Tôi chợt nhớ đến những lời thì thầm nhẹ nhàng của Mạnh Cẩn khi ôm đêm ốm.
Lẽ nào và Mạnh Cẩn quen từ lâu ?
chẳng ấn tượng gì cả nhỉ?
Sau khi kéo vali nhà, thứ thấy là và chị gái đang vây quanh Mạnh Cẩn, hỏi han ân cần.
Cứ như thể Mạnh Cẩn mới là con trai và em trai của họ .
Tôi buồn bực bĩu môi: "Mẹ, con về ."
Mẹ thậm chí thèm : "Ồ, về , nhanh bưng trái cây trong bếp cho Tiểu Cẩn."
Tôi: "..."
Được thôi, nhịn.
Tôi bực tức chạy bếp, xếp nho rửa sạch đĩa bưng . Tôi đặt mạnh đĩa xuống mặt Mạnh Cẩn: "Trái cây, ăn !"
Mạnh Cẩn bất lực , lấy một quả nho bóc vỏ đưa cho . Tôi nghĩ ngợi gì, há miệng ngậm lấy.
Chị gái nhướng mày: "Giang Niên, em với Tiểu Cẩn thiết thế từ khi nào ? Hồi nhỏ em ghét thằng bé lắm cơ mà?"
Tôi: "???"
"Hồi nhỏ? Em hồi nhỏ quen Mạnh Cẩn ?"
Chị gái nên lời mà lườm một cái.
"Em quên ? Hồi nhỏ chị kéo em chơi trò gia đình, em là cô dâu, Tiểu Cẩn là chú rể đó!"
Tôi: "..."
Những ký ức c.h.ế.t bỗng ùa về tấn công . Hồi nhỏ trông khá thanh tú, thường trong khu tưởng là con gái. Trong đó một tên là Cẩn ca, thích chạy theo , nhất quyết đòi làm cô dâu của .
Chị gái lúc đó đang đắm chìm trong trò chơi gia đình dứt , liền kéo qua, bắt làm cô dâu.
Cái tên Cẩn ca đó, liền mỗi đều làm chú rể của .
Hồi nhỏ ghét lắm. Đã nhiều là con trai, nhưng vẫn thèm để ý.
"Con trai cũng thể làm cô dâu của , A Niên, chỉ em thôi."
Sau cả nhà họ chuyển , mừng tả xiết.
Sau đó càng vứt bỏ đoạn lịch sử đen tối nhớ khỏi đầu.
Căn bản rôi nhận , Cẩn ca, chính là Mạnh Cẩn.
Sau đó lúc ăn cơm, lơ đãng, Mạnh Cẩn liên tục gắp thức ăn cho . Mãi đến khi ăn xong, tìm một cái cớ, liền kéo Mạnh Cẩn phòng .
Vừa , Mạnh Cẩn liền ngó khắp nơi. Tôi kéo Mạnh Cẩn ép thẳng tường.
"Anh sớm nhận ?"
Mạnh Cẩn khẽ , vòng tay ôm lấy eo .
“Là A Niên ngốc quá, mà hề nhớ .”
Ai mà ngờ chứ, cái thằng nhóc con ngày xưa cứ bám riết lấy đòi làm cô dâu của nó, lớn lên trai thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trai-thang-thi-dung-than-mat/chuong-7.html.]
Tôi khẽ hừ một tiếng: “Thế lúc với , chẳng lẽ từ đầu ý đồ khác với ?”
Mạnh Cẩn cưng chiều, xoa đầu ôm lòng.
“A Niên, chung thủy, chỉ ý với em thôi.”
Tôi kìm mà đỏ mặt.
Khốn kiếp, Mạnh Cẩn mà khéo 'thả thính' thế !
Mẹ vốn giữ Mạnh Cẩn ở nhà, nhưng sợ kìm , lát nữa và chị phát hiện.
Tôi dứt khoát đưa Mạnh Cẩn ga tàu cao tốc. May mà Mạnh Cẩn tôn trọng , kéo vali chào tạm biệt hai phụ nữ trong nhà rời .
Tôi kéo kéo tay áo Mạnh Cẩn, sợ nghĩ nhiều.
“Mạnh Cẩn… Anh, đừng buồn. Tôi chỉ là... cần chút thời gian, để rõ với nhà.”
Nói rõ chuyện còn bạn gái mà bạn trai. Mạnh Cẩn thở dài một tiếng, vòng tay ôm ngược lòng.
“A Niên… Về nhà với .”
Tôi: “???”
“A? A!”
“Cái, cái , cái ... nhanh quá đó!”
Vừa mới gặp xong gia đình , giờ gặp gia đình !
Mạnh Cẩn nhẹ nhàng buông , đôi mắt rũ xuống.
“Không , chúng từ từ thôi. Vậy... hẹn gặp học kỳ nhé, A Niên.”
Anh say đắm , dường như khắc ghi trong tâm trí. Mắt đỏ hoe, chút nỡ.
Hình như đây là đầu tiên chúng xa cách kể từ khi yêu .
“Anh...”
Tôi nhăn mũi.
“Anh đợi chút, đợi chuyện với gia đình sẽ đến tìm .”
Mạnh Cẩn ngây , đó vui vẻ lên.
“Được, đợi em, A Niên.”
Sau khi chào tạm biệt Mạnh Cẩn, trở về nhà với cảm giác trống rỗng. Chị thấy về, liền kéo phắt trong nhà.
“Giang Niên, khai thật !”
“A? Khai cái gì ạ?”
Chị đầy ẩn ý, chọt n.g.ự.c .
Forgiven
“Giang Niên, em với Tiểu Cẩn là một cặp đúng ?”
Tôi: “!!!”
Tôi khỏi trợn tròn mắt, sợ đến mức vội vàng bịt miệng chị .
“Chị chị chị, em em em… Chị ơi, chị em giải thích, em...”