Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 58
Cập nhật lúc: 2026-01-05 15:55:47
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía lầu, những âm thanh náo nhiệt vang lên từng đợt; phía , tiếng rên khàn đục của Thời Tuyết Thanh cũng dập dìu dứt.
Có lẽ vì đổi môi trường, Hình Quân còn hung mãnh hơn thường ngày. Thời Tuyết Thanh đáng lẽ vì đau mà lùi , nhưng , vươn tay hư tăm tối, vuốt ve những sợi gân xanh nổi lên trán Hình Quân.
Có lẽ vì tiếng ồn bên ngoài, hoặc lẽ vì phản ứng của chính — nhưng suy cho cùng, tất cả đều vì bản .
Một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ dâng trào trong lòng giữa đêm thu nơi xứ . Cảm giác lưu đày ở phương xa, nỗi bất an về tương lai mờ mịt dần dần hóa giải trong những va chạm xác thịt. Cậu đè lên Hình Quân, như thể đang cưỡi lưng một con ngựa chiến.
Trong những nhịp xóc nảy, chợt nhận , đàn ông cưỡng ép kéo mối quan hệ b.a.o n.u.ô.i , lẽ là thứ duy nhất trong căn phòng mà thể nắm giữ.
Mia cô chỉ đang lợi dụng Nghê Hựu Văn để "đào mỏ". Trước đây Thời Tuyết Thanh chỉ thấy mơ hồ nửa hiểu nửa . giờ đây, trong căn studio chật chội và lộn xộn , bỗng chút lĩnh hội ý nghĩa của câu đó.
So với việc tự quyết định tương lai của , thì ở khía cạnh " bao nuôi", đúng là sở trường thật. Nếu chỉ cần dựa việc để kiếm tiền mà cần lo nghĩ đến ngày mai, thì đây quả thực là con đường nhẹ nhàng và vui vẻ nhất.
Được b.a.o n.u.ô.i cũng coi như một hình thức lao động mà, khác ngủ, còn lao động. Cậu bỗng nảy sinh một ý nghĩ sa đọa: Huống hồ, còn đang nắm giữ cả "gân xanh" của Hình Quân mà.
Nhiệt tình quá mức quả nhiên mang tác dụng ngược. Thời Tuyết Thanh nhanh chóng trụ vững nữa. Bàn tay Hình Quân bất chợt leo lên, siết chặt lấy eo như thể vẫn thỏa mãn: "Sao động đậy chậm thế?"
Thời Tuyết Thanh bật , vành tai lấp lánh mồ hôi, thấy vui vẻ, một kiểu khoái lạc chìm sâu: "Thế thì làm ... Á!"
Một lát , thốt lên tiếng hét lớn nhất kể từ khi hai bắt đầu mối quan hệ .
Tiếng hét vang lên rơi xuống. Vang lên, hòa bữa tiệc của đám Ấn Độ tầng . Rơi xuống, nặng nề, gọn giữa lớp da thịt kề sát của hai .
Sau khi kết thúc, mắt Thời Tuyết Thanh tối sầm một hồi lâu. Cậu bò hình đẫm mồ hôi của Hình Quân, cảm nhận một sự thỏa mãn như nâng niu.
"...Còn nữa ?"
giọng khi thốt khàn đặc, nhẹ bẫng như tưởng tượng.
Giọng Hình Quân cũng trầm xuống. Hắn vuốt ve tấm lưng mịn màng của Thời Tuyết Thanh, như thể đang mơn trớn một dải lụa quý dễ xước chỉ: "Ngày mai đổi cho em căn hộ khác."
"Căn hộ đắt lắm, em ở nổi , em chỉ ở nổi chỗ thôi."
"Anh mua cho em một căn nhà riêng để ở."
Thời Tuyết Thanh lập tức bật dậy. Thế , Hình Quân mua nhà thì chắc chắn tên . Cậu chẳng xơ múi gì, mà cứ ngỡ là vung tiền lớn cho .
"...Em nỡ để tốn nhiều tiền thế." Thời Tuyết Thanh giọng đáng thương, "Hơn nữa em sợ ở một lắm. Ở cùng các bạn cho náo nhiệt."
Hình Quân cũng chẳng quá để tâm đến việc đổi lựa chọn. Hắn : "Được thôi, em cứ tìm , trả tiền thuê cho."
Hắn suy nghĩ một chút, xoay đầu Thời Tuyết Thanh , nụ hôn đặt lên môi mà là lên chóp mũi . Một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.
"Cái đồ nhỏ mọn cũng tiết kiệm tiền cho cơ đấy. Cuối tuần đưa em đến tiệm trang sức, mua cho em vài sợi dây chuyền thứ gì đó tương tự." Hắn , "Anh ở thành phố C một tiệm trang sức khá ."
Trước đây, những thông tin đối với Hình Quân đều là vô dụng. Hắn chẳng mấy hứng thú với châu báu, mua trang sức chi bằng đầu tư thêm vài dây chuyền phát triển cho công ty. giờ đây, chỉ là tình cờ bàn tiệc, ghi nhớ trong lòng. Hóa việc rõ mỗi thành phố chỗ nào ăn chơi nhảy múa cũng chẳng việc gì khó khăn.
Thế là kế hoạch thành công mỹ mãn. khi đến tiệm trang sức, trong lòng Thời Tuyết Thanh cái cảm giác vui sướng đến sáng rực cả mắt như khi.
Có lẽ là do sự mệt mỏi khi hoan lạc quá lớn. Cậu chỉ nhắm hờ mắt, áp mặt lồng n.g.ự.c mang màu da đối lập với , khẽ "" một tiếng.
"Chỉ '' thôi ?" Hình Quân nhận câu trả lời ý, bèn nhéo cằm , "Vừa sướng xong nhận quen ?"
Thời Tuyết Thanh cuối cùng cũng ngước mắt lên. Qua lớp kính, đôi mắt cũng long lanh sóng nước. Cậu mỉm với : "Cảm ơn chủ..."
"Hửm?"
"Cảm ơn Hình." Thời Tuyết Thanh sửa lời.
Hình Quân bỏ lỡ nửa câu đầu của , trêu chọc: "Từ khi nào mà biến thành một 'tín đồ nhỏ' thế ?"
Thời Tuyết Thanh mím môi, chỉ . Hình Quân thấy giả ngốc cũng ép, chỉ đắc ý nghĩ thầm trong lòng: Chắc là do lợi lộc cho vẫn đủ. Không , giữa họ còn ngày rộng tháng dài. Chỉ cần cho đủ tiền, Thời Tuyết Thanh sẽ vui vẻ, bắt đầu sự nghiệp câu dẫn đầy chuyên nghiệp.
Thời Tuyết Thanh Hình Quân, lắng nhịp tim của hòa làm một với nhịp tim của . Sau khi vận động, đầu óc trống rỗng, bắt đầu tính toán xem sẽ ở loại phòng đắt nhất trong khu Vic. Hình như tầng thượng căn Loft 2 phòng ngủ 2 phòng tắm ? Nhiều hơn căn Loft của Lê Viễn tận một phòng ngủ một phòng tắm. Đến lúc đó, sẽ dành riêng một phòng chỉ để đựng quần áo giày dép, tuyệt bao.
Cậu nhiều quần áo giày dép trị giá hàng trăm, hàng nghìn đô . Những thứ giữ bên bán đều , con đường nào cũng đầy hứa hẹn.
Hình Quân nghỉ ngơi một lát tiếp tục. Hắn vẫn thấy thỏa mãn, mặc cho đám Ấn Độ vẫn đang quấy đảo ầm ĩ. Có lẽ khả năng thích nghi với môi trường của con là như . Hắn thích nghi, nghĩ đây chính là môi trường sống của Thời Tuyết Thanh. Quần áo giày dép vứt đầy sàn, còn cả chiếc đèn bàn hỏng mãi bán .
Ở bên ngoài Thời Tuyết Thanh trông bóng bẩy là thế. Một môi trường sống chật chội, đến nước uống cũng tìm thấy thế , chắc chắn bao giờ để ai thấy.
Vì , nảy sinh một cảm giác như thể từ nay về thực sự bước chân cuộc sống của Thời Tuyết Thanh. Chiếc túi Hermes mua cho nâng niu đặt tầng cao nhất của tủ, rõ ràng mua túi để dùng, nhưng trông chẳng mảy may động đến.
Hắn nhớ đến bộ dạng của Thời Tuyết Thanh khi mới nhận túi, cái vẻ cẩn trọng mà giấu nổi niềm vui, chỉ vì một chiếc túi mà chấp nhận để một đàn ông bao nuôi.
Nghĩ đến đây, Hình Quân cúi đầu , chợt thấy trong mắt Thời Tuyết Thanh lấp lánh, là hy vọng là nước mắt. Hắn sững , thầm nghĩ đổi một căn hộ thôi mà, khiến vui đến nhường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/58.html.]
So với việc thiển cận, trông giống một đứa trẻ đáng thương từng thấy đồ hơn.
Hắn bèn cử động nữa, chỉ ôm chặt lấy Thời Tuyết Thanh. Hắn nhịp thở của , thấy dần dần nhắm mắt trong lòng . Thế là cũng nhắm mắt theo, thầm nghĩ khi mở mắt , trời sẽ sáng.
Sống trong một căn phòng hẹp và chật chội sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng và sự phát triển tính cách của một . Nếu căn hộ Thời Tuyết Thanh tìm đủ lớn, thì cứ để tìm.
Sáng hôm khi thức dậy, Thời Tuyết Thanh phát hiện Hình Quân trong phòng.
Trên giường là một đống hỗn độn, đầy rẫy những dấu vết họ để . Thời Tuyết Thanh lẽ quen với những nếp nhăn và mùi hương từ lâu. lẽ vì là ở căn hộ của chính , cúi đầu, những vệt nước một hồi lâu.
Thôi, chẳng buồn quản những dấu vết đó, cũng chẳng buồn quản Hình Quân . Thời Tuyết Thanh bắt đầu làm chính sự, theo thông tin liên lạc trang web chính thức để gọi điện, cuối cùng cũng dùng "năng lực đồng tiền" để lấy căn hộ mong .
Căn hộ mới tầng thượng của khu Vic, Thời Tuyết Thanh cuối cùng cũng tấm vé căn hộ trong mơ của . Lần đến đó là để dự tiệc Trung thu của Hình Vy, mưa xối ướt sũng, còn cảm thán chung cư cao cấp đúng là thật, trong phòng đồ ở hồ bơi còn cả máy sấy Dyson.
Khoan , quên mất nhỉ. Thời Tuyết Thanh bật tự giễu. Lần đến đó là để đưa vé xem phim Căn phòng xanh cho Hình Vy. Ai ngờ câu Hình Vy, dây một Hình Quân.
Mối quan hệ với Hình Quân cũng duy trì hai tháng . Thời Tuyết Thanh cúi đầu tài khoản tiết kiệm, hơn mười vạn đô đang lặng lẽ ở đó. So với đây, đó là con mà chẳng dám mơ tới. Chưa kể đến những quần áo, trang sức và túi xách tăng thêm trong phòng. Mỗi một món đều thể khiến vui vẻ lâu, đăng lên Instagram khoe khoang đến mười mấy lượt.
Thế nhưng sáng nay, chúng, Thời Tuyết Thanh chẳng thể vui nổi.
chẳng đổi căn hộ ? Chẳng lẽ trong tiềm thức thấy tiền đổi căn hộ vẫn đủ nhiều, nên tối qua tiếng "chủ nhân" bỗng chốc thốt lời nữa. Rõ ràng đó cũng chỉ là những lời dâm đãng giường mà thôi.
Hình Quân rời lời từ biệt, lẽ cũng thấy căn phòng quá tồi tàn, làm xong là ngay. Thời Tuyết Thanh chậm chạp cuối cùng cũng sức bò dậy. Cậu thầm trợn mắt, nghĩ bụng chỗ ở của vốn dĩ là thế , Hình Quân chê bai thì cứ việc. Không sửa nổi nữa .
Cậu quyết định phòng tắm dội nước, khi gương vô thức sờ lên trán, phát hiện những sợi gân xanh đậm như Hình Quân. Ngay lúc đang nghiền ngẫm tâm trạng thất thường của , tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
Sáng sớm ai gõ cửa thế , lẽ chung cư cũ cách âm kém quá, tiếng hét tối qua thấy nên giờ đến khiếu nại? Thời Tuyết Thanh thoáng rùng lo sợ, nghĩ thầm âm thanh phát quả thực giống tiếng đàn ông cho lắm.
"Đến đây, đến đây."
Thời Tuyết Thanh mở cửa đờ . Đứng ngoài cửa mà là Hình Quân.
Hắn vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, còn quàng thêm một chiếc khăn của , che kín cả mặt. Chiếc khăn len mohair kẻ caro của hãng Acne Studios khiến Hình Quân trông giống một sinh viên sợ lạnh. Và qua đường sẽ thấy mặt .
Nhìn xuống , tay Hình Quân đang xách một túi đồ. Hắn hóa là ngoài mua bữa sáng cho .
Thấy Thời Tuyết Thanh ngây ở cửa, mãi đón , Hình Quân cảm thấy việc dậy sớm lái xe mua bữa sáng ở tiệm brunch mà thích nhất cũng bõ công. Ai bảo cái tiệm đó nhận giao hàng chứ. Đường đường là tổng giám đốc cũng dậy sớm lái xe, đỗ xe, gia nhập đội ngũ sinh viên để xếp hàng.
Thực sự là mất mặt, nên mới "mượn tạm" khăn quàng của Thời Tuyết Thanh để quấn lên mặt. Gió thu lạnh lẽo thổi qua, cảm giác mềm mại ấm áp của chiếc khăn mang theo mùi hương của Thời Tuyết Thanh. Thoải mái đến mức khiến an lòng.
Trên hành lang vang lên tiếng của những sinh viên khác, Thời Tuyết Thanh như bừng tỉnh, vội để Hình Quân phòng. Hắn đặt bữa sáng lên bàn bar, lên trần nhà như để tìm chuyện để .
"Đám Ấn Độ cuối cùng cũng im lặng đấy." Hắn .
Thực khi tỉnh dậy lúc sáng sớm, đám đó thôi . Những thích tập gym thường d.ụ.c vọng mãnh liệt, bao bọc bởi thở của Thời Tuyết Thanh mà chìm giấc ngủ, lúc tỉnh dậy vốn còn định làm thêm nữa. gương mặt ngủ say yên bình và hạnh phúc của Thời Tuyết Thanh bên cạnh, thấy nỡ.
Và nhớ đến đôi mắt lấp lánh của tối qua. Thời Tuyết Thanh đổi một căn hộ thôi mà tràn đầy hy vọng như thế, thôi thì đừng bắt nạt nữa . Đợi đổi căn hộ xong, mua cho ít nội thất bắt nạt . Cái giường cỡ lớn đệm mềm thế , suýt nữa thì hỏng cả cột sống. Không là đệm cũ từ đời thứ mấy .
Trước khi Thời Tuyết Thanh tỉnh dậy, dạo quanh một vòng trong căn studio nhỏ hẹp, bước chân nhẹ nhàng chỉ sợ thức giấc. Vẫn giống hôm qua, máy lọc nước lâu dùng, cũng chẳng tìm thấy thùng nước đóng chai nào uống . Nếu ở đây, Thời Tuyết Thanh dậy sớm chẳng sẽ ngẩn , sống gì mà cẩu thả thế .
Thời Tuyết Thanh chỉ giỏi làm màu ở bên ngoài thôi, thực chất chẳng tự chăm sóc bản gì cả. Trong một khoảnh khắc, chợt nhớ đến cảm giác chăm sóc Hình Vy lúc nhỏ. Càng nghĩ, càng cúi xuống hôn lên trán Thời Tuyết Thanh ánh nắng sớm. Không mơ thấy gì mà lông mày khẽ nhíu , trông đáng thương.
Vì , nụ hôn mang theo d.ụ.c vọng, mà chỉ khiến nhớ đến tiệm yêu thích của cũng bán brunch. Thế là ngoài mua bữa sáng cho .
Ngón tay Thời Tuyết Thanh run rẩy khi mở túi đồ. Rõ ràng khi gọi điện yêu cầu đổi căn hộ, ngón tay vững, khi về "năng lực đồng tiền", tiếng Anh của dứt khoát và lưu loát. Đó đều là những thứ xứng đáng nhận thông qua "lao động".
Vậy bữa sáng , liệu tính là thứ xứng đáng nhận thông qua lao động ?
Cậu phát hiện Hình Quân vẫn luôn bên cạnh quan sát phản ứng của , chợt nhận đang chiếc ghế duy nhất, bèn ngượng ngùng : "Sao mua ở tiệm ?"
"Em em thích mà." Hình Quân bắt chước giọng điệu của Thời Tuyết Thanh.
"..."
Thời Tuyết Thanh nghĩ bụng, lỗ . Tiệm bình quân 40 đô một , lúc túi tiền eo hẹp thì đương nhiên thích. Biết thế Hình Quân mua, thích tiệm 120 đô một . Có lẽ vì , thấy trái tim hẫng một nhịp.
cái để ăn cũng . Sáng nay Thời Tuyết Thanh tiết, chiều mới một tiết. Cậu lo ăn xong "hành", nên cúi đầu tập trung nạp năng lượng.
Hình Quân đó cũng câu nệ, cùng ăn với , tốc độ ăn của nhanh hơn Thời Tuyết Thanh nhiều. Khác với Thời Tuyết Thanh, từ nhỏ gia đình thể dựa dẫm nên tư duy thực dụng. Ví dụ như ban đầu nuôi Thời Tuyết Thanh là vì làm . Ví dụ như ăn cơm là để no bụng, nên tốc độ ăn cũng nhanh.
Nghĩ đến đây, liếc Thời Tuyết Thanh. Cậu ăn phát tiếng động, động tác thanh lịch và dè dặt, trông giáo dục. Khi mới quen, luôn cảm thấy Thời Tuyết Thanh chỉ cái mã ngoài, bên trong rỗng tuếch. giờ đây, bỗng thấy trong cái "rỗng tuếch" dường như ẩn chứa nhiều điều quý giá mà từng phát hiện .
Thời Tuyết Thanh lúc ăn bữa sáng yêu thích mà vẫn mang vẻ mặt buồn rầu, rốt cuộc là đang nghĩ cái gì ?