Vì chuyện nhờ vả, bắt đầu áp dụng mấy chiêu trò mạng, gửi hoa, đặt sữa cho Dữu Hàm Sinh. Sau khi xin địa chỉ của , một ngày đột nhiên cũng hỏi xin địa chỉ nhà .
Tôi cũng chẳng mảy may suy nghĩ mà gửi luôn qua đó.
Và , mùng 8 Tết, lù lù xuất hiện cửa nhà .
7
Bố – những vốn dĩ cả đời luôn thích thị uy với thiên hạ – ngay khoảnh khắc thấy Dữu Hàm Sinh lập tức bộc lộ vẻ ngoan ngoãn như những đứa trẻ.
Lúng túng đến mức chân tay lóng ngóng.
Mẹ kéo tuột nhà vệ sinh, nhéo mạnh bắp tay : "Cái thằng c.h.ế.t tiệt ! Sao sớm là nó sẽ tới?"
Sau đó, triệu tập bộ dì ba, cô út đến hỗ trợ làm cơm. Những phụ nữ bình thường vốn dĩ "hổ báo" nhất làng, giờ thấy Dữu Hàm Sinh bằng xương bằng thịt thì ai nấy đều như thiếu nữ mới lớn, năng lắp ba lắp bắp.
Cô em họ kéo phòng, mắt trợn tròn như hai hòn bi ve: "Anh! Anh chơi thật đấy ? Em sắp rể Ảnh đế thật ?"
"Anh rể Ảnh đế là cái từ gì?"
"Thì là chồng của chứ còn gì nữa!"
Chồng cái nỗi gì, cùng lắm cũng chỉ là kẻ làm thuê cho thôi. "Nói cho đúng thì là sếp của ."
Em họ càng phấn khích hơn, túm lấy tay lắc liên hồi: "Trời ơi, hai chơi cả trò cosplay sếp - nhân viên cơ ? Thế buổi tối gọi là 'Chủ nhân' ?"
Tôi... câm nín. Cái đồ đầu óc đen tối .
8
Tất cả đều nhường gian cho hai chúng , cả hội chen chúc trong bếp bận rộn.
Hai chúng ngượng nghịu ngoài phòng khách, cùng xem chương trình Thời sự.
Dữu Hàm Sinh đột nhiên hỏi : "Có mặt trông khó ưa lắm ? Hình như họ đều sợ ."
Tôi đang nhai hạt dẻ mà suýt thì sặc c.h.ế.t: "Làm gì chuyện họ ghét ? Họ thích đến c.h.ế.t chứ!"
Nhờ phúc của Dữu Hàm Sinh, đầu tiên thấy nhà làm nhiều món đến . Một bàn đầy ắp thức ăn, những món còn thấy bao giờ. Tôi nghi ngờ sâu sắc rằng nếu động vật hoang dã mà còn bắt , chắc hôm nay chúng cũng một buổi "họp mặt" bàn ăn nhà .
Tôi bưng bát cơm, mắt bỗng thấy cay cay: "Mấy năm Tết nhà em ngoài sủi cảo thì chỉ sủi cảo, đây là đầu em thấy đồ ăn khác ngoài sủi cảo đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tranh-vo-dua-gap-duu-ham-sinh/3.html.]
Dữu Hàm Sinh liếc một cái, gì.
Sau bữa cơm, bố dậy, dặn dò như một vị gia trưởng: "Ra ngoài đừng rêu rao chuyện , cho công việc của Dữu."
Bố — cái lão già vốn dĩ keo kiệt và khó tính như gà trống hiếu chiến — ngờ lúc tinh tế đến thế.
Buổi tối, vốn dĩ đặt khách sạn, nhưng cái chốn quê mùa thì lấy khách sạn năm ? Mẹ trực tiếp trải luôn cho chúng bộ chăn đệm đỏ rực như tân hôn.
Hai chúng rúc trong phòng chơi game. May mà máy tính để bàn của vẫn dùng , laptop của cũng cân game. Tôi gánh Dữu Hàm Sinh giành MVP mấy ván liền.
Anh mỉm hỏi : "Giang Diên, chơi game giỏi ?"
"Hồi nhỏ em từng làm tuyển thủ chuyên nghiệp đấy." Tôi nhấp một ngụm sữa hạt đào, "Chỉ là vì học giỏi quá, nỡ bỏ dở sự nghiệp học hành thôi."
Nói xong thấy hối hận — "tinh tướng" quá thì . Tôi vội vàng chữa cháy: "Tất nhiên là em mấy cân mấy lượng mà, làm đỉnh cao thì cần thiên phú. Cho nên Dữu Ảnh đế, leo đến vị trí ngày hôm nay đúng là đỉnh của chóp."
Tôi giơ ngón tay cái lên tán thưởng. "Dữu Ảnh đế đạt nhiều giải thưởng như , đóng nhiều phim như , chẳng ai là thích cả."
Dữu Hàm Sinh : "Vậy còn , thích ?" "Sao chứ?" Tôi buột miệng, "Phim nào của em cũng xem hết sạch ."
9
Một năm chẳng về nhà mấy , giường vẫn , vẫn là chiếc giường đơn mét hai bé tẹo. Hai gã đàn ông to xác chen chúc đó đúng là một cực hình.
Nửa đêm nóng quá tỉnh giấc, phát hiện Dữu Hàm Sinh đang ôm chặt lấy . Tôi giật nảy dậy.
Anh dụi mắt, giọng ngái ngủ lười biếng: "Tối ngủ yên gì cả, cứ suýt rơi xuống giường, chỉ còn cách ôm thôi."
Hóa là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử .
Tôi ngượng nghịu xuống: "À, hai thằng đàn ông ôm ngủ cũng bình thường mà, hồi đại học em với thằng bạn cùng phòng cũng ôm ngủ suốt."
Gương mặt xinh của Dữu Hàm Sinh bỗng chốc đanh , lạnh như tiền.
Sáng hôm , đưa mía cho gặm, còn đưa phúc bồn t.ử và việt quất cho Dữu Hàm Sinh ăn.
Nhà lấy phúc bồn t.ử với việt quất? Rõ ràng hôm qua trong sân chỉ hai bó mía với năm thùng quýt đường cơ mà.
Tôi đang định lên tiếng phản kháng, quăng cho một ánh mắt sắc như dao: "Anh nhiều đấy, lo mà gặm mía ."
Tôi lập tức trưng bộ mặt thảo mai: "Mẹ , con thích nhất là gặm mía đấy."