Trẫm Càng Muốn Chết - Chương 28
Cập nhật lúc: 2025-11-15 01:05:32
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng chuông trống xa xa vọng , đội tuần tra thị vệ phía giao ca.
Cơ Tuân vốn tránh đám hầu tạp dịch trong cung, chỉ định dạo bước một , nên hễ thấy bóng là y chuyển bước, lặng lẽ tránh .
Dây leo xanh phủ kín bức tường thành bạc màu. Nơi thiếu ánh đèn lồng soi lối, chìm trong một mảng đêm đen kịt. Cơ Tuân chỉ thể mơ hồ nhận phía là một cung viện phần hoang phế.
Mấy giá đèn xiêu vẹo đặt cửa, hiệu quả chiếu sáng vô cùng hạn chế.
Nơi xem là chốn hẻo lánh nhất hoàng cung.
Cơ Tuân nhận nơi , thậm chí còn quen thuộc.
Thuở nhỏ, y từng một dạo thích mò đây chơi, ngày nào cũng trong tìm kiếm bí mật.
Nơi chính là lãnh cung hoang phế bao nhiêu năm trong truyền thuyết.
Thực bên trong chẳng mấy .
Suy cho cùng, phi tử của tiên hoàng vốn nhiều, phi tần đủ để đày tới lãnh cung giam lỏng càng hiếm hoi, bao năm qua chỉ Vạn thái phi vẫn sống an nhàn tự tại.
Cơ Tuân định xoay rời , đột nhiên một bàn tay khô gầy như cành củi siết chặt lấy cánh tay y.
Tầm mắt Cơ Tuân lướt dọc theo cánh tay, một nữ nhân điên dại với mái tóc rối bù như cỏ dại tóm lấy y, đôi mắt trợn trừng mớ tóc, hỏi y: “Ngươi gì ?”
Cơ Tuân bình tĩnh đáp: “Chưa.”
“Nhiếp Chính Vương cưới vương phi!”
“Ồ?” Cơ Tuân lười nhác hỏi : “Muốn cưới ai thế?”
“Phương Tuế Đế, Cơ Tuân!” Nữ nhân điên lời kinh , nàng hì hì, níu chặt cánh tay Cơ Tuân buông: “Hắn cưới hoàng đế, cưới hoàng đế!”
Người thường nửa đêm gặp cảnh , hẳn sợ đến vỡ mật, ngỡ rằng gặp quỷ.
Cơ Tuân c.h.ế.t sống một , cho nghiêm thì y cũng làm quỷ , thực sự chẳng còn sợ là gì. Vì , y vẫn cực kỳ kiên nhẫn trò chuyện cùng nữ nhân : “Ai với ngươi những điều đó?”
“Ta , lỏm ở bên ngoài,” nữ nhân điên dán mắt mặt Cơ Tuân một hồi, ngượng ngùng bối rối kéo ống tay áo y: “Ngươi là ai? Gương mặt ngươi thật xinh , hoàng đế sẽ thích như ngươi.”
Cơ Tuân : “Ngươi thích ?”
“Ta, , cũng thích…” Nữ nhân điên buông Cơ Tuân , nàng ôm lấy vai , run lẩy bẩy cúi đầu.
“Ngươi lên trông lắm, nhưng ngươi cẩn thận nữ nhân xinh trong cung , nàng g.i.ế.c nhiều , nhiều , m.á.u chảy nhiều thế !”
Nữ nhân điên thần bí ghé sát Cơ Tuân: “Ngươi cũng cẩn thận, nàng còn g.i.ế.c ngươi!”
Sắc mặt Cơ Tuân đổi, y gỡ chiếc lá khô đầu nữ nhân điên xuống, nhàn nhạt : “Ta sợ.”
Không khó để đoán nữ nhân xinh là ai, bởi trong cung chỉ Vạn thái phi là thỏa mãn điều kiện đó.
“Ngươi, ngươi thật giống Hoàng hậu nương nương…” Nữ nhân điên ngây dại, nàng lặp lặp như mê: “Ngươi thật giống.”
Vẻ mặt Cơ Tuân sững , bản y Hoàng hậu, duy nhất trong hoàng cung xưng là Hoàng hậu nương nương, e rằng chính là mẫu y, Lương Hoàng hậu tuẫn táng theo tiên đế.
“Ngươi…”
“A a, g.i.ế.c , g.i.ế.c !”
Không đợi Cơ Tuân hết lời, nữ nhân điên đột nhiên dùng sức đẩy mạnh y , rú lên một tiếng chạy biến .
Cơ Tuân lảo đảo mấy bước, suýt nữa thì ngã.
Đợi y vững , đuổi theo hướng nữ nhân thì đối phương sớm mất dạng còn tăm tích.
Người là ai?
Cả hai kiếp , đây là đầu tiên y gặp .
Cơ Tuân trở Dưỡng Tâm Điện, y tiện cho gióng trống khua chiêng đến lãnh cung lục soát, sợ kinh động đến Vạn thái phi, kẻ thực sự chú ý việc trong cung.
Y gọi Tiểu Phúc Tử đến: “Sắp xếp mấy , cẩn thận lục soát lãnh cung một lượt, tìm cho trẫm một nữ nhân.”
“Nữ nhân?!” Tiểu Phúc Tử kinh hãi thất thần, bệ hạ gặp nữ tử ở ? Hay là cung nữ hổ nào trong cung quyến rũ bệ hạ!
“… Đừng suy nghĩ lung tung,” Cơ Tuân gõ nhẹ lên đầu Tiểu Phúc Tử: “Trẫm bảo ngươi thì cứ làm theo là .”
Tiểu Phúc Tử vội gật đầu: “ bệ hạ, lãnh cung hoang phế nhiều năm , bên trong ở ạ?”
“Ngươi cứ việc tìm, nếu hỏi, cứ trẫm làm rơi ngọc bội ở gần đó, đồ vật quan trọng, nhưng trẫm cố tình phạt ngươi tìm bằng , rõ ?”
“Tiểu nhân hiểu ạ.”
Cơ Tuân sắp xếp việc thỏa, y mệt mỏi cả ngày, lúc tắm gội chút uể oải, liền tựa thành bồn tắm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cơ Tuân khẽ hé mắt.
Lúc tắm gội y thích bên cạnh, Tiểu Phúc Tử và những khác đều cần hầu hạ gần đây, nhưng tối nay luôn cảm thấy… đang ?
Cơ Tuân chậm rãi dậy từ trong bồn, y khoác chiếc áo ngủ mỏng lên , tùy ý dùng ngón tay buộc hờ hai vạt áo, từng bước chân ướt sũng in dấu nền, đón gió đêm trở về nội điện Dưỡng Tâm Điện.
Ánh ái nóng rực quấn lấy mắt cá chân óng ánh như ngọc thấm nước của thiên tử, tựa như cách mà nếm thử tư vị đó.
Vệt nước mỏng manh lấp lánh ánh quang, trượt dọc từ vạt áo trong của y, lướt qua phần đùi trong đầy đặn mà kín đáo, đến cả khuỷu chân mềm mại non nớt như cánh hoa hàm tiếu.
Nơi non nớt đến độ nỡ bẻ gãy, vô cùng thích hợp để nhẹ nhàng nâng lên, thương yêu mà đặt một nụ hôn.
Ánh mắt tuy vô hình, khiến chăm chú thể tiếp tục làm ngơ.
Cơ Tuân đột ngột đầu .
Mái tóc đen tuyền từ vai y rũ xuống, đôi mắt thiên tử tựa vầng trăng tĩnh lặng trong hồ, sâu thẳm quét một vòng.
Phía y một bóng , ngay cả ánh đèn cũng hề xê dịch, phảng phất như tất cả chỉ là ảo giác của y.
Cơ Tuân đưa tay lên che môi, khẽ vuốt nhẹ.
Tình hình .
Giờ khắc yên tĩnh đến lạ thường.
y thấy đường cong đại diện cho phe phái của bất kỳ ai…
Thật sự là ảo giác ?
Một cơn gió đêm thổi tới, Cơ Tuân hồn, quyết định bận tâm nữa.
Biết là thích khách, cứ mặc kệ bọn họ .
Hôm , giờ Mão.
Cơ Tuân phát hiện bên gối một mùi hoa thoang thoảng mãi tan, ngay cả trong mộng của y cũng là mùi hương . Y chậm rãi dậy, một vật từ đầu y lăn xuống, rơi lòng.
Vật cánh hoa sắc màu kiều diễm ướt át, hồng tím hòa quyện, một đóa hoa siêu quần xuất chúng, vô cùng mắt.
Đêm qua là ai nhân lúc y ngủ say, đặt một đóa mẫu đơn bên gối y.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tram-cang-muon-chet/chuong-28.html.]
Có lẽ vì Cơ Tuân chằm chằm quá lâu, bên cạnh đóa mẫu đơn hồng tím lặng lẽ hiện lên một dòng ghi chú của hệ thống.
[Vật do tâm lặng lẽ đặt , công hiệu an thần trợ miên, trị chứng u uất mất ngủ]
Cơ Tuân khẽ động mi mắt, y cầm cành hoa lên, dốc cho những cánh hoa trùng điệp rũ xuống.
Trọng lượng khác gì cành hoa bình thường, bên trong cũng giấu cơ quan kỳ lạ nào.
Có thể hoàng cung tự nhiên như , nếu kẻ ác tâm, e rằng y sớm toi mạng .
Ai rảnh rỗi đến thế?
Cơ Tuân triệu những gác đêm qua tới, hỏi từng một, kết quả ai lai lịch của đóa mẫu đơn .
Cũng ai đêm qua cung.
Cho nên… hoàng cung lỏng lẻo như cái sàng thế , tại ai đến hành thích cơ chứ! Cơ Tuân tài nào hiểu nổi.
Tiểu Phúc Tử hỏi: “Nô tài xử lý nó giúp bệ hạ nhé?”
“Xử lý ,” Cơ Tuân dậy ngoài, để tâm đến hành vi tặng hoa .
Ai ngờ mấy ngày đó ——
Một phần điểm tâm táo chua.
Một con rối cơ quan nhỏ nhắn tinh xảo.
Một quyển thơ, trang lót mở , đối diện với trang của Cơ Tuân là dòng chữ “Thức ngủ hằng mong”.
Cơ Tuân: “…”
Đây là gì đây, một theo đuổi mà y từng gặp mặt?
Thường Vô Ân dưỡng thương xong, giờ trở hầu hạ ngự giá, sắc mặt còn khó coi hơn cả những ngày dưỡng thương, gạt mấy thứ xuống đất: “Bệ hạ, hãy để nô tài đêm nay canh giữ bên cạnh , đám bên ngoài , quá lơ là.”
Cơ Tuân thấy cũng thú vị: “Ngươi tức giận cái gì?”
“Cũng .” Đêm đó, Cơ Tuân gọi Thường Vô Ân , vỗ vỗ long sàng: “Ngươi đến ngủ cạnh trẫm.”
Thường Vô Ân dám động.
Hắn như từ chối Cơ Tuân thế nào, khom lưng định quỳ xuống thì Cơ Tuân ngăn .
“Bảo ngươi tới thì cứ tới.”
Thường Vô Ân tắm gội y phục, trở thành đầu tiên trèo lên long sàng, ngủ bên cạnh Cơ Tuân.
Cơ Tuân cũng là đầu ngủ chung với khác, y tùy ý dặn dò: “Ban đêm nếu trẫm ngủ yên, ngươi cứ đẩy trẫm một cái.”
Thường Vô Ân thấp giọng : “Bệ hạ sẽ ngủ yên ạ.”
Phương Tuế Đế một khi ngủ say thì quả thực ngoan ngoãn.
Bệ hạ nhắm mắt, hình mỏng manh nệm, lồng n.g.ự.c thỉnh thoảng mới chút phập phồng rõ rệt.
Nếu kỹ, trông chẳng khác nào chết.
Thường Vô Ân một lúc, đưa ngón trỏ dò thử thở của Phương Tuế Đế.
Hắn cẩn thận đến gần, áp sát Cơ Tuân, vuốt ve làn da lạnh của Phương Tuế Đế, cảm nhận thở nhẹ lướt qua đầu ngón tay, mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Có thể ở bên cạnh bệ hạ như thế , Thường Vô Ân thấy mãn nguyện.
Đêm đến canh ba, Thường Vô Ân cũng nhắm mắt bên cạnh Cơ Tuân, nhưng ngủ say, một tiếng va chạm nhỏ khiến lập tức tỉnh giấc.
Dường như thứ gì đó rơi xuống đất.
Thường Vô Ân lập tức mở mắt, lặng lẽ một tiếng động xuống khỏi long sàng.
Hắn rút một con d.a.o găm giấu lưng, nín thở ngưng thần bên cạnh Cơ Tuân, cả.
Không ai.
Không tiếng động.
Một lúc , Thường Vô Ân phát hiện tình hình , phía quá yên tĩnh!
Hắn đầu Phương Tuế Đế.
Thường Vô Ân tức đến nghiến chặt răng, quai hàm bạnh .
Chỉ thấy thiên tử của Cẩn Quốc đang ngủ say, một đóa sen đặt ngay ngắn bên gối y. Cánh sen vẫn còn đọng sương sớm.
Cánh hoa khẽ rung, rõ ràng là đặt lên lâu.
Kẻ đó, nhất định là rời khỏi bên cạnh Phương Tuế Đế ngay khi Thường Vô Ân .
—— Rốt cuộc là ai!
Thường Vô Ân đánh thức Phương Tuế Đế, gương mặt vốn sẹo, giờ tâm trạng , trông càng thêm đáng sợ.
Hắn cầm đóa sen từ bên gối Cơ Tuân , khỏi nội điện, giao cho Tiểu Phúc Tử: “Ném chậu than, thứ xui xẻo.”
Tiểu Phúc Tử thấy vẻ mặt như g.i.ế.c của Thường tổng quản thì sợ hãi vô cùng: “Tiểu nhân hiểu , nô tài làm ngay!”
Tuy cho đúng thì Thường tổng quản và cùng cấp, nhưng Tiểu Phúc Tử vẫn cứ sợ.
Hắn thực sự sợ hãi cái vẻ mặt như lột da của Thường tổng quản!
“Mà , đóa sen từ ? Gần Dưỡng Tâm Điện , hình như cũng hồ sen nào.” Tiểu Phúc Tử nghịch nghịch lá sen, kỹ mới phát hiện cánh sen còn những sợi tơ vàng ẩn hiện lấp lánh.
Đây hình như là sen ở chùa, nơi đó cách hoàng cung khá xa!
“Thật là kỳ lạ.”
Tiểu Phúc Tử lắc đầu, đem đồ đốt.
Bất kể là ai làm, liên tiếp mấy ngày đặt đồ vật bên cạnh bệ hạ, hành vi thực sự quá to gan.
Tiểu Phúc Tử đem hoa đốt, đóa sen đáng thương trong chậu than dần cuộn , những cánh hoa khô héo lửa thiêu rụi.
Trong cái đầu mấy lanh lợi của , đột nhiên nảy một cái tên!
Suy cho cùng, những chuyện đều xảy khi nọ trở về Kim Tuyết Thành, đó từng ai làm những việc với bệ hạ.
Tiểu Phúc Tử lắc đầu.
Thôi, thể nào.
Tiêu tướng quân và bệ hạ tiếp xúc cũng chỉ một thỉnh tội, thể làm chuyện như ?
Chắc chắn là do tên nô tài ngu dốt nghĩ sai
--------------------