhận sự theo đuổi của "Đỗ Vân Sinh". Một tháng rưỡi , giữa khung cảnh dàn dựng công phu, "Đỗ Vân Sinh" bày tỏ tình yêu với . Chàng thanh niên hỏi thật lòng . "Đỗ Vân Sinh" khẳng định chắc chắn rằng yêu và sẽ vĩnh viễn bao giờ lòng.

"Đỗ Vân Sinh yêu Đằng Chỉ Thanh, vĩnh viễn đổi ."

Đỗ Vân Sinh thấy cảnh tượng trong mơ thì cảm xúc vô cùng kích động. Anh điên cuồng gào thét, đ.ấ.m đá, mong thời gian thể ngược để ngăn cản gã "Đỗ Vân Sinh" mê vì sắc của hai năm đừng trêu chọc Đằng Chỉ Thanh.

Rời xa ! Rời xa Đằng Chỉ Thanh ngay! Đừng trêu ! Đừng đụng Đằng Chỉ Thanh! Đừng đến Khất La Trại! Mau rời ! Hãy từ chối Đằng Chỉ Thanh, vĩnh viễn đừng lời yêu !

Cậu là ma quỷ! Bọn họ đều là yêu tà! Cả cái Khất La Trại một ai bình thường cả! Đỗ Vân Sinh gào thét điên cuồng đến mức gương mặt vặn vẹo, nước mắt đầm đìa.

Khi thấy Đằng Chỉ Thanh nở nụ với "Đỗ Vân Sinh", còn thì mừng rỡ như điên. Khi thấy Đằng Chỉ Thanh gật đầu đồng ý lời tỏ tình, và thấy khẽ thì thầm: "Nhớ kỹ lời , thần đang , em cũng đang ghi nhớ, đổi ý, phụ em." Lúc đó, Đỗ Vân Sinh trong mơ ngã quỵ xuống đất.

Anh gã "Đỗ Vân Sinh" đang hân hoan , khẩn cầu thống khổ : "Đừng đồng ý với , xin , mau rời khỏi đây ... Á á mau !" Đỗ Vân Sinh sụp đổ, ôm đầu nức nở: "Tôi xin ... sai , xin ... Đằng Chỉ Thanh, sai ! Cậu tha cho ! Làm ơn hãy tha cho !"

...

Ly

Núi Khất La, Khất La Trại.

Sâu trong trại một ngôi nhà sàn hai tầng. Cửa sổ bằng tre trong phòng ngủ chính đang mở, ánh trăng rọi sàn nhà dừng giường. Trên giường một thanh niên gầy yếu đang cuộn tròn . Hai tay nắm chặt, đan ngực, phát những tiếng nức nở nhỏ bé và đau đớn. Thỉnh thoảng lẩm bẩm những câu như " sai ", "tha cho " đầy tuyệt vọng.

Đột nhiên, thanh niên mở bừng mắt, trân trân về phía như một bệnh nhân tâm thần. Anh giữ nguyên tư thế đó lâu cử động, mắt cũng hề chớp lấy một cái, mãi cho đến khi mắt cay xè ứa lệ, mới nhịn mà chớp nhẹ.

Mắt chớp hai cái, thêm hai cái nữa, giống như một chiếc lò xo mở , vạn vật cuối cùng cũng thể cử động, tư duy cũng chậm chạp vận hành trở , nhưng vẫn còn trì trệ. Thanh niên chậm rãi dậy, chiếc chăn tuột xuống, để lộ lồng n.g.ự.c đầy những vết sẹo mới chồng lên sẹo cũ. Anh thẫn thờ một lúc hất hẳn chăn , bên hề mặc quần áo.

Anh dậy, đôi chân chạm xuống sàn mềm nhũn ngã khụy xuống. Phải mất một lúc lâu mới gượng dậy bò , tay chạm một chiếc áo khoác sàn, đó là áo của Đằng Chỉ Thanh. Anh tròng nó , miễn cưỡng che chắn một chút để còn trông quá t.h.ả.m hại.

Loading...