Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 16
Cập nhật lúc: 2025-11-30 16:43:35
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắp đến giờ lên máy bay, tâm trạng Thời Tuyết Thanh vui vẻ lên. Tuy thua liền sáu ván “Mèo nổ”, nhưng thành công làm Hình Vy mất thiện cảm với Jason.
“Jason, thắng một ván game thôi mà? Có cần làm quá lên thế ? Đắc ý đến mức mất hết phong độ như .” Còn nửa tiếng nữa mới lên máy bay, Hình Vy vẫn đang trách mắng Jason. “May mà Tiểu Thời tính , so đo với . Gặp là mắng từ đời nào .”
Jason trừng Thời Tuyết Thanh bằng đôi mắt đầy thù oán, trong lòng ngầm thấy khoái chí. Chỉ tiếc cái khoái cảm mới lên nửa chừng tắt ngúm.
“Ơ? Hai mua khoang thương gia ?” Sau khi phân loại nhóm lên máy bay thông báo, Lữ Nghệ Manhh ngạc nhiên hỏi.
Thời Tuyết Thanh: …
Cậu quên mất, Hawaii chơi thì ba cô gái đặt vé chung thì chắc chắn sẽ đặt khoang nhất. Jason với phong cách Gucci sành điệu đương nhiên cũng đặt khoang nhất.
Khóe môi cụp xuống của Jason nhếch lên, ánh mắt liếc về phía Thời Tuyết Thanh. Trịnh Tùng Đào khù khờ: “Khoang nhất mắc dữ lắm mà. Khoang thương gia là đủ . Tôi dùng Amex đặt còn giảm giá.”
Bị mấy cô gái , Thời Tuyết Thanh cảm giác như x.é to.ạc mặt nạ, sống lưng tê rần. lúc Jason bất ngờ hỏi: “Còn thì , Cyan?”
bao nhiêu năm đóng kịch của Thời Tuyết Thanh vô ích. Cậu thản nhiên nở nụ : “Khác gì ?”
Rất nhàn nhã, thoát tục.
"Thấu hiểu chốn hồng trần, làm kẻ tiêu d.a.o ngoài vòng nhân gian."
Jason: …
Thời Tuyết Thanh thấy gương mặt Jason méo trong chốc lát, liền hài lòng – đối phương đúng là “diễn” cho đơ luôn . Lữ Nghệ Manhh thì như cảm hóa tâm hồn, vui vẻ khen đúng kiểu thanh niên văn nghệ luôn giản dị như .
Jason dường như nhanh chóng điều chỉnh tinh thần. Hắn nhướng mày với Thời Tuyết Thanh: “Hay lắm, cứ khoang thương gia phía nhé.”
Jason rằng kiểu chuyện , trong mắt con gái là mất lịch sự. Thời Tuyết Thanh đang định nhoẻn miệng thì Hình Vy :
“Sao ! Sáu đứa du lịch chung, cùng chứ.”
Dứt lời, cô nàng chạy hỏi tiếp viên. Khi , cô vui vẻ : “Vừa còn hai chỗ trống…”
Tim Thời Tuyết Thanh run lên một cái: nâng hạng tốn mấy trăm đô nữa. Cậu vội : “Trên mây mà, chẳng như …”
“Chị thể dùng điểm trong tài khoản của tớ để nâng hạng cho hai đó… Tiểu Thời, gì?”
“Không gì.” Dưới ánh của Jason, Thời Tuyết Thanh trở về dáng vẻ nhã nhặn xa cách. “Cảm ơn .”
Bay hơn chín tiếng bằng khoang hạng nhất, thì uổng.
“Cảm ơn gì. Bạn bè mà.” Hình Vy .
Thời Tuyết Thanh cúi đầu ánh mắt Jason, khẽ : “May mà dùng điểm. Nếu dùng tiền để nâng hạng cho tớ… tớ nhất định thể nhận .”
Giọng điệu yếu mềm. Thấy dáng vẻ ngại ngùng , Hình Vy và Lữ Nghệ Manhh Thời Tuyết Thanh bằng ánh mắt dịu hẳn . Chỉ Jason ngờ đóng vai phản diện độc ác, trong lòng tức đến đạp chân.
Kết quả Hình Vy tính điểm, phát hiện thiếu vài trăm. cô nhanh chóng : “Đợi chút, chắc chắn đủ điểm. Để tớ gọi cho .”
Cô chạy gọi điện. Thời Tuyết Thanh trong khi Jason trừng bằng hai mắt như phun lửa, lấy cuốn Khác biệt và lặp , nghiêng mặt 45 độ ánh sáng, cúi đầu nhã nhặn sách.
Bên , Hình Quân nhận Ferrari từ chỗ thuê xe. Dịch vụ khá , họ đưa đến đón từ sân bay, lúc giao xe còn bỏ đầy bóng bay và hoa trong xe, nghi thức.
Xe còn xịt nước hoa.
“Các đối đãi với khách thuê xe luôn ?” Hình Quân nhịn hỏi.
Quản lý niềm nở: “Ông chủ , Neil cũng là bạn của . Đây là Neil đặc biệt nhờ ông chuẩn cho .”
Neil chính là tên tiếng Anh của bạn – gã trai đào hoa Nghê Hựu Văn.
Hình Quân: …
Về vùng Vịnh nhất định xử Nghê Hựu Văn.
Xe thì đúng là thật. Hình Quân xem qua một lượt, cảm thấy chiếc để làm đạo cụ “hồng môn yến” cho Thời Tuyết Thanh, cũng tạm đủ.
Nhất định sẽ để Hình Vy rõ bộ dạng ham tiền của Thời Tuyết Thanh, từ đó tránh xa .
Kế hoạch tiến thêm một bước. Hình Quân định bảo quản lý bỏ đống hoa thì Hình Vy gọi. Bên cô chuyện luôn: “Anh, cho em dùng điểm của hãng XX Airlines .”
Đứng bên chiếc xe cả trăm nghìn đô, Hình Quân tưởng nhầm.
“Em dùng điểm làm gì? Có món đồ kỷ niệm nào đổi bằng điểm ?” Anh chỉ nghĩ lý do . Nếu thì rốt cuộc thứ gì thể mua bằng tiền, dùng điểm tích lũy?
Hình Vy: “Em dùng để nâng hạng cho bạn em. Bạn nợ em nhân tình bằng tiền.”
Hình Quân: …………
“Bạn nào.” Giọng lạnh .
“Trịnh Tùng Đào, với Thời Tuyết Thanh. Trịnh Tùng Đào mới tham gia nên tự mua vé. Còn Thời Tuyết Thanh… chẳng gây đó ? Anh bảo , để , ngoài mặt gì mà về nhà lập tức tự mua vé riêng… Nghĩ tới thấy ngại. Anh xem kìa, em giúp nâng hạng, còn chịu. Nghe em thể dùng điểm mới đồng ý… Hình Quân, em chẳng , ngày nào cũng nghĩ ai cũng là kẻ đào mỏ, thành 24 tuổi còn là trai tân…”
Hình Quân: …………
“Không nữa, nhanh đưa điểm cho em nâng hạng .”
Vậy rốt cuộc vẫn là đào mỏ điểm tích lũy của em, .
Không, là xài của !
Hình Quân khi gặp Thời Tuyết Thanh gây sự với em gái – chẳng như là rơi bẫy của . Anh đành nén giận, làm theo hướng dẫn của Hình Vy, dùng điểm trong tài khoản – còn dùng lên Thời Tuyết Thanh.
Vì quen thao tác, lóng ngóng mất gần hai mươi phút.
Hình Vy xong việc liền cúp máy, để Hình Quân một trong cửa hàng thuê xe, huyết áp vọt thẳng trời.
Thời Tuyết Thanh đào tai , đào tiền, giờ còn buông tha cả điểm tích lũy chuyến bay của . Trên đời kẻ “đào” chừa kẽ hở như ?
Hơn nữa còn gặp mặt , “đào” của ?
Cau bực bội hơn mười phút, phía vang lên tiếng gọi nhỏ: “Ờm…”
Anh , quản lý đầy lấy lòng – mặt hiện rõ hai cảm xúc: ‘Anh xong ?’ và ‘Sao ông thuê Ferrari mà vật lộn cả nửa tiếng chỉ để giao dịch điểm bay?’
Hình Quân: …
Chưa bao giờ mất mặt đến thế.
Thời Tuyết Thanh thà đào thẳng tiền của còn hơn. Cậu cố dựng cái hình tượng “thoát tục” để làm gì, hại mất công như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/16.html.]
Hình Quân lái Ferrari rời cửa hàng, trong lòng về Thời Tuyết Thanh rơi thêm một tầng ấn tượng – tới mức chạm đáy mới. Anh ghét nhất thể loại lề mề, đặc biệt là miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo. Còn gặp mặt mà Thời Tuyết Thanh giẫm cả dãy điểm yếu của , như nhảy disco từ xa.
Anh mải nghĩ ngợi, để ý đằng còn sót một bó hồng dọn. Một bó màu đỏ to tướng đặt ngay ghế lái.
Đi nửa đường, Honolulu bất ngờ đổ một trận mưa nắng. Đèn đỏ, đường kẹt cứng. Hình Quân một tay cầm vô lăng nhíu mày, bên ngoài náo nhiệt.
“Cầu vồng! Có cầu vồng nữa!” Một trai hét lên. “Đợi , để đó, chụp cho .”
“Anh, trời đang mưa đó!”
“Vậy mới hình …”
Đèn đỏ, giao lộ, mưa nắng xen . Hình Quân xúc động. Ngoài cửa sổ, một trai Trung Quốc trông như blogger đang trong mưa, lấy tạp chí che đầu,vẻ gay màu mè. Trợ lý chụp cả chục tấm, ướt sũng mới hài lòng.
“Anh ơi, ướt nhẹp ?”
“Ổn lắm. Áo dính sát , đủ gợi cảm.”
Đèn xanh.
Hình Quân khẽ bật khinh, lái xe lướt qua giao lộ chút luyến tiếc. Mưa vẫn rơi, phía còn một cửa hàng tạp hóa bán báo.
Trên trời còn cầu vồng – thứ ở M City chẳng bao giờ thấy.
…
Vừa nãy mong đợi cái gì chứ.
Hawaii làm gì Thời Tuyết Thanh.
Đâu ai cũng là Thời Tuyết Thanh.
…
Đương nhiên, xét khoản “đào” đáng ghét, Thời Tuyết Thanh đúng là độc nhất vô nhị.
Còn kẻ “ xanh đào mỏ” khiến phát cáu – Thời Tuyết Thanh – lúc đang trong khoang nhất nâng bằng điểm của .
Từ bầu trời phía Bắc nước Mỹ, bay thẳng về Hawaii giữa Thái Bình Dương.
Trong tâm trạng càng lúc càng tệ của Hình Quân, tim bất giác đập lệch hai nhịp.
Anh cau mày – chỉ là sự trùng hợp của phận.
…
Số phận như chiếc bập bênh. Tâm trạng Hình Quân xuống, tâm trạng Thời Tuyết Thanh liền lên.
Lần đầu khoang nhất đường dài, Thời Tuyết Thanh đầy bất ngờ hạnh phúc. Cậu xuống chiếc ghế mềm, để tiếp viên cất hành lý, uống một ly cocktail Mai Tai cất cánh. Sự nhiệt tình và dịu dàng của tiếp viên hòa với men rượu khiến cảm giác lúc như ôm trọn bởi hạnh phúc.
Phía quầy bar tự do lấy đồ uống, tay iPad và tai để xem phim, wifi miễn phí giới hạn, trả 9.99… Chỉ là vì bạn bè vây quanh nên Thời Tuyết Thanh chỉ dám chụp vài tấm ghế và gian, chẳng dám tự sướng. Còn thì đến cảm động.
Cảm động đến làm thơ.
Jason liếc qua, bĩu môi: “Có gì mà chụp.”
Thời Tuyết Thanh chuyển ống kính sang mây trắng ngoài cửa sổ, thở dài: “Không mơ chén vàng, chẳng thèm ly ngọc. Không ham sớm triều, chẳng thích chiều lên đài. Ngàn vạn điều đáng mơ, còn thua dòng Tây Giang từng chảy xuống Kinh Lăng.”
Lữ Nghệ Manhh : “Mới rời M City … nhớ quê hả?”
Jason – kẻ thuộc thơ cổ: …
Thời Tuyết Thanh ngả lưng xuống, ngắm trần máy bay đầy . Cậu thầm nghĩ, giá như sân bay nâng hạng thì bao – thể phòng chờ hạng nhất để nghỉ ngơi.
Họ đợi chuyến bay trễ ba tiếng. Ba tiếng , chắc chắn tìm lúc tản để phòng chờ chụp selfie điên cuồng.
Tám tiếng trôi vèo trong mơ tưởng . Lúc hạ cánh, Thời Tuyết Thanh còn tiếc nuối, đ.â.m suốt đường lấy hành lý cũng chẳng gì.
Lữ Nghệ Manhh hỏi: “Nghĩ gì mà im re ?”
Jason liếc sang. Thời Tuyết Thanh liền buột miệng văn vẻ: “Nghĩ đến một câu thơ… ‘Trên vai là gió, gió là muôn lấp lánh.’” (khoang hạng nhất với "trần nhà " )
Họ đợi hành lý vòng. Tề Mặc – cô bạn đeo kính – chỉ hỏi Hình Vy: “Tụi đáp xuống gần tám giờ , chắc tối nay kế hoạch gì đúng ?”
“Lấy xe, ăn tối, về ngủ.” Hình Vy đáp.
Hai vali to của cô khỏi băng chuyền, Thời Tuyết Thanh nhanh tay kéo một cái. Cậu đeo túi đeo chéo, kéo theo vali của lẫn vali của Hình Vy, như chiến thắng.
Ra khu lấy xe, Thời Tuyết Thanh ngạc nhiên vì Hình Vy chỉ thuê một chiếc SUV năm chỗ. Cậu thắc mắc: “Sao xe năm chỗ…”
“Bọn còn một chiếc nữa… lát đến.”
Mi mắt Thời Tuyết Thanh giật liên tục. Trong lúc họ ngoài bãi xe, bên cạnh chiếc xe bốn chỗ, Thời Tuyết Thanh từ xa thấy một vật đỏ rượu vang.
Đỏ rượu… Ferrari!
Mắt sáng một giây, ngơ ngác khi chiếc xe hướng về phía họ.
Đột nhiên, linh cảm chẳng lành.
“Ồ, tới .” Hình Vy vui vẻ vẫy tay với xe. “Chắc mấy gặp nhỉ.”
“Anh trai tớ đó.”
Thời Tuyết Thanh: …
Cửa xe đỏ bật mở. Anh da ngăm, cao lớn, trai bước xuống. Ánh mắt sắc lướt qua dừng Thời Tuyết Thanh một giây.
Một ánh khiến rờn da: thách thức, mỉa mai, chẳng hề ý .
Sau đó sang Hình Vy.
“Lâu gặp.” Hình Quân mỉm .
Nụ với Hình Vy, nhưng trong lòng nghĩ: cuối cùng cũng gặp Thời Tuyết Thanh.
Khoảnh khắc thấy , nghĩ đến trả thù… mà là “ gặp ”.
Đơn giản như .
Thời Tuyết Thanh bên cạnh, giây phút sững sờ liền tuyệt vọng. Nhìn vẻ như của Hình Quân, thấy cả thế giới như sụp đổ.
Chuyến Hawaii mong chờ bấy lâu, hình như… bắt đầu hóa thành địa ngục .