Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 55
Cập nhật lúc: 2025-12-30 15:37:04
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Tuyết Thanh diễn thì thôi, mà diễn là y như rằng Hình Quân ngửi thấy ngay cái mùi "đuôi cáo" lấp ló. Tổng kết thì đó là một loại khí chất chút " xanh", chút ngốc nghếch.
Nghĩ kỹ thì cái biểu cảm giống "" hơn. Dù Hình Quân cũng là từng kinh qua những trận chiến giành giật gia sản m.á.u lửa, mấy chiêu làm qua mắt nổi .
Chính ngay khoảnh khắc , Hình Quân chợt nảy ý gì đó. Anh trả kính cho Thời Tuyết Thanh, tiện mắt xuyên qua tròng kính một cái.
Quả nhiên, kính độ.
"Anh Hình?"
Cái đầu nhỏ gõ nhẹ một cái. Thời Tuyết Thanh thấy Hình Quân hờ hững : "Đi ăn cơm ."
Cũng là sinh viên trường danh giá đấy, mà cái đầu chẳng chịu nhảy gì cả. Đã mất công diễn mà cứ để liếc mắt một cái là thấu tận tim đen.
Cái bộ dạng ngốc nghếch , nếu ở bên, chẳng sẽ bao nhiêu bắt nạt nữa.
Hình Quân nhớ tới tiệm sữa của Hoa nơi Thời Tuyết Thanh từng làm thêm. Lúc nãy lái xe đón , liếc qua phía đó, thấy tiệm vẫn đang trong diện đình chỉ để chấn chỉnh.
Học sinh ngoan ? Cái vẻ mặt Thời Tuyết Thanh lúc lầm lũi lắc sữa, lão chủ tiệm thất đức bắt nạt, đúng là giống một học trò ngoan hiền chính hiệu.
Điều cũng đúng với những gì từng nghĩ: Thời Tuyết Thanh đôi khi trông lanh lợi, cứ như cả một kho tàng mưu hèn kế mọn dùng mãi hết, nhưng cũng lúc khờ, khờ đến mức để bắt nạt khắp nơi.
Thời Tuyết Thanh làm hiểu nổi những suy nghĩ lắt léo trong đầu Hình Quân. Cậu tự thấy mưu kế của thành công, xe nửa đường, liền giả vờ như để quên đồ: "Anh Hình, tạt qua chung cư của em một lát ."
"Quên đồ gì ?" Hình Quân hỏi.
"Dạ... quần áo ạ." Thời Tuyết Thanh ứng biến tìm đại một cái cớ, trưng vẻ mặt ủy khuất đáng thương: "Anh Hình, bộ đồ hôm thứ Sáu của em làm bẩn hết , sáng nay em cực chẳng mới mặc đồ của đường. Đồ của rộng quá, em mặc mà cứ lọt thỏm bên trong, lùng bùng hết cả lên."
Cậu nhắc thì thôi, nhắc đến cái cớ , Hình Quân thấy ngứa ngáy trong lòng. Anh đưa tay lên, dứt khoát tắt luôn cái đèn xi-nhan mới bật.
"Cứ mặc đồ của tiếp ."
Thời Tuyết Thanh: "..."
Tính tới tính lui, quên mất Hình Quân vốn dĩ là một tên háo sắc cơ chứ.
Hình Quân tuy miệng , nhưng trong bụng định bữa tối sẽ đưa Thời Tuyết Thanh trung tâm thương mại gần đó mua vài bộ đồ. Mặc dù biểu cảm của một nữa khơi dậy ngọn lửa trong , khiến chỉ "làm" một trận ngay xe với phiên bản Thời Tuyết Thanh "học sinh ngoan" , nhưng cuối cùng, Hình Quân vẫn định giữ chút nhân tính.
Với , xe là xe thuê. Anh thầm nghĩ, bao giờ mới thể dụ dỗ Thời Tuyết Thanh về vùng Vịnh (Bay Area) đây.
Vùng Vịnh mới là đại bản doanh của .
Chuyến xe kéo dài gần một tiếng đồng hồ khiến cả tê dại. thấy phố thị đèn hoa rực rỡ, ăn bữa tối Michelin với mức giá 800 đô một , Thời Tuyết Thanh lập tức "hồi máu" đầy bình.
Hình Quân khui một chai rượu, khiến cái giá của bữa ăn vọt lên quá 1000 đô một . Đây là đầu tiên Thời Tuyết Thanh ăn một bữa cơm trị giá bốn chữ đô-la, kìm mà bắt đầu chụp choẹt liên hồi. Hình Quân còn chu đáo đặt cho một chỗ riêng tư trong phòng bao. Lúc nãy thấy ngoài đại sảnh qua tấp nập, sang trọng, chắc chắn là quy định về trang phục.
Hình Quân để trong phòng bao tự do chụp ảnh, còn thì vệ sinh một lát. Trên đường , thấy một chiếc tivi trang trí đang chiếu một bộ phim cổ điển, dừng chân xem thì hóa là bộ phim "The Painted Veil" (Bức màn che) dựa tác phẩm của Maugham.
Đã thấy "Bức màn che", thể nhớ tới đoạn văn nổi tiếng đó của Maugham. Hình Quân ngẫm nghĩ một hồi, mỉm lắc đầu.
Thời Tuyết Thanh đúng là phù phiếm, thiển cận, lúc làm làm mẩy " xanh" cũng thực sự chẳng đủ thông minh, cứ để tóm đuôi cáo suốt.
Thời Tuyết Thanh cũng thật ngây thơ và xinh . Cậu thực sự nhiều cuốn sách vốn chỉ dùng để "làm màu", lúc ở bên cũng tự lắc sữa để kiếm tiền sinh hoạt.
Còn về chuyện giả vờ thanh thuần gì đó, ngay từ đầu cái nhắm trúng cũng chẳng là việc đơn thuần am hiểu sự đời đến mức nào. Thời Tuyết Thanh sẵn lòng bỏ tâm tư để diễn cho xem, thế là lắm .
Người trúng, thể là hạng xoàng xĩnh cấp thấp . Thời Tuyết Thanh ở trong giới " xanh" chắc chắn là hàng cực phẩm .
Hình Quân đẩy cửa phòng bao , thấy Thời Tuyết Thanh vẫn đang mải mê selfie. Cậu đang chụp hăng say, thấy Hình Quân cũng chẳng buồn thu tay để giữ kẽ. Phải là khi ở mặt khác, Thời Tuyết Thanh sẽ cố nhịn chụp vì sợ mất mặt đấy.
Hình Quân thấy bộ dạng của vui mắt. Anh xuống bàn ăn, tâm trí về dòng suy nghĩ lúc nãy. Mấy cái tâm tư nhỏ mọn của Thời Tuyết Thanh thực chẳng gây hại gì cho ai cả.
Dù rằng, hiện tại Thời Tuyết Thanh cũng chỉ là một con chim hoàng yến b.a.o n.u.ô.i mà thôi.
...
Ăn tối xong vẫn còn sớm, Hình Quân đưa Thời Tuyết Thanh mua sắm. Lúc xuống xe Thời Tuyết Thanh cứ ngập ngừng, vẻ lắm.
"Muốn tiết kiệm tiền cho ?" Hình Quân trêu.
Tất nhiên là đến mức đó . Thời Tuyết Thanh chỉ cảm thấy đầy rẫy những "dấu vết", thử quần áo thì thật là chút... thiếu phong hóa.
Hình Quân đặt tay gáy Thời Tuyết Thanh : "Chẳng em em đồ mặc ?"
"... Em thích mặc đồ của ngoài hơn." Thời Tuyết Thanh liếc quanh xe thấy , liền hạ thấp giọng đầy ẩn ý.
... Quá , đúng là xanh thượng hạng.
Hai hôn trong xe. Thời Tuyết Thanh nghĩ, nếu sức hút sinh lý cũng tính là sức hút, thì hai bọn họ đúng là kiểu "thiên lôi câu địa hỏa", dường như ở , lúc nào cũng thể lao .
Bàn tay đầy sức mạnh của Hình Quân giữ chặt lấy gáy , ấn lòng mà hôn tới tấp. Thời Tuyết Thanh thấy tiếng bên ngoài, lắc đầu né tránh, nhưng ngược còn Hình Quân c.ắ.n lấy đầu lưỡi, kéo một đoạn lưỡi mềm mại hồng rực.
Hình Quân đưa tay vân vê lưỡi , mân mê khoang miệng: "Đừng hòng chạy."
Ngón tay cứ thế cọ xát vòm họng, khiến Thời Tuyết Thanh nước bọt chảy cả ngoài. Cậu cuống quýt, phát tiếng ú ớ. Hình Quân bảo: "Không , ngang phía thôi, thấy trong xe ."
... Sao sớm!
"Cái vẻ lo lắng của em trông cũng vui đấy."
Hình Quân đúng là một tên biến thái thích bắt nạt khác (S) mà. Thời Tuyết Thanh âm thầm đảo mắt trong lòng, gạt tay Hình Quân , vớ lấy tờ khăn giấy định lau miệng.
Kết quả là Hình Quân sáp tới, dùng lưỡi l.i.ế.m sạch khóe môi cho .
"..."
Hình Quân còn cầm khăn giấy giúp lau miệng. Thời Tuyết Thanh né đầu một chút, liền Hình Quân hỏi: "Thật sự ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/55.html.]
"..."
"Nhiệt độ ở thành phố M lạnh lắm đấy. Nghe ở đây tháng Mười là coi như đông ."
Thời Tuyết Thanh nghĩ tới kế hoạch sắm đồ thu đông của . Không giống như đồ xuân hè mỏng nhẹ giá rẻ dễ phối đồ theo phong cách văn nghệ, đồ thu đông đúng là "tiền nào của nấy". Bảo là ấm thì đúng là ấm thật, còn loại lông vũ rẻ tiền hễ mà ấm một chút là nó phồng rộp lên, trông chẳng còn tí chất văn nghệ nào nữa.
Cậu còn một chiếc áo lông vũ khá ưng ý, hiếm hoi lắm mới đạt sự thống nhất giữa kiểu dáng và giá cả. Đáng tiếc là cuối năm ngoái lúc ôn thi học kỳ mệt quá, vô tình ném cả cái áo kèm theo lớp lông cổ máy sấy. Lớp lông qua xử lý của máy sấy xong thì xoăn tít y như tóc của mấy da đen.
"Thế thì... thôi ạ." Thời Tuyết Thanh ngập ngừng nghĩ thầm, từ trường tới đây lái xe mất một tiếng, chắc chẳng quen nào rảnh rỗi dạo phố tối thứ Hai nhỉ.
Kết quả là đúng là chẳng thật, suốt dọc đường là những lạ lẫm trong thành phố. Thời Tuyết Thanh dạo một hồi là bắt đầu thấy phấn chấn hẳn lên.
Cậu mua hai chiếc áo len cashmere, một chiếc áo len sợi và hai chiếc quần thu đông, đó chạy qua mấy tiệm đồ hiệu để xem áo khoác măng tô. Thời trang của thanh niên văn nghệ thiếu áo khoác dài.
Dẫu cho ngay cả loại áo khoác cashmere mệnh danh là giữ ấm nhất chăng nữa, thì cũng tuyệt đối chẳng ấm bằng một chiếc áo lông vũ bình thường nhất, chủ yếu là dùng để "lên đồ" mùa thu mà thôi.
Nếu là tự Thời Tuyết Thanh mua, chắc chắn sẽ chẳng nỡ mua mấy cái áo . Cái nào cũng vài ngàn đô, mùa đông ở thành phố M lạnh giá, xét từ góc độ thực tế thì cả năm cũng chỉ mặc cùng lắm là một hai tháng. May mà quẹt thẻ cho là Hình Quân. Hình Quân chỉ ghế sofa, chỉ quan tâm xem mặc .
Thời Tuyết Thanh đúng kiểu "móc áo di động", mặc gì cũng . Nhìn Hình Quân quẹt thẻ cho , thầm thề ăn ít một chút để giữ gìn vóc dáng cho thật .
Có tiền đúng là sướng thật. Lúc ngang qua Burberry, Thời Tuyết Thanh nhớ tới chiếc khăn choàng giá 3000 đô nọ. Giờ trong tiệm chính hãng chẳng thấy bóng dáng nó nữa. Cậu nhớ lý do mua chiếc khăn đó, ngoài giá đắt thì còn một điểm nữa, đó là nó "vô dụng".
Không ấm, cản gió, tua rua thì lôi thôi lếch thếch, chỉ tác dụng tạo kiểu. Ngay cả thanh niên văn nghệ, lúc tiền cũng cân nhắc tính hữu dụng của món đồ.
Không giống như Hình Quân. Cậu ngoái Hình Quân đang xách mấy cái túi đồ. Hình Quân tiền để mua đủ loại thứ vô dụng, hoặc chỉ đơn giản là để dệt hoa gấm.
Ví dụ như đống quần áo . Ví dụ như việc b.a.o n.u.ô.i .
"Sao thế?" Hình Quân hỏi.
Thời Tuyết Thanh mở miệng là đổi giọng ngay: "Em thử mẫu 101801."
Mẫu áo khoác kinh điển của Maxmara. Thời Tuyết Thanh thấy Tiểu Hồng Thư bảo con trai cũng mặc .
Chỉ cần giá tiền đủ cao thì loại quần áo nào khoác lên trông cũng vặn. Thời Tuyết Thanh chọn một cái màu be.
Hình Quân lúc đưa thẻ cho nhân viên bán hàng còn cố ý trêu : "Mặc đồ nữ ."
Anh càng ngày càng thích trêu chọc Thời Tuyết Thanh. Thời Tuyết Thanh cúi đầu khẽ: "Chỉ cần là đồ đắt tiền, mặc lên đều cả."
"Rõ ràng là vì em ." Hình Quân .
Thời Tuyết Thanh chỉ đáp, cũng chẳng tỏ vẻ đồng tình. Hình Quân từ đó chợt nghĩ đến khả năng nếu Thời Tuyết Thanh là con gái.
Nếu là con gái, lẽ sẽ chẳng dễ dàng gì mà ở bên như . Bởi vì phiên bản nữ của Thời Tuyết Thanh chắc chắn sẽ chọn Hình Vi làm mục tiêu để "đào mỏ" .
Thời Tuyết Thanh cứ làm đàn ông thì hơn.
Thực chẳng quản nam nữ, chỉ cần là Thời Tuyết Thanh thì đều thích cả.
Trước khi , Hình Quân tạt qua LANYI mua một chiếc khăn quàng cổ thiết kế. Anh xách mấy cái túi mua sắm lớn, duy chỉ cái túi đựng khăn là đưa cho Thời Tuyết Thanh, như : "Cho em ."
Thời Tuyết Thanh sớm thấy Hình Quân mua khăn , còn là mẫu y hệt cái bán , ban đầu còn nghĩ thầm Hình đúng là thích kiểu dáng thật. Không ngờ chiếc khăn về tay một nữa.
"Lần đừng để phát hiện em đem nó bán đấy nhé." Trong lời trêu đùa của Hình Quân chút mùi đe dọa.
?
... Không chứ, Hình Quân bán chiếc khăn ? Thời Tuyết Thanh cầm chiếc khăn, đột nhiên cảm thấy sống lưng run rẩy. Cậu lắp bắp : "Anh Hình, ... cái gì cũng hết ."
Hình Quân mỉm đầy ẩn ý, phô diễn sự thâm sâu: "Dám lén lút làm việc lưng thì cứ đợi đấy."
Chiếc khăn thích về tay, cảm giác vẫn vui sướng, hơn nữa còn ngay khi mùa đông tới. Thời Tuyết Thanh trong xe vuốt ve chiếc khăn, nhất thời nảy sinh cảm giác "mất tìm thấy".
Cậu bỗng nhiên thích cái ý niệm "mất mà tìm " đẽ . Mùa đông năm nay, sẽ mặc cái áo lông vũ "tóc xù" nữa . Cậu thể khoác lên những chiếc áo len cashmere ấm áp, những chiếc măng tô xinh , còn quàng chiếc khăn do nhà thiết kế yêu thích làm .
Và quan trọng là, vẫn sẽ Hình Quân tiếp tục bao nuôi. Mùa đông ơi, hãy để điều mau đến .
Cậu vô thức nở nụ , nhưng từ phía ghế lái vọng một câu của Hình Quân: "Bị đe dọa mà còn vui thế cơ ."
Thời Tuyết Thanh thầm đảo mắt trong lòng, miệng thì vẫn nhẹ nhàng văn vẻ: "Em chỉ là ngờ, bên cạnh việc hoài niệm mùa hè, mùa thu cũng khiến thấy hân hoan đến ."
"Ý em là ?"
Xe dừng sảnh khách sạn. Trước khi nhân viên đến nhận xe để đỗ (valet), Thời Tuyết Thanh ghé sát hôn nhẹ lên má Hình Quân một cái.
"Quần áo lắm ạ." Cậu .
Hình Quân ngẩn , đưa tay sờ sờ lên má. Anh thấy đôi mắt Thời Tuyết Thanh trong xe long lanh nước, như những trái nho mọng .
Mấy thì cái gì chứ. Cái dáng vẻ Thời Tuyết Thanh mê mẩn món ngon áo , rõ ràng là đáng yêu vô cùng.
Chỉ cần đồ hiệu là thể khiến Thời Tuyết Thanh vui vẻ trở , chẳng đây là việc nhẹ nhàng nhất đời .
Anh cảm thấy từ nay về , chuyện chắc chắn sẽ luôn như thế .
Buổi tối khi về khách sạn, Hình Quân còn họp video một lát. Họp xong, cũng gọi Thời Tuyết Thanh mà lặng lẽ bước khỏi phòng, xem đang làm gì.
Thời Tuyết Thanh đang soi gương say sưa thử đồ. Hết bộ đến bộ khác mặc cởi . Anh Thời Tuyết Thanh, bỗng cảm thấy mấy vố làm khó của đám khách hàng châu Âu "đầu nước" lúc nãy cũng chẳng còn khiến bực bội nữa.
Kiếm nhiều tiền thế , chẳng là để cho Thời Tuyết Thanh ăn diện thật lộng lẫy .
Mặc dù Thời Tuyết Thanh đúng. Cậu mặc gì mà chẳng .
Hình Quân ngắm một hồi, thì Thời Tuyết Thanh phát hiện: "Anh Hình?"
Tay vẫn đang cầm chiếc áo len cashmere định cởi . Dưới lớp áo đen, lộ một đoạn eo trắng ngần tinh tế.
"Em cứ cởi tiếp ." Hình Quân hất cằm, bất chợt nảy một ý tưởng quái chiêu: "Lát nữa mặc bộ đồ ban sáng của cho xem."