Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 124
Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:09:34
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày khởi hành, Thời Tuyết Thanh cuối cùng cũng danh tính của đàn ông khác cùng nhóm với Trần Nguyệt. Hóa là Phó Thụy Diên, vài tháng gặp.
“Anh Thụy Diên, tới Pháp thế ?”
“Trần Nguyệt là bạn học đại học của mà, nào, hoan nghênh ?” Phó Thụy Diên nở nụ nửa đùa nửa thật.
Thời Tuyết Thanh vội vàng lắc đầu: “Đâu ạ, em chỉ nghĩ là sẽ đón Giáng sinh ở New York thôi.”
“Ha ha, ở New York cũng chỉ một thôi mà. Đón Giáng sinh một thì gì vui chứ? Chẳng thà qua đây tìm chơi cùng.” Phó Thụy Diên .
Thời Tuyết Thanh thể rõ ẩn ý trong lời của đối phương. Cậu cảm thấy khó xử, lén liếc biểu cảm của Phó Thụy Diên.
Chuyện ly hôn của Robert ồn ào là thế, nhưng những quan tâm đến giới lẽ sẽ là một nhân vật phụ lọt tin tức đó. Hai ngày qua, cuối cùng cũng đào đối tượng ngoại tình là một Nhật họ Take mura. Đám paparazzi quấy rầy Thời Tuyết Thanh cuối cùng cũng chịu dừng .
Quả nhiên, Phó Thụy Diên gì về chuyện đó. Thời Tuyết Thanh thở phào nhẹ nhõm đẩy vali lên tàu. Trần Nguyệt đang ríu rít với mấy cô gái khác, Thời Tuyết Thanh cũng tiện cứ im lặng mãi với Phó Thụy Diên: “Em và Trần Nguyệt thiết như thế.”
“Anh là vì em đón Giáng sinh ở Pháp nên mới bay tới Pháp chơi đấy.” Một câu của Phó Thụy Diên phá vỡ bầu khí hài hòa mà Thời Tuyết Thanh đang cố gắng duy trì, “Sau đó mới gia nhập chuyến do Trần Nguyệt tổ chức .”
“...”
“Loại trừ yếu tố cách địa lý , em thấy thế nào?” Phó Thụy Diên một câu, mỉm , “Thôi , đừng bày vẻ mặt đầy áp lực thế chứ, em cứ coi như đang đùa .”
Làm thể chỉ coi những lời là trò đùa .
Từ khi vụ kiện kết thúc hai năm , Phó Thụy Diên bắt đầu theo đuổi Thời Tuyết Thanh. Cách theo đuổi của gây quá nhiều áp lực, nhưng một sự dịu dàng khó lòng từ chối. Khi Thời Tuyết Thanh bận rộn và cứng rắn, lùi ; khi mềm lòng, tiến tới.
Ngay cả Thời Tuyết Lam cũng nhớ rõ trai một theo đuổi như . Có trong bữa ăn về kế hoạch định cư tương lai, Tuyết Lam bảo cô từng nghĩ sẽ định cư ở Anh. Nói đoạn, cô buột miệng một câu: “Anh trai, dự định định cư ở New York ?”
Thời Tuyết Thanh tạo quá nhiều ảo tưởng thực tế cho khác, nhưng thái độ của Phó Thụy Diên luôn lịch thiệp và đúng mực. Lúc xuống tàu, bạn của Trần Nguyệt trêu: “Anh Thụy Diên, chỉ giúp Cyan xách đồ mà giúp mấy quý cô tụi em thế ?”
“Anh Thụy Diên độc đến ba mươi tuổi , nhường chút .” Trần Nguyệt dùng khuỷu tay hích cô bạn một cái, hai cô gái rộ lên thành một đoàn.
Phó Thụy Diên thản nhiên, nhưng Thời Tuyết Thanh chút ngượng ngùng. Họ cất hành lý ở khách sạn, đó Trần Nguyệt dạo quanh thành phố. Khi lướt qua vai Thời Tuyết Thanh, cô thì thầm: “Cyan.”
“Hửm?”
“Chẳng Charles đang giành lấy dự án của IMF (Quỹ Tiền tệ Quốc tế) . Tớ Phó Thụy Diên đang làm cố vấn pháp lý cho các giám đốc cấp cao của IMF đấy. Cậu hỏi thử xem, thể giúp giành dự án đó.”
“Tất cả là tại Robert, để tránh nghi ngờ mà dự án do bạn quản lý vốn dĩ thương lượng xong cuối cùng giao cho . Nếu giành IMF, Charles chắc chắn sẽ vui.”
“...”
Trần Nguyệt mỉm thiện với Thời Tuyết Thanh, khoác tay mấy cô gái khác hòa khu chợ gần đó. Thời Tuyết Thanh theo bóng lưng cô, nhất thời nên lời.
“Em từng đến Strasbourg ?”
“Em … từng đến đây ạ?”
“Anh cũng . Mình cùng dạo nhé.”
Hai vô định cho đến tận bờ sông. Thời Tuyết Thanh cứ nghĩ về lời của Trần Nguyệt, lòng càng lúc càng bồn chồn yên.
Cậu Charles khao khát dự án đó đến nhường nào, cũng Charles vô ám chỉ với rằng ông già, việc quản lý đội ngũ ngày càng quá sức, ông đào tạo một kế nghiệp từ các t.ử của .
Bàn về tài năng, về thực lực đạt khi tuổi đời còn trẻ, Thời Tuyết Thanh nghi ngờ gì là sáng giá nhất.
một châu Á, một tay ngang chuyển nghề, xét về thâm niên tài nguyên đều khó khiến khác tâm phục khẩu phục.
Đặc biệt là tài nguyên. Nghệ thuật, chính là cuộc chơi của những mối quan hệ.
Phó Thụy Diên : “Vẫn là những nơi ít thì thoải mái hơn, đúng ? Gần đây công việc chuyện gì khiến em phiền lòng ?”
Thời Tuyết Thanh há miệng, cuối cùng vẫn chuyện IMF. Cậu bảo: “Anh Thụy Diên, em cảm ơn vì giúp đỡ em trong vụ kiện của gia đình. Nếu , chỉ dựa sức em, em khó lòng đưa cha dượng công lý. Bây giờ Tuyết Lam đại học, tình trạng của ở viện dưỡng lão cũng ngày một hơn. Em cảm kích . Em luôn xem như một trai quan trọng của .”
“Ha ha, trai ư? Anh một đứa em trai .”
“...”
Thời Tuyết Thanh bước thêm vài bước, dự án IMF và tình cảm của Phó Thụy Diên cứ quanh quẩn trong đầu. Bỗng nhiên, nhận con sông bên cạnh một dòng sông bình thường, mà là sông Rhine. Bờ bên của dòng sông là một quốc gia khác.
Nước Đức.
Chỉ cần tuyến tàu D, băng qua sông Rhine là thể đến Kehl của Đức. Sau thị trấn đó là rừng Đen tĩnh lặng, những rặng núi và tuyết trắng trải dài.
Và cả Dresden cách đó hàng trăm dặm.
So với London và San Francisco, thì Dresden và Strasbourg cũng chẳng xa lắm. Trong lúc đầu óc đang rối bời, Phó Thụy Diên hỏi: “Cyan, em còn thích đó ?”
Thời Tuyết Thanh đột ngột đầu. Thấy vẻ mặt hoảng hốt tức thì của , Phó Thụy Diên lập tức : “Xin , lỡ lời .”
“...”
“Anh chỉ nghĩ là, hai chia tay bốn năm . Trong bốn năm , hai cũng chẳng dấu hiệu gì là sẽ . Anh nghĩ lúc theo đuổi em cũng thể coi là trái đạo đức. Huống hồ con luôn về phía , đúng ? Nếu em con đường đầu, con đường hướng về phía chẳng cũng ?”
Phó Thụy Diên đưa một chiếc hộp mang theo bên cho Thời Tuyết Thanh. Cậu thấy logo hộp, theo bản năng định từ chối.
“Đồng hồ Chopard Happy Diamonds. Năm nay sinh nhật em mời , cứ coi như đây là quà sinh nhật cộng với quà năm mới của năm nay .”
“Cũng thứ gì quá đắt đỏ, đừng từ chối chút lòng thành của — mà, giờ chúng đều giàu .”
“...”
“Thứ chúng cần nhất cũng là tiền. ?”
Thời Tuyết Thanh nhận lấy chiếc đồng hồ trị giá ba mươi nghìn đô , : “Anh Thụy Diên, em sẽ gửi quà đáp lễ cho …”
Phó Thụy Diên đáp: “Anh hy vọng em cũng thể hiểu tâm ý của . Từ đến nay, luôn theo đuổi những mối quan hệ mật chất lượng, chịu dễ dàng bắt đầu một tình cảm. Vì mới độc đến tận bây giờ. Hôm Tiểu Nguyệt hỏi đặt cho và em một phòng đôi , từ chối. Anh hy vọng rằng em thể chủ động bước về phía .”
Phòng đôi?
Thời Tuyết Thanh nhất thời cạn lời. Phó Thụy Diên : “Buổi tối chúng còn xem buổi diễn ánh sáng ở nhà thờ nữa mà, đúng ? Chúng nên chỉnh đốn biểu cảm một chút, đừng để khác thấy hai đứa gì đó .”
Anh đưa tay , ân cần mời Thời Tuyết Thanh cùng bắt taxi về trung tâm thành phố. Thời Tuyết Thanh lắc đầu : “Xin … thể để em một một lát ?”
“Một ư? Đang là mùa lễ hội, an lắm .”
“Vâng. Một thôi ạ.”
Phó Thụy Diên định thôi, cuối cùng cũng bắt xe . Thời Tuyết Thanh một chiếc ghế dài bên bờ sông Rhine. Cậu giấu chiếc đồng hồ túi trong của áo phao, một lặng những bông tuyết nhỏ li ti rơi xuống dòng nước sông lạnh lẽo.
Cậu rút điện thoại , tìm kiếm hồ sơ của Trần Nguyệt.
Cậu và Trần Nguyệt quen tại buổi trình diễn thời trang của Saint Leroy. Thật lòng mà , nhiều sẽ chú ý đến mẫu và nhà thiết kế thời trang hơn, hiếm ai chủ động đến kết giao với nhà thiết kế sân khấu. Trần Nguyệt cực kỳ nhiệt tình, lúc Thời Tuyết Thanh tưởng rằng khi làm thêm một bạn mới.
Tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng thấy. Trần Nguyệt và Phó Thụy Diên chỉ là bạn đại học, mà cha cô còn đang dựa cha của Phó Thụy Diên để làm ăn.
Trần Nguyệt là t.ử của Charles, mà Charles quan hệ với mấy bậc thầy thời trang, Thời Tuyết Thanh tuổi trẻ đạt giải lớn, tiền đồ xán lạn. Trần Nguyệt làm mẫu ở Paris, dựa tiền của cha để sống xa hoa, so với Thời Tuyết Thanh thì cha của Phó Thụy Diên còn tiền đồ hơn nhiều.
Và Trần Nguyệt , Phó Thụy Diên quen rộng với cấp cao của IMF. Thời Tuyết Thanh ở bên Phó Thụy Diên, Thời Tuyết Thanh cũng sẽ tiền đồ vô lượng.
Thời Tuyết Thanh điện thoại mỉm . Màn hình phản chiếu gương mặt của một nghệ sĩ trẻ tuổi thành đạt. Cậu nhớ mấy hôm còn nhận điện thoại từ trường đại học cũ, chúc mừng giành giải thưởng lớn.
Họ hỏi sẵn lòng nhận một buổi phỏng vấn dành cho cựu sinh viên . Thời Tuyết Thanh cũng thấy trong nhóm cựu sinh viên đang chia sẻ tin tức đoạt giải của , một đám quen hoặc quen đang mượn danh nghĩa là bạn học của để dát vàng lên mặt . Dường như chẳng còn ai nhớ đến chuyện năm nhất đại học từng chê vì mặc đồ fake.
Khi con thành công, dường như xung quanh là .
Tất cả đều đang tâng bốc Thời Tuyết Thanh. Không ai quá khứ của , trong mắt , là một bạn mới xinh và thú vị.
Dĩ nhiên, một khi ngã xuống, sẽ còn là bạn của những nữa. Điện thoại của Thời Tuyết Thanh hiện lên thông báo mới. Chuyên gia trang điểm hợp tác nhiều năm của Robert chỉ trích hành vi của , tuyên bố và còn là bạn bè nữa.
Dù Robert vấn đề về đạo đức cá nhân, nhưng Thời Tuyết Thanh nhớ vài năm khi của chuyên gia trang điểm đó u não, Robert chủ động chuyển cho hơn một trăm nghìn bảng Anh mà.
Thời Tuyết Thanh bên bờ sông Rhine, cúi đầu xem những tin tức náo nhiệt điện thoại. Instagram của nhiều theo dõi, bức ảnh chia sẻ macaron vài ngày nhận nhiều lượt thích, và bây giờ vẫn liên tục những lượt thích mới hiện lên.
Vẫn gửi tin nhắn riêng cho : “Thân mến, suýt chút nữa tưởng đó là . Thực xin ! Robert và Take mura đúng là một lũ khốn!”
Người đó một tuần bỏ theo dõi và chặn , hôm nay theo dõi .
Đống macaron đó cũng chẳng gì đẽ. Hóa chỉ cần mang cái danh hiệu lấp lánh ánh vàng, cần làm vẻ thanh cao nịnh bợ khác, cũng thể nhận sự thiên vị vô điều kiện. Những thứ thời thiếu niên từng khao khát đến cháy lòng, dường như khi trưởng thành đột nhiên .
Mặc dù khi mới nhận , nhiều thứ đều là giả dối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/124.html.]
Thời Tuyết Thanh chặn đó. Loại chuyện đến đều là tự do, chỉ để bản còn ghi nhớ bất kỳ một ID nào thường xuyên nhấn thích nữa. Cậu quyết định bắt xe về khách sạn, cất chiếc đồng hồ két sắt.
Thế giới là như đấy, đến tự do. Thời Tuyết Thanh tự nhủ với lòng rằng học cách chấp nhận sự tự do đến và đó.
Bất kể là trong giới nghệ thuật giới công nghệ. Dù thì mấy chục dòng bình luận cũng xóa sạch . Trong cơn bão giải trí , chỉ là một con tôm nhỏ bên lề cơn lốc.
Ít nhất cho đến thời điểm hiện tại, vẫn tiền đồ vô lượng.
Tháng Hai năm , sẽ tròn 25 tuổi. Khi bước lên taxi, Thời Tuyết Thanh chợt nghĩ thế mà qua một phần tư cuộc đời.
đồng thời, còn nghĩ đến một chuyện khác.
Năm còn một nữa tròn 30 tuổi.
Sau khi bắt xe rời , một bóng cũng bước lên chuyến tàu hướng về nước Pháp. Người cộng sự bên cạnh hào hứng : “Jensen, việc xong , chân thành mời đến quê hương xem thử. Chợ Giáng sinh ở đó nổi tiếng lắm, nhiều gấu bông dễ thương nữa. Anh thể dạo quanh đây mới Paris.”
“Có lẽ kịp . Tôi qua Paris một chuyến bay về Mỹ ngay.”
“Trời đất, ai chọn đón Giáng sinh ở Paris chứ? Bảo tàng và trung tâm nghệ thuật đều đóng cửa hết, thề là ở đó chỉ thấy vô gia cư và móc túi phố thôi. Người Paris khi đón Giáng sinh cũng chạy hết ngoài mà.”
Jacques đoạn, cảm thấy sắc mặt Hình Quân lắm, “Hay là, hẹn gặp ai khác ở đó ?”
Hình Quân phong cảnh ngoài cửa sổ xe. Những hàng cây đen thẫm lướt qua, để trong mắt chỉ là vùng hoang mạc xa xôi, cùng với những thứ rõ là khói sương là tuyết.
“Không hẹn ai ở đó cả.”
Cũng ai chờ ở đó.
Jacques nghĩ thể thuyết phục Hình Quân. Người đàn ông cố chấp và cứng rắn hơn bất kỳ ai từng gặp, để dâng bằng sáng chế cho các công ty lớn, tiếc vung tiền như rác để xây dựng một đội ngũ nghiên cứu độc lập nhằm đối đầu với chúng.
May mắn , cuộc chiến hiện đạt những thành quả xuất sắc mang tính giai đoạn. Hình Quân thành công trụ bàn cờ chính trị và công nghệ với tư cách là một cầm bài. Vì thế Jacques khỏi nghĩ đến một câu , những sinh cúi đầu, bởi họ rằng, ngày cúi đầu chính là ngày tàn.
Một công ty nhỏ khác cũng đối mặt với sự cám dỗ tương tự nhưng nhận lấy cành ô liu của công ty lớn, giờ thôn tính mềm đến mức còn mảnh vụn.
Đã đến ga Strasbourg. Khi Jacques xuống tàu, phát hiện Hình Quân cũng xách hành lý theo. Anh chút ngỡ ngàng, Hình Quân : “Tôi nhớ năm nay Hình Vy thăng chức. Em làm việc ở ngân hàng đầu tư tại New York, áp lực lớn lắm. Tôi mua cho em một con gấu mang về cho em vui.”
“Hả.”
Ở đây cũng chẳng con gấu phiên bản giới hạn nào. Anh Hình Quân mua một con Jellycat bình thường ở chợ, khỏi bật : “Lần đúng là công . Ở Mỹ chẳng lẽ mua cái qua mạng ?”
“Không tính là công, cũng là một chút lòng thành mà. Ít nhất để em công tác xa vẫn luôn nhớ đến em .”
“Cảm tính thế ? Khác hẳn với hình tượng của đấy.”
Hình Quân mỉm : “Cái là do một dạy cho .”
“Em gái ?” Jacques đầu , phát hiện Hình Quân đột nhiên nữa.
“Không .” Hình Quân xách túi giấy, nhàn nhạt , “Một quen thôi.”
Thị trấn nhỏ trang hoàng rực rỡ vô cùng náo nhiệt. Jacques hỏi Hình Quân: “Anh dự định ở đây bao lâu?”
“Một đêm thôi, mai luôn.”
“Buổi tối ở nhà thờ lễ hội ánh sáng nổi tiếng lắm, nhớ xem nhé.” Jacques hì hì, “Bạn gái đang triệu hồi — hẹn gặp ?”
“Hẹn gặp .”
Hình Quân ở một góc mở điện thoại, bảo trợ lý đặt cho một khách sạn. Việc đặt phòng cần thời gian, giao diện điện thoại của Hình Quân dừng hồi lâu, mở một tài khoản .
Thời gian qua quá bận rộn. Thương trường đầy rẫy những biến động sóng gió, đương nhiên thời gian quan tâm đến mấy tin tức giải trí. Hình Quân từ mấy năm thích dùng mạng xã hội, giờ cận kề tuổi ba mươi càng dùng. Anh mở Instagram, thường chỉ xem đúng một tài khoản duy nhất.
Ảnh đại diện của Cyan_S đổi thành một chiếc đèn sân khấu từ một năm , và Cyan_S cũng chuyển thành tài khoản công khai từ hai năm . Một tháng xem, tất cả các bài đăng vẫn hiện lên vẻ yên bình tĩnh lặng. Hình Quân vẫn thể thấy Cyan check-in tại khách sạn Ritz một tháng , thản nhiên rằng đang ở căn phòng mà Chanel từng ở.
Người khác hỏi làm gì, trả lời: Được mời tham gia đào tạo.
Thực tế thì trung tâm đào tạo giao lưu sắp xếp khách sạn đồng nhất. Cyan vẫn luôn thích những thứ xa hoa phù phiếm như thế . Hơn nữa bây giờ tiền trong tay, việc theo đuổi sự phù phiếm càng trở nên danh chính ngôn thuận. Hình Quân thấy còn ai Cyan hư vinh nữa. Cyan xinh , gu, chiều sâu, thể kể một câu chuyện cho sự tận hưởng đắt đỏ và xa xỉ.
Và quan trọng là, Cyan đoạt giải thưởng lớn. Danh họa, đá quý là đồ trang trí đương nhiên của những nổi tiếng và nghệ thuật. Với danh tiếng và giải thưởng , ngay cả khi thứ trưng chỉ là một hòn đá, cũng sẽ ban cho nó vẻ huyền bí đầy mê hoặc.
Ví dụ như bức ảnh chụp macaron mấy ngày , cũng hỏi liệu đây là macaron của nhà Pierre Hermé . Đó chính là Hermes của giới đồ ngọt.
Dù bên cạnh những chiếc bánh hề túi giấy logo.
Hình Quân đống macaron đó là của Pierre Hermé là của một tiệm đồ ngọt ven đường. Anh chỉ nghĩ, khi đến Paris, thể từ xa qua ánh đèn hắt từ cửa sổ khách sạn Ritz, mua một hộp macaron Pierre Hermé.
Biết khi rời , còn thể thấy Thời Tuyết Thanh đang chậm rãi bước về phía tiệm đồ ngọt. Trước khi ánh mắt giao cuối năm, sẽ lướt qua .
Một chuyến hành trình như , dường như cũng phù hợp.
Hình Quân trong một thời gian dài ngoài công việc đều chẳng còn mấy sức lực. Anh xem buổi diễn ánh sáng mà Jacques giới thiệu, lúc ánh đèn nhà thờ nhấp nháy, liếc danh sách đoạt giải Molière trong báo cáo. Cái tên của đoạt giải thiết kế ánh sáng thật nổi bật, nhưng cũng ngày càng trở nên xa lạ.
Xung quanh ghế dài náo nhiệt, cô đơn trong tiếng ồn ào vẫn hơn là một chịu đựng trong khách sạn.
Đêm Giáng sinh, luôn đợi ở đây, cho đến tận đêm khuya.
Hình Quân bắt một chiếc xe về khách sạn. Rõ ràng chẳng làm gì, nhưng thấy mệt mỏi, nhắm mắt dưỡng thần xe.
Xe tắc ở ngã tư một lúc, xung quanh hỗn loạn xô bồ, chắc là khách du lịch chơi bời hòm hòm và đang đường về.
Bỗng nhiên, dường như thấy ai đó gọi một tiếng.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức, mở bừng mắt. Anh mở cửa sổ ngoài, nhưng chỉ thấy dòng đông đúc.
Tài xế hỏi: “Có chuyện gì ạ?”
Là ảo giác . Sao cảm thấy thấy giọng của Thời Tuyết Thanh.
Thời Tuyết Thanh đang ở trong giới danh lưu Paris, cách cuộc sống của quá xa xôi.
“Không gì.” Hình Quân , “Tôi nhầm thôi. Về khách sạn .”
Cyan là danh nhân trong giới nghệ thuật châu Âu, còn Hình Quân là một bạo chúa ngày càng lẫy lừng trong giới công nghệ Bắc Mỹ. Hai sẽ chỉ là hai đường thẳng song song, điểm giao .
Một Cyan đang tán tụng và vây quanh, thể gặp một Hình Quân từng đá chứ.
Trong đám đông, một một khác đỡ một tay. Mấy cô gái bên cạnh bật trêu chọc đầy thiện ý. Một cô gái : “Không chứ, chuyện Công chúa Tây Ban Nha thích thiết kế sân khấu của làm kinh ngạc đến thế ?”
Người đỡ chút lúng túng: “Vừa … tớ tưởng thấy quen.”
“Cách xa thế mà cũng nhận ? Ai ? Đừng bảo là đại phú hào nhà thiết kế đại tài nào nhé?”
“... Không .” Người đó , “Chắc chắn là tớ nhầm .”
Cậu cúi đầu, mấy thảo luận về những cái tên danh gia vọng tộc xa lạ mà quen thuộc, thầm nghĩ thế mà xuất hiện ảo giác. lúc , thấy giọng của cô gái.
“Cyan, tớ thấy cũng tiềm lực lắm. Sớm muộn gì cũng trở thành một trong những nhân vật hàng đầu đó thôi.”
Cô gái , đôi mắt rạng rỡ.
Hình Quân gì về những xáo động diễn lưng . Anh đến quầy lễ tân khách sạn làm thủ tục, trong sảnh khách sạn cũng đầy rẫy khách du lịch. Kẻ giàu ngẫu hứng dường như cũng chẳng khác gì những du khách bình thường. Nhân viên lễ tân với : “Loại phòng ngài cần, chỉ còn đúng một phòng thôi ạ.”
“Xem là may mắn .” Hình Quân ngoài miệng , nhưng trong lòng thì nghĩ thế.
Quẹt thẻ phòng lên lầu, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh . Hình Quân phòng suite định tắm, thì phát hiện trong ngăn kéo máy sấy tóc.
Người Pháp cẩu thả đến mức . Hình Quân cau mày khó chịu, gọi điện cho lễ tân. Lễ tân hai hứa sẽ mang máy sấy lên, nhưng hai đó, cửa phòng vẫn im lìm động tĩnh.
Hình Quân cuối cùng nhịn nữa. Anh vác đại một chiếc áo khoác, định tự xuống lầu tìm . Anh đẩy cửa , khóa an còn kịp tháo, thấy tiếng bước chân bên ngoài.
Và cả tiếng gõ cửa.
Có đang gõ cửa căn phòng đối diện phòng . Hình Quân vốn định thẳng ngoài, cho đến khi câu tiếp theo khiến bộ m.á.u trong như đông cứng .
“Anh Thụy Diên? Anh tiện ạ?”
“Sao muộn thế còn qua tìm ?”
“Em suy nghĩ , em vẫn trò chuyện với một chút. Mình trong chuyện ạ, chuyện em nhiều.”
Một tiếng “cạch”, là tiếng cửa phòng bên cạnh đóng . Hình Quân cánh cửa phòng , như đóng băng, bất động.