Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 129

Cập nhật lúc: 2026-02-17 12:54:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Tuyết Thanh sofa, cũng may những nếp gấp của áo choàng tắm che đậy sự thất thố của . Cậu Hình Quân từng bước một tiến về phía .

Hơi thở bỗng chốc trở nên nóng rực. Cảm giác kích thích quen thuộc thuở nào chạy dọc theo xương sống mà lao vọt lên. Ở tuổi 24 đầy sung mãn, Thời Tuyết Thanh lâu đời sống tình dục, tự nhiên nhớ cảm giác khi mười chín, hai mươi tuổi cùng Hình Quân làm loạn trong khách sạn.

Cậu Hình Quân quỳ xuống bên cạnh, vòng eo theo bản năng co rụt về phía . Đôi mắt đỏ hoe vì men rượu thấy đường nét lông mày và mắt sắc sảo, tuấn của đối phương.

Hình Quân chỉ : "Ba năm rưỡi gặp, em chỉ ... làm chuyện với ?"

"Trước đây ngày nào cũng làm chuyện chẳng ?"

"..."

"Sao thì , còn thì ?"

Có lẽ do cảm xúc mất kiểm soát khi say rượu. Một luồng tủi tên trào dâng trong lòng Thời Tuyết Thanh. Cậu nhớ đến lúc Hình Quân kéo khỏi căn hộ mới, đến khách sạn đẩy bồn tắm để làm. Cậu còn nhớ Hình Quân đeo vòng cổ cho , bắt quỳ sấp xuống, đến khản cả giọng mà Hình Quân cũng chỉ bóp gáy , bảo rằng dừng .

Hình Quân thế nào thì thế nấy ? Giờ thế nào, Hình Quân bắt đầu diễn vẻ thanh cao.

Lại còn Charles với , tranh thủ dự án IMF. Trần Nguyệt với , hy vọng cân nhắc chuyện hẹn hò với Phó Thụy Diên. Phó Thụy Diên với , hiện tại cảm thấy thế nào về Hình Quân.

Cả bạn của Robert cũng với rằng, phương án thiết kế của , hơn tất cả . chuyện của Robert đang ở đầu sóng ngọn gió... nên chúng thể nhận.

Cậu làm , nhưng chúng thể nhận.

Cuối cùng là Louise với , chúc mừng đoạt giải Molière, còn trẻ. Cậu trở thành một nghệ sĩ lưu danh sử sách, chỉ là một nghệ sĩ sớm nở tối tàn?

Sẽ nhiều cám dỗ, nhiều trở ngại đấy.

Cậu cố gắng lên nhé!

Như cơn mưa làm cho ướt đẫm, Thời Tuyết Thanh bảo Hình Quân cút . Lần , đời đều gặp Hình Quân nữa. Ngón tay đẩy vai Hình Quân một cái, chẳng chút sức lực nào. ngón tay Hình Quân móc đai lưng áo choàng tắm của , cởi nó .

Thế là xong, tất cả đều thấy hết . Một luồng khí lạnh khiến Thời Tuyết Thanh mặt chỗ khác. Hồi lâu , khàn giọng : "Giả vờ cái gì, thấy cũng mà."

Cằm bóp lấy, ngay đó, đôi môi của Hình Quân áp tới. Thời Tuyết Thanh run rẩy , dùng lực c.ắ.n mạnh môi đối phương, vị tanh nồng của m.á.u tức khắc lan tỏa.

Thời Tuyết Thanh hoảng hốt, ngờ đối phương tránh, thế là bịt môi lùi .

"Đừng làm mấy thứ vô dụng đó!" Cậu gắt gỏng một cách yếu ớt.

Hình Quân gì. Anh vô cảm dùng ngón tay lau sạch máu. Khi Thời Tuyết Thanh mặt , ánh mắt run rẩy, tuyệt nhiên mắt .

"... Để giúp em." Một lúc , thấy Hình Quân .

Giúp cái gì. Thời Tuyết Thanh dùng dư quang liếc , thấy Hình Quân quỳ một chân xuống, những ngón tay sẫm màu bóp lấy đầu gối . Trước khi cảm giác ẩm ướt truyền đến, Thời Tuyết Thanh ngờ Hình Quân làm chuyện cho .

"Anh..." Giọng nhanh chóng vỡ vụn, "Ư...!"

Thời Tuyết Thanh vùng vẫy dậy, nhưng Hình Quân ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, cố định sofa. Cảm giác gió thổi qua bụng lạnh, nhưng bàn tay Hình Quân ấn nóng. Sự phản kháng cuối cùng của Thời Tuyết Thanh duy trì lâu, thắt lưng nhanh chóng mềm nhũn, cũng ngả giữa những tấm đệm.

"Ư... ư ư..." Thời Tuyết Thanh bịt mặt , nóng từ miệng phả từng đợt lòng bàn tay. Từ đầu gối đến thắt lưng, tất cả các khớp xương của đều thể cử động, bắp chân đôi khi run rẩy cũng giam cầm giữa cơ thể Hình Quân và ghế sofa.

"A!"

Trong cơn đất trời cuồng, ánh mắt đặt của cuối cùng thấy khuôn mặt của Hình Quân.

Hình Quân quỳ một chân, nhưng đôi mắt vẫn luôn .

Ánh mắt như chim ưng, như con sói đói đang lẳng lặng chờ đợi con mồi. Thời Tuyết Thanh khoảnh khắc đó mất khả năng kiểm soát cơ thể, nhũn sofa.

Giống như cuối cùng cũng ngâm trong hương hoa huệ tây, Thời Tuyết Thanh cảm thấy mềm nóng. Cậu hình bóng mờ ảo của Hình Quân dậy. Hình Quân lấy giấy để hứng thứ gì cả, mà chỉ lau khóe môi.

"..."

"Giúp xong ." Hình Quân , "Ngày mai, chúng hãy coi như chuyện gì xảy ."

Hình Quân một cái. Cái đó dường như chứa đựng nhiều ý nghĩa, ví dụ như, Hình Quân cũng hy vọng quên chuyện , ví dụ như, Hình Quân hy vọng chuyện sẽ làm đổi mối quan hệ hiện tại của họ.

Cậu thậm chí còn thấy Hình Quân đưa tay về phía , giống như khi xoa đầu một cái.

Cuối cùng, Hình Quân hạ tay xuống.

Cánh cửa phòng đóng . Bốn giờ rưỡi sáng, phòng của Thời Tuyết Thanh cuối cùng còn ai khác. Cậu nhũn sofa một lúc, cuối cùng bò về giường, mệt mỏi .

nữa, ngày mai là một ngày mới.

...

Trần Nguyệt đang cân nhắc việc vun vén cho Phó Thụy Diên và Thời Tuyết Thanh. Sáng sớm hôm trong nhà hàng, thấy những khác ở đó, cô hỏi Phó Thụy Diên: "Anh và Cyan hiện tại là tình hình thế nào ?"

"Cậu trả đồng hồ cho ."

"Hả? Cậu thấy đồng hồ quý giá quá, căn bản cơ hội?"

Phó Thụy Diên tự pha cho một bát cháo yến mạch. Trần Nguyệt , cảm thấy đúng là "hoàng đế vội, thái giám vội". Cô thắc mắc : "Rốt cuộc là nhỉ? Hai cũng quen bao nhiêu năm , mãi mà bắt sóng của ?"

"Có lẽ... vì yêu cũ của ." Phó Thụy Diên .

"Đã là yêu cũ mà. Cho dù là yêu hiện tại, hợp thì cũng thể chia tay chứ." Trần Nguyệt xong, bồi thêm một câu, "Em quên mất, theo chủ nghĩa hảo."

Thời Tuyết Thanh mãi xuất hiện ở nhà hàng, Trần Nguyệt gọi điện cho . Cuộc gọi thứ nhất ai , cuộc thứ hai cũng , ngay khi cô định lên lầu tìm thì Thời Tuyết Thanh gọi .

"Xin nhé... Hôm qua ngủ muộn quá, mới tỉnh."

"Nhà hàng sắp đóng cửa . Sao đây, mang chút gì đó lên cho nhé?"

"Không cần . Tôi vẫn còn buồn ngủ, hành trình hôm nay ."

"Không , tòa nhà Nghị viện cũng chẳng . Tối nay cùng ăn nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/129.html.]

"Để xem ."

Trần Nguyệt cúp máy, cô hỏi Phó Thụy Diên: "Hôm qua làm gì đắc tội với Cyan ?"

"Chắc là do ngủ ngon thật." Người bạn lấy sữa chua của cô , "Lúc nãy ngoài , hôm qua hai đàn ông cãi ở hành lang, tiếng lớn lắm. May mà đó họ phòng cãi tiếp nên còn tiếng nữa."

"Ồ? Em chẳng thấy gì cả. Em ngủ say quá." Trần Nguyệt hỏi Phó Thụy Diên, "Anh Thụy Diên, thấy ? Em nhớ ngủ lắm mà."

Phó Thụy Diên , lau sạch tay .

"Không ." Anh .

...

Thời gian từng phút từng giây trôi qua trong phòng. Thời Tuyết Thanh giường, ngẩn ngơ nghĩ về những chuyện xảy hôm qua.

Tất cả những gì xảy hôm qua huyền ảo như một giấc mơ . Cậu gặp Hình Quân, uống rượu, còn phát sinh quan hệ mật với .

Nghe một nghệ sĩ khi tinh thần gặp vấn đề sẽ nảy sinh đủ loại ảo giác. Thời Tuyết Thanh luôn thấy tinh thần , nhưng chẳng lẽ bây giờ cũng xuất hiện ảo giác ?

Cho đến khi ngủ dậy, phát hiện một chiếc điện thoại thuộc về bàn, mới .

Hình Quân thực sự đến Strasbourg, hơn nữa còn cùng làm loạn khi uống say. Thời Tuyết Thanh như một luồng gió lạnh thổi qua, run rẩy.

Cuộc sống hào nhoáng đang nỗ lực duy trì, quá khứ tồi tệ ai tới. Giống như lá bài High Tower trong Tarot, phá hủy, tàn phá, và sự đổi đột ngột.

Chuyện của Robert chỉ là một cơn sóng nhỏ. Dự án IMF là một khó khăn nhỏ.

sự xuất hiện của Hình Quân mang đến cho một dự cảm rằng tất cả những gì hiện sẽ đảo lộn .

Cậu lật chiếc điện thoại . Màn hình chờ của điện thoại là một chú mèo Golden lông dài mập mạp. Thời Tuyết Thanh chú mèo đó lâu.

Lại nhận màn hình vẫn đang khóa. Thời Tuyết Thanh run rẩy, nhớ lâu đây, Hình Quân bảo qua đây ghi Face ID, để cũng thể mở khóa điện thoại của .

Thời Tuyết Thanh dành nhiều thời gian hơn để chải đầu, chăm chút ngoại hình, giống như mỗi ngày trong bốn năm qua vẫn làm, một chiếc áo khoác khác, soi gương tự ngắm nghía.

Cậu trông thật chỉn chu, thật sang chảnh hơn hẳn ngày thường.

Cậu xuống quầy lễ tân.

"Trong khách lưu trú, vị nào tên là Jensen Xing ? Hoặc là Jun Xing."

"Rất xin thưa ngài, chúng thể cung cấp thông tin riêng tư của khách hàng."

Vậy thì Hình Quân làm tìm cửa phòng . Có thể thấy đời chỉ cần tiền, mà còn thế. Thời Tuyết Thanh : "Tôi nhặt điện thoại của . Nếu còn ở đây, phiền gọi điện bảo nhớ đến lấy."

Cậu về phòng, ngủ một giấc dậy bắt đầu tắm rửa, nữa chỉnh đốn trang phục và kiểu tóc.

Vừa chải tóc, Thời Tuyết Thanh một nữa nghĩ về chuyện khi rời xa Hình Quân ba năm . Sau khi lời chia tay, Hình Quân cũng rời dứt khoát.

Ba năm trời, một tin nhắn, một lời hỏi thăm.

"..."

Chẳng nghĩ kỹ , khi rời xa Hình Quân nhất định sống thật rực rỡ?

Thời Tuyết Thanh khoác chiếc áo họa tiết răng sói cổ điển bên ngoài áo len đen. Cậu thấy trong gương vẫn còn chút yếu ớt, giữa lông mày và mắt vẫn còn dư vị tàn tạ khi ước mơ và vòng tròn xã hội vùi dập.

Đi làm một năm , ai cũng đều như cả. Thời Tuyết Thanh quyết định mua một chiếc khăn len Chanel, dùng cái logo lớn để tôn thêm thần thái cho .

Thời Tuyết Thanh dạo một vòng trung tâm thương mại, cuối cùng cũng tìm một chiếc khăn quàng cổ màu đen thể phối đồ. Áo cùng cảnh , Thời Tuyết Thanh quyết định một dạo khu danh thắng.

Petite France luôn là khu danh thắng nổi tiếng nhất của Strasbourg. Nghe đây cũng là nguyên mẫu của ngôi nhà trong phim Lâu đài di động của Howl. Thời Tuyết Thanh dọc bờ kênh, cầm máy ảnh chụp liên tục những ngôi nhà khung gỗ và những công trình kiến trúc bằng đá sa thạch mang phong cách Baroque. Vừa chụp thấy thêm chút cảm hứng dàn dựng bối cảnh.

Làm nghệ thuật thật , du lịch cũng thể là vì công việc. Thời Tuyết Thanh tiện tay tìm một quán cà phê, chuyển ảnh và đăng một bài lên Instagram.

Cảnh thì đăng tài khoản chính.

Thời Tuyết Thanh một tài khoản chính và một tài khoản phụ. Tài khoản chính dùng để ngoại giao, tài khoản phụ dùng để khoe của. Sau khi trở thành nổi tiếng mạng, phức tạp, luôn thấy thường xuyên đăng đồ hiệu là thấp kém, phong thái "Old Money". Thời Tuyết Thanh đành lập một tài khoản phụ để đăng đồ.

Sau khi xảy chuyện của Robert, tần suất đăng Instagram của càng giảm rõ rệt.

Thời Tuyết Thanh chuyển sang tài khoản phụ, chụp chiếc khăn Chanel của . Cậu chính là thích đăng những thứ mua . Tài khoản chính đăng thì đăng tài khoản phụ .

Tài khoản phụ chẳng mấy theo dõi, dù Thời Tuyết Thanh cũng cho quen , cũng lộ mặt đó.

Cậu trong quán cà phê chuyển qua chuyển giữa hai tài khoản, tài khoản chính trong thời gian ngắn hơn mấy trăm lượt thích, còn tài khoản phụ thì chỉ mười mấy lượt t.h.ả.m hại.

—— Hay là bỏ Instagram, chuyển sang dùng Xiaohongshu cho . Thời Tuyết Thanh ủ rũ, thấy cách xây dựng tài khoản cho lắm.

Thời Tuyết Thanh đặt mua một ít đồ thủ công mỹ nghệ trong một cửa hàng ven đường, nghĩ rằng dàn cảnh sẽ dùng tới. Tâm trạng bình tĩnh đôi chút, mỗi việc làm lúc đều mang cảm giác chân thực về việc đang sống cho hiện tại.

Cuối cùng cũng thể quên London, quên Paris, quên Charles, Trần Nguyệt và Phó Thụy Diên. Bên ngoài lũ khốn kiếp, chỉ tiền trong thẻ là thật. Thời Tuyết Thanh cuối cùng cũng cảm giác sống trong thế giới Utopia, thấy cuộc sống của thong dong bình yên, cơ thể nhẹ bẫng.

Chạng vạng tối, leo lên đài quan sát của nhà thờ lớn, chuẩn chụp cảnh hoàng hôn ở đó.

Có lẽ vì lễ Giáng sinh nên khách du lịch thực sự quá đông. Thời Tuyết Thanh chen lấn mãi cũng tìm điểm chụp thích hợp. Khó khăn lắm mới đến lượt thì hai khách du lịch chen ngang, đó chụp ảnh sống ảo.

Thấy thời gian hoàng hôn sắp kết thúc đến nơi , cặp đôi đó vẫn cứ tạo dáng mãi chịu nhường. Thời Tuyết Thanh đang phân vân giữa việc gây hấn lùi , ngay khi cuối cùng nhịn định bước lên thì từ phía bên vang lên tiếng của một .

"Hai chụp ở đây lâu , cũng đến lượt bạn chứ. Cậu đợi hai hơn mười phút đấy."

Cặp đôi đó vốn định mở mồm c.h.ử.i bới, nhưng thấy cao lớn vạm vỡ, khoanh tay ngực, vẻ mặt khó gần, gã đàn ông liền chùn bước, vài câu với bạn gái cả hai lếch thếch bỏ .

Thời Tuyết Thanh đột ngột đầu.

Trong thoáng chốc, đất trời đảo lộn, thời gian dường như ngược về bốn năm . Người cũ tương tự và buổi hoàng hôn tương tự, Thời Tuyết Thanh khoảnh khắc đó thấy lá bài High Tower.

Sụp đổ, tia lửa, tia chớp, và sự biến đổi.

Trong cổ họng nên lời, chỉ những ngón tay khẽ run. Hình Quân hất cằm về phía bên : "Mau ."

Loading...