Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh bật : "Được." Tôi cũng mỉm theo: "Mà nãy định gì cơ?" "Tôi đang tham gia phỏng vấn." Giọng thấp xuống, mang theo ý nhu hòa, "Đang livestream trực tiếp."
Ngay đó, thấy tiếng của dẫn chương trình vọng từ phía xa: "Dữu lão sư, tiện cho chúng gọi tới là...?" "Là thương của ."
Tôi buông thõng điện thoại, đổ ập xuống sofa, hai tay bịt chặt lấy mặt. Xong đời thật . Tôi chính thức "lên thuyền" với Dữu Hàm Sinh ngay sóng truyền hình cả nước.
Quan Viện xông thẳng phòng, mặt biến sắc: "Dữu Hàm Sinh điên đúng ?!" Tôi ngước đôi mắt đỏ hoe cô : "Dữu Hàm Sinh bảo là thương của ." Quan Viện nhắm mắt, thở hắt một : "Thôi xong, thêm một đứa điên nữa ."
21
Sau vẫn thường tự hỏi, hạt mầm nảy nở từ khi nào? Là ngày tùy tiện thắt cà vạt cho ? Hay khoảnh khắc tỉ mỉ thắt cà vạt cho ? Là giây phút lù lù xuất hiện cửa nhà giữa mùa tuyết trắng? Hay thực còn sớm hơn thế nữa, sớm đến mức còn kịp nhận thì lặng lẽ hiện diện trong "Vòng bạn bè" của suốt ngần năm trời.
Tôi . Tôi chỉ rằng, cái đêm đốt pháo hoa nổ tung trời ở ngoại ô , cái lúc chiếc "siêu xe của cụ" cảnh sát chặn , cái khoảnh khắc say khướt mà dõng dạc tuyên bố "Cậu là bạn trai " — Trong thâm tâm , từng một xuất hiện ý nghĩ chạy trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tranh-vo-dua-gap-duu-ham-sinh/7.html.]
22
Tại sân bay, cửa khởi hành Istanbul. Dữu Hàm Sinh bắt đeo khẩu trang và kính râm, bọc kín mít như một bọc hành lý dễ vỡ. Anh qua lớp kính đen, nhịn : "Có cần thiết khoa trương thế ?" "Rất cần thiết." Tôi hạ thấp giọng, "Lão công , 'hot' quá , em fan của dẫm bẹp ."
Dữu Hàm Sinh khựng , xoáy : "Em gọi là gì cơ?" Tôi vội mặt chỗ khác, cảm nhận rõ rệt hai vành tai đang nóng bừng như lửa đốt.
Tiếng loa thông báo lên máy bay vang lên phá tan bầu khí ngượng nghịu. Anh chìa tay , lòng bàn tay hướng lên , chờ đợi. Nhìn bàn tay , bỗng nhớ những ngón tay thon dài lúc chỉnh cà vạt cho ở hậu trường liên hoan phim năm . Nhớ ấm từ lòng bàn tay khi nâng mặt lên bôi son dưỡng giữa căn nhà nhỏ ở quê năm .
Tôi đặt tay lòng bàn tay . Anh lập tức siết chặt, mười ngón tay đan khít , để thừa lấy một kẽ hở. "Giang Diên." "Ơi?" "Sau năm nào cũng sẽ cùng em ngắm pháo hoa."
Tôi liếc một cái, buông một câu cụt ngủn: "Miền Bắc giờ cấm đốt pháo hoa ." "..."