Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 70
Cập nhật lúc: 2026-01-13 13:44:52
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến tòa giảng đường đúng lúc chuông reo. Thời Tuyết Thanh lén lút như ăn trộm lớp. Dù chỉ mặc chiếc áo hoodie bình thường nhất, vẫn quấn kỹ. Chỉ là khi hành lang, mới thấy bảo: "Cái gì kêu leng keng thế nhỉ."
... Muốn sụp đổ luôn. Cậu quên mất đêm qua ở bồn tắm, Hình Quân đeo chiếc lắc chân cho . Có lẽ thấy cái cảnh chiếc chuông nhỏ cổ chân kêu leng keng mỗi khi đ.â.m mạnh trông gợi d.ụ.c chăng.
Chỉ còn đầy một phút nữa là học, Thời Tuyết Thanh vội vàng nhà vệ sinh tháo lắc chân . Tiếng chuông học vang lên, chạy vội về phía phòng học, khựng ở cửa.
"Sao ở cửa lớp thế ?" Cậu hỏi, "Đang đợi ai ?"
Trước cửa phòng học PUBLPOL 121 là đeo kính. Thời Tuyết Thanh nhớ là cũng học môn . Có lẽ vì môn bài tập nhóm cần code nên để ý tìm kiếm bóng dáng .
Diêm Kính mái tóc rối bù và chiếc áo hoodie giản dị của . Dù bình thường nhưng từng món đồ đều che chắn làn da kỹ. Kín cổng cao tường.
"... Hôm nay học ." Anh .
"Em bao giờ cúp học ."
Nói xong câu đó, bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Tiếng chuông dứt hẳn, lách qua để lớp. Hàng ghế thứ hai vẫn còn chỗ trống, xuống phía ngoài cùng.
Diêm Kính lớp, vốn dĩ sinh viên môn . Anh chỉ ở cửa, lấy laptop và bút . Thời Tuyết Thanh chống cằm vị giáo sư Trung Đông với giọng nặng trịch, ánh mắt đầy chuyên chú.
Ánh nắng rọi lên laptop của . Diêm Kính thấy lòng như mưa dầm liên miên. Anh đại khái đoán chuyện gì xảy đêm qua . Cậu tắm , dù mùi sữa tắm xa xỉ nhưng vẫn còn một luồng khí tức t.ì.n.h d.ụ.c tan , thấm sâu da thịt.
Thời Tuyết Thanh thể thích đàn ông. Cậu và trai da nâu , đêm qua làm những chuyện gì nữa.
Ánh nắng xê dịch từng chút một, cuối cùng rọi lên những ngón tay của . Cảm giác da nóng bỏng, cúi đầu nhưng rụt tay . Cậu những ngón tay sáng rực nắng, lên những dòng chữ tay ngoằn ngoèo của giáo sư bảng đen. Ánh nắng lúc 10 giờ sáng khiến thấy thật thoải mái. Mọi thứ đều ấm áp lạ thường.
Rời khỏi phòng học, đến thư viện cổ tịch. Đường đến thư viện cũng leo dốc. Ông Ivor đang vò đầu bứt tai trong văn phòng, thấy đến liền nhiệt tình dang rộng vòng tay chào đón. Cậu xuống bắt đầu xử lý tài liệu. Ivor một lúc cũng lười học theo, ông ngoài một lát với một tách hồng và một chiếc bánh quy nhỏ.
"Cảm ơn ông."
Cậu nhận tách nhưng ăn bánh. Ivor , bỗng mỉm : "Cyan, hôm nay tinh thần cháu thật đấy."
"Thế ạ?"
"Tuần trông cháu vẻ tâm trạng lắm. Thực dành cả ngày thứ Sáu cho đống đấy, nhưng nghĩ cháu cần nghỉ ngơi nên nhắn tin cho cháu."
Hóa tuần , trong mắt ông Ivor, tâm trạng . Thời Tuyết Thanh thẫn thờ một hồi. Cậu nghĩ tuần dù tâm trạng luôn biến động nhưng cũng cảm nhận nhiều hạnh phúc mơ hồ. Cậu mỉm : "Có lẽ , cháu cũng thể lúc nào cũng vui vẻ ."
"Ồ Cyan, đừng lo lắng quá. Thăng trầm là nỗi lo đặc trưng của tuổi trẻ mà."
Phải , chỉ cần tìm thấy một con đường để thì lấy phiền não nữa.
Điện thoại rung lên, là cuộc gọi trực tiếp từ George. Cậu nhíu mày: "Hi, George..."
"Hi Cyan, trả lời tin nhắn Whatsapp của . Môn PUBLPOL 121 sáng nay điểm danh ?"
"Mình ký tên hộ ."
George một kiểu kiêu ngạo là chỉ khi cần nhờ vả mới tỏ nhiệt tình. Cậu định cúp máy, nhưng George vẻ đang phấn khích, cứ luyên thuyên bảo sáng nay chơi với gái mà đang cùng mấy em nghiên cứu tham gia cuộc thi Phân tích tình huống chính sách công của trường.
Thời Tuyết Thanh ậm ừ cho qua chuyện. Cậu cúp máy, đầu thấy Ivor vẫn đang .
"Ông Ivor..."
"Cyan, cháu hứng thú với cuộc thi đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/70.html.]
? Ivor lớn: "Ta làm việc ở ngôi trường 36 năm đấy. Rất nhiều giáo sư trong khoa của cháu là bạn nhậu cùng đến một quán bia với ."
?? Thời Tuyết Thanh ngờ Ivor cổ vũ như thế. Cậu định từ chối ngay: "Cháu chẳng quen ai để lập đội cả."
Du học sinh học ngành của ít, hứng thú tham gia một cuộc thi cấp trường càng ít hơn. Ivor suy nghĩ một lát bảo: "Ồ, mấy đứa sinh viên khoa cháu đấy, để hỏi xem chúng nó hứng thú ."
Cậu ngờ Ivor hành động nhanh gọn lẹ đến thế. Sau vài cuộc điện thoại, ông sắp xếp xong một buổi gặp mặt. Cậu bàng hoàng nhận ông lão Ivor trông vẻ tầm thường quan hệ rộng đến thế. Cũng đúng thôi, sực nhớ ông làm việc trong giới học thuật hơn 30 năm . Qua những chuyện phiếm của ông, còn vợ ông lúc trẻ cũng từng học ở Columbia, và còn một đống họ hàng ở Pháp nữa.
Tối hôm đó, Ivor tổ chức một bữa ăn tại nhà hàng Tây Ban Nha gần trường. Hai sinh viên ông gọi đến chắc chắn là du học sinh Trung Quốc. Thời Tuyết Thanh đẩy suốt chặng đường, chút lo lắng. Ivor khích lệ: "Làm quen với những đến từ các bối cảnh quốc gia khác sẽ lợi cho cháu."
"Vả tiếng Anh của cháu mà, ?"
... Ivor hình như cũng đúng. Cậu làm việc ở nước ngoài thì thể cả đời chỉ giao du với Hoa . Vả , ngay cả khi học ngành , cũng thiếu những lúc tiếp xúc với nước ngoài.
Cậu đ.á.n.h bạo tới. Hai sinh viên, một tóc nâu đam mê leo núi tên là Willian, là tóc đen đeo kính nuôi thú cưng tên là Nello, chuyện chút e thẹn. Gương mặt hai trông vẻ quen quen, nghi ngờ từng thấy thông tin đạt giải hoạt động câu lạc bộ của họ hành lang khoa .
"Willian, Nello." Ivor giới thiệu từng , "Đây là Cyan."
Thời Tuyết Thanh dè dặt chào hỏi họ. Sau bữa ăn, việc lập đội tham gia thi đấu quyết định. Willian lớn hơn một khóa, còn Nello thì cùng khóa với . Một là thành viên tích cực của câu lạc bộ thể thao, là kiểu hướng nội thích nghiên cứu học thuật. Sau khi lập nhóm chat xong vẫn thấy thực tế. Willian là nóng tính, lập nhóm xong bảo đang xem website chính thức của cuộc thi, lát nữa sẽ một bản kế hoạch thời gian.
Xong xuôi việc là 10 giờ đêm. Thời Tuyết Thanh bắt taxi về căn hộ , mới sực nhớ nên đến khách sạn . Đến nơi mới thấy Hình Quân vẫn về. Người thấy nhưng tin nhắn đến: "Vẫn đang bận, đặt chuyến bay đêm rạng sáng mai ."
"Vâng."
"Tối về khách sạn lấy hành lý sân bay luôn. Em cứ ngủ , cần đợi ."
Ồ. Tối nay " làm". Hình Quân ở đây, đang bận công việc. Một trong phòng, bỗng nhiên còn cảm giác trống trải rơi xuống dốc như mấy ngày nữa. Có lẽ vì hôm nay học và làm nhiều việc chăng. Cuộc thi đó thực tham gia, chỉ là vì Hình Quân sắp về , cũng cần tranh thủ lúc rảnh rỗi để câu đại gia nữa, nên tìm việc gì đó để làm.
giờ nghĩ , thấy việc để bận rộn, khá hài lòng. Hình Quân tiền b.a.o n.u.ô.i , cũng công việc riêng để làm. Và bây giờ cũng việc của để làm.
Giây phút thầm nghĩ, thực dám thừa nhận, sáng nay khi thấy Hình Quân xách vali khách sạn, một khoảnh khắc tự hỏi liệu thấy nên mới .
May quá, là để trao đổi với vị chuyên gia đến thành phố C họp. Quyết định đó đột ngột, chắc hẳn tin khi đang đường sân bay. Thế là quyết đoán nắm lấy cơ hội, đổi chuyến bay để ở . Hình Quân dường như luôn nắm bắt thời cơ để thứ , dù là trong công việc đối với . Ở Hawaii chẳng cũng nhanh chóng "xử lý" đó , khi mà còn kịp phản ứng gì.
Cậu bỗng thấy việc Hình Quân là vì công việc thật . Không vì , thật . — Có lẽ thứ nên nhận lấy từ chỉ là tiền.
Cảnh đêm ngoài cửa sổ m.ô.n.g lung, ý nghĩ mơ hồ chỉ lóe lên trong tích tắc, nhanh đến mức chính chủ cũng kịp nắm bắt. nó âm thầm khắc sâu đáy lòng.
Ngày mai vẫn còn tiết học, quyết định ngủ sớm dậy sớm. Ban đầu định bụng khi nào Hình Quân về sẽ bò dậy một câu "Anh vất vả ". Như chắc chắn sẽ cảm thấy ấm áp, cũng tỏ chuyên nghiệp, cho thêm tiền.
đêm đó hiểu ngủ say. Đến khi tỉnh dậy, đồ đạc của Hình Quân trong khách sạn biến mất. Trên bầu trời máy bay bay qua. Cậu theo bóng dáng xa xa, chắc là của hãng United. Hình Quân chắc chuyến đó . Cậu cũng lúc về lấy hành lý hôn cái nào . chuyện hôn hôn cũng quan trọng.
8 giờ sáng, dọn đồ trong khách sạn, chuẩn về căn hộ mới đến trường. Cậu ăn buffet sáng tại nhà hàng khách sạn, làm thủ tục trả phòng tại quầy lễ tân. Lần khi , quên mang theo những lọ sữa tắm gội dùng dở.
Một ngày ở trường vẫn tất bật như thế. Sau khi đồng ý tham gia cuộc thi với nhóm Willian, cả ngày đều vùi đầu đống tài liệu website. Những tình huống chính sách khiến hoa mắt chóng mặt, một nữa nhận ngành đang học thứ yêu thích. dù thích , nhất định thử sức với cuộc thi . Không hẳn là để đặt nền móng cho tương lai gì đó, chỉ là thấy nên thử một .
Bước về phía phòng thảo luận ở tầng hầm B1 của tòa nhà khoa, chợt nhớ một chuyện. Cậu lục tìm tin nhắn, thấy mấy tin của đeo kính. Hôm qua Diêm Kính vội vàng đòi thảo luận về mô hình mới với , lúc gặp mặt nhắc gì đến chuyện đó nhỉ?
Cậu đang phân vân thì phía phòng thảo luận bỗng tiếng cự cãi, thậm chí là xung đột. Cậu vội vàng chạy tới, thấy Nello tóc đen đeo kính đang cãi với một thanh niên tóc vàng. Tên tóc vàng trông quen, hóa là quen cũ, George của hội em.
"Tôi đặt phòng hoạt động ." Nello kiên trì. Anh giỏi cãi , mặt mũi đỏ bừng lên.
"Đây vốn dĩ là nơi hoạt động của hội Delta Rho tụi . Chắc là hệ thống của trường ." George nhún vai, vẻ mặt bất cần đời.
Bên cạnh George còn hai tên to cao khác giống . Dù đang chuyện với Nello nhưng rõ ràng thiếu kiên nhẫn với mọt sách nhỏ con , mắt cứ dáo dác xung quanh. Từ xa, thấy Thời Tuyết Thanh ở phía hành lang, mắt sáng rực lên, nhe răng : "Yo, Cyan, lâu gặp! Chuyện hôm thứ Hai cảm ơn nhé."
Thời Tuyết Thanh gật đầu với , nhưng ánh mắt kinh ngạc của George, bước đến cạnh Nello