Trà Xanh Đào Mỏ Bị Phú Nhị Đại Tàn Nhẫn Ép Yêu - 116

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:04:57
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em… nhưng mà em…”

“... Anh hiểu .”

Hai tấm vé máy bay đẩy đến mặt Thời Tuyết Thanh. Hình Quân : “Chúc em thượng lộ bình an.”

Thời Tuyết Thanh ngây dấu mộc thời gian vẫn còn thơm mùi mực mới. Khoảnh khắc , cảm thấy như một giọng đang vang lên trong đầu .

Nếu bây giờ từ chối , hối hận ?

— Vào một ngày nào đó trong tương lai.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến giao thừa. Đêm cuối cùng của năm 2028 tĩnh lặng. Hình Quân dậy, quyết định phòng tắm chỉnh trang mái tóc. Ngày giao thừa năm nay ở trong nước. Vì ở nước ngoài quá lâu, chẳng còn bạn nào ở đây cả.

cũng chẳng cần gặp những bạn đó làm gì. Hình Quân nghĩ. Anh từng ước rằng năm nào cũng cùng Thời Tuyết Thanh đón giao thừa. Vậy thì sẽ chỉ ở bên cạnh em mà thôi.

Ngoài cửa sổ, phố xá đèn hoa rực rỡ. Đang mải suy nghĩ, chợt thấy tiếng của Thời Tuyết Thanh: “Hình Quân.”

“Em đến đó để làm gì… em cũng nhà em gặp . Nhà em phức tạp lắm, em thể dẫn về nhà .” Thời Tuyết Thanh né tránh ánh mắt của , “, nếu đến quê em đón giao thừa, vẫn cần thêm một tấm vé tàu nữa.”

“Không Dương Châu .” Cậu thêm.

Bị một niềm cuồng si khó tin ập đến, Hình Quân trầm giọng: “Anh .”

Niềm vui sướng đó quá rõ ràng. Thời Tuyết Thanh ngẩn một chút, cúi đầu mỉm .

Dòng chữ hai tấm vé máy bay bỗng trở nên nhòe , khiến rõ. Trong đêm thứ ba đếm ngược của năm 2028, thành phố khổng lồ bậc nhất Trung Quốc vẫn tấp nập dòng . Ánh đèn và xe cộ sẽ dừng cho đến tận rạng sáng, ai nấy đều mải miết chạy trốn trong biển đèn vì tương lai của chính .

Chỉ Thời Tuyết Thanh thầm nghĩ, hóa mặt Hình Quân, bao giờ là một kẻ ngụy trang thông minh.

Hóa trở về quê hương hề gian nan như việc đến bất kỳ thành phố nào để làm việc. Chỉ cần một tấm vé máy bay, một tấm vé tàu là đủ.

Ba năm gặp, quê hương nơi lớn lên từ nhỏ trở nên lạ lẫm hơn. Mỗi kỳ nghỉ trung học trở về, quê nhà đổi một chút. Thời Tuyết Thanh khỏi ga tàu cao tốc, lóng ngóng bắt một chiếc taxi.

Suốt dọc đường, cứ mãi ngoài cửa sổ.

Những điểm gắn kết giữa thành phố và quê hương trong ký ức ngày càng ít .

Trong lúc lặng lẽ ngắm cửa sổ, Hình Quân cũng lặng lẽ ngắm .

Chiếc xe chạy trong những con phố của thành phố S lâu. Gần một tiếng trôi qua, bác tài : “Là khách du lịch ? Điểm đến của hai cháu cách cái ga tàu cao tốc lúc nãy xa lắm. Lẽ hai cháu nên đổi sang ga khác mới đúng.”

Không khách du lịch, mà là trở về. Thời Tuyết Thanh cũng chỉ mỉm : “Lâu cháu về, nên quên mất ạ.”

Đều quên cả .

Có lẽ vì cuối cùng Thời Tuyết Thanh cũng đáp lời nên bác tài hào hứng hẳn lên, bắt đầu dùng tiếng địa phương để chuyện. Bác bảo: “Bác bảo mà, khách du lịch đến chỗ đó chứ. Chỗ đó chỉ mỗi cái trường trung học thôi, chẳng gì xem .”

“Vâng, nhà cháu ở đằng đó.”

Bác tài mở miệng là ngừng suốt cả quãng đường, cuối cùng bác hỏi: “Cái bạn của cháu chẳng câu nào thế?”

“Anh địa phương ạ.” Thời Tuyết Thanh đầu Hình Quân một cái.

Cái liếc khiến nhận Hình Quân vẫn luôn . Tiếng địa phương của đối với ngoại tỉnh hề dễ hiểu. Bạn học Đông Bắc hồi trung học của Thời Tuyết Thanh từng bảo gọi điện thoại mà cứ như đang mật mã cấp cao. Thời Tuyết Thanh nghĩ, chắc chắn Hình Quân chẳng hiểu mấy câu.

Thế nhưng Hình Quân , thậm chí còn đang mỉm .

lúc xuống xe, tay xách hành lý của trượt một cái. Chiếc vali quý giá rơi bịch xuống đất, Thời Tuyết Thanh "a" lên một tiếng, cũng chẳng kịp xót xa, vội vội vàng vàng đẩy nó khách sạn.

Trường học ở vùng ngoại ô, quanh đây cũng chỉ cái khách sạn nhỏ , thể so sánh với căn hộ cao cấp gần trường M đại. Vào phòng đôi tiêu chuẩn, Thời Tuyết Thanh chỉ mải mê mở chiếc vali biến dạng , lôi từng món đồ bên trong.

Sổ tay in logo M đại, mèo nhỏ và gấu nhỏ mặc áo hoodie M đại, tấm chăn nhỏ mang màu sắc đặc trưng của M đại, mỹ phẩm dưỡng da cho thiếu nữ, dầu cá, vitamin… Thứ đắt đỏ và đặc biệt nhất bên trong là một hộp lớn kẹp tóc và chun buộc tóc của Miu Miu và Chanel.

Những món đồ nhỏ nhắn đầy chất thiếu nữ gắn biểu tượng Miu Miu hoặc mang logo Chanel. Những tâm tư nhỏ bé xinh chút đắt giá phô trương như quần áo túi xách hàng hiệu, nhưng tuyệt đối sẽ để ai coi thường sở hữu chúng.

Đến cả những phụ kiện nhỏ thế cũng dùng đồ đắt tiền như , chắc chắn điều đó chứng minh rằng cô gái sở hữu chúng đang gia đình hết mực yêu thương.

Đứa trẻ nhà coi trọng thì ngoài cũng sẽ bắt nạt con bé.

Thời Tuyết Thanh lục tìm kiểm tra, cuối cùng lôi từ đáy một chiếc cốc sứ của đại học M. Chiếc cốc vẫn còn nguyên vẹn, Thời Tuyết Thanh thở phào nhẹ nhõm. Cả một vali đầy ắp đều là kho báu dành cho Thời Tuyết Lam.

Hình Quân vẫn luôn im lặng quan sát. Có lẽ dọc đường , khi thấy ngôi trường tư thục với cơ sở vật chất hoành tráng , hiểu ý định của Thời Tuyết Thanh khi bắt xe đến đây.

Có lẽ, cũng hiểu lý do Thời Tuyết Thanh đặt một phòng đôi ở đây.

Mẹ, cha dượng, cha ruột khuất, du học cắt nguồn chu cấp.

Chun buộc tóc thiếu nữ, đồ dùng học tập của trường M đại, ngôi trường tư thục nội trú tìm thấy mạng.

“Giờ chúng đưa đồ đến trường luôn chứ?” Hình Quân .

Thời Tuyết Thanh xổm bên cạnh đống đồ đó. Phút giây sắp gặp , trong lòng một sự yên bình thanh thản lạ kỳ: “Vâng, nhưng đưa cho Tuyết Lam .”

Đây là đầu tiên nhắc đến em gái mặt Hình Quân.

Hình Quân cùng đợi lâu trong quán sữa cạnh trường. Trong quán một bức tường lời nhắn, dán đầy những mẩu giấy ghi chú lộn xộn của học sinh. Mấy túi giấy đặt bên cạnh, nhưng Thời Tuyết Thanh dậy, từng tờ ghi chú đó.

“Thần tượng, trò chơi, phim truyền hình… ồ, còn tiểu thuyết nữa. Sao trông giống tên của hai con trai thế .” Cậu xem , “Mấy bé gái bây giờ thích nhiều thứ linh tinh thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-xanh-dao-mo-bi-phu-nhi-dai-tan-nhan-ep-yeu/116.html.]

Thực Thời Tuyết Thanh cũng chỉ mới 20 tuổi, trong mắt nhiều , cũng chỉ là một trai trẻ mà thôi. Hình Quân mím môi trai trẻ đang đây nhận xét mấy cô bé trong trường với vẻ mặt già dặn.

Quán sữa là nơi các bé gái tới. Liệu Thời Tuyết Thanh đang mong chờ rằng thể tìm thấy món đồ mà Thời Tuyết Lam thích những mẩu giấy ghi chú ?

Tiếng chuông gió ở cửa vang lên. Người bước giống hình mẫu Thời Tuyết Lam trong lòng Hình Quân, mà là một cô gái trẻ nghiêm túc, đeo thẻ nhân viên. So với Thời Tuyết Lam thì cô lớn tuổi, nhưng so với một giáo viên thì cô vẻ quá trẻ.

Trong lúc còn đang thắc mắc, Thời Tuyết Thanh dậy: “Chào cô Tô ạ.”

“Anh cứ gọi là Tô Miểu .” Cô gái , trông cô cũng chẳng lớn hơn Thời Tuyết Thanh là bao. Cô sang Hình Quân: “Vị là?”

“Bạn em ạ. Anh họ Hình.”

Cô gái gật đầu.

Tô Miểu, trường trung học W. Trong lúc Thời Tuyết Thanh trò chuyện và gọi món với cô, Hình Quân lên mạng tìm kiếm thông tin về cô, phát hiện tám năm , cô từng là một thiên tài thiếu nữ lẫy lừng của trường W.

Cô cũng từng du học, chỉ là dường như nản lòng với con đường học thuật nên từ bỏ việc học lên tiến sĩ, khi nghiệp đại học thì trở về làm huấn luyện viên cho các đội tuyển học sinh giỏi.

Mặc dù làm huấn luyện viên thi đấu toán học cũng là một công việc hái tiền.

Thời Tuyết Thanh vẫn đang trò chuyện với cô: “... Cảm ơn cô Tô chăm sóc cho em gái em.”

“Tuyết Lam thông minh. Nhìn con bé, đôi khi nhớ đến bản hồi trung học. Sự khổ luyện và chuyên tâm của con bé là thứ mà hiếm thấy ở bất kỳ học sinh nào khác. Có thể góp một phần sức lực cho con đường học vấn của con bé, cũng thấy an lòng.”

“Đó thật sự là một lời khen lớn lao . Em cũng mặt con bé cảm ơn cô.”

Thời Tuyết Thanh đưa mấy túi giấy nhã nhặn cho Tô Miểu. Tô Miểu mở túi xem, chỉ lấy một túi: “Những thứ khác quá quý giá . Bình thường cũng hứng thú lắm với việc chăm chút vẻ ngoài. Tấm lòng của , xin nhận, đừng suy nghĩ nhiều.”

Thời Tuyết Thanh kiên trì thuyết phục thêm vài , cuối cùng : “Cô Tô, cô là một giáo viên .”

Tô Miểu mỉm dịu dàng: “Đây là lời cảm ơn nhất . Tôi luôn trở thành một giáo viên giỏi.”

Tô Miểu rời . Ly sữa ấm nóng cũng dần nguội lạnh. Thời Tuyết Thanh thẫn thờ ghế, thầm nghĩ, món quà đầu tiên gửi .

Vẫn còn vài nữa.

Có thể biểu hiện của Thời Tuyết Lam từ miệng Tô Miểu, cảm thấy vô cùng hạnh phúc .

Cuối năm 2028, chỉ còn một ngày nữa là đến kỳ nghỉ Tết Dương lịch, nhưng cả trường trung học đều đang trong kỳ thi tháng. Thời Tuyết Thanh chạy đôn chạy đáo khắp nơi suốt cả buổi chiều, gặp mặt giáo viên các môn của Thời Tuyết Lam, thậm chí bao gồm cả cô giáo quản nhiệm ở ký túc xá.

Cậu lượt cảm ơn và tặng quà cho từng . Có giáo viên nhận, giáo viên . Giáo viên chủ nhiệm của Thời Tuyết Lam : “Đợt họp phụ , phụ của Tuyết Lam đến. Ban đầu thành kiến với gia đình lắm đấy. Thành tích của con bé như mà phụ chẳng để tâm chút nào. Tôi còn bảo với đồng nghiệp rằng thành phố S kiểu phụ như thế. Nếu mà là phụ của Tuyết Lam, họp cho con bé, chỉ đến một mà còn kéo cả chồng, cả bố cùng cho oai.”

Thời Tuyết Thanh trừ tạ . Giáo viên chủ nhiệm : “Sau mới cảnh gia đình các em. Ôi, nhiều chuyện cũng khó xử lý. Tuyết Lam nỗ lực để làm nhất thể .”

“Em cũng , em là một trai trách nhiệm.”

Sau khi rời khỏi phòng giáo viên chủ nhiệm, bầu trời bắt đầu lác đác tuyết rơi. Bận rộn suốt cả buổi chiều, Thời Tuyết Thanh đến ven đường, bỗng nhiên như trụ vững nữa mà lảo đảo thụp xuống.

Cậu , trào nước mắt. Tay lau nước mắt, nước mắt trở nên thật đắng, đắng thấy cuộc đời đủ ngọt ngào , hà tất khổ sở thế .

Thế là . Cho đến khi thế những bông tuyết nhỏ bé, ôm chầm lấy .

“Thời Tuyết Thanh, em là một trai , lắm.” Người đó , “Em còn hơn, giỏi giang hơn nhiều.”

“...”

Thời Tuyết Thanh gì nữa. Cậu vùi những giọt nước mắt đầu gối. Còn thì vùi ấm tấm lưng của .

Chín giờ rưỡi tối, giờ tự học buổi tối kết thúc. Ở cổng trường, học sinh ngoại trú bắt đầu lục tục về. Thời Tuyết Thanh mang theo chiếc vali khổng lồ cuối cùng. Cậu ở cổng trường ngóng đợi. Hình Quân gần đó, giữ một cách quá xa cũng quá gần với .

Dưới ánh đèn đường, những bông tuyết đậu vai Thời Tuyết Thanh như món quà mà ông trời ban tặng. Anh quan sát từng bước để phán đoán xem đó em gái .

chẳng một ai cả.

Cuối cùng, khi một dáng nhỏ nhắn xuất hiện, Thời Tuyết Thanh thẳng dậy. Cậu nhận ngay lập tức, đó chính là em gái .

Bởi vì, chỉ dáng hình là đang chạy băng băng trong làn tuyết.

“Anh ơi!”

Qua hàng rào sắt, họ nắm chặt lấy tay . Gần như ngay khoảnh khắc đó, dáng hình đang chạy bật nức nở. Hóa đó chính là em gái của Thời Tuyết Thanh. Thời Tuyết Lam dáng khá cao, giống như chiều cao của trai , nhưng gầy. Dù đang mặc chiếc áo phao dày sụ, cổ tay lộ của con bé vẫn gầy guộc khẳng khiu.

Trong ống quần dày, ngoài phần chân thì cũng trống .

Hình Quân nhắm mắt . Anh nhớ hình ảnh hồi nhỏ đó về, thấy Hình Vy đang định cho cái phích cắm miệng mà chẳng ai ngăn cản. Khoảnh khắc sợ đến bay mất hồn vía, nổi trận lôi đình, những ngày vắng nhà, Hình Vy sống như thế nào.

Từ giây phút đó nghĩ, thứ trong căn nhà , đều nắm chặt trong tay.

Anh nhớ đến khi tranh giành gia sản thành công, ban đầu định thăm Hình Vy. cãi với con bé WeChat. Hình Vy bảo bao nhiêu năm qua, suốt ngày chỉ bận rộn gửi tiền về chứ chẳng thèm đến thăm con bé. Con bé , tưởng đống tiền là thứ . Kỳ nghỉ của đều nhà đến thăm, chỉ tìm khắp nơi xem ai rủ chơi .

Khi đó nghĩ Hình Vy hiểu chuyện như thế. Anh còn mệt mỏi hơn Hình Vy nhiều, mỗi bước trong cuộc chiến với gia đình đều như dây thép. Hình Vy thì hiểu cái gì chứ. Con bé chỉ đến nỗi ấm ức của bản thôi.

Thế là tình cảm với em gái cũng ngày một nhạt nhòa. Hình Quân vẫn luôn cảm thấy giỏi xử lý chuyện tình cảm.

Anh cũng thấy chẳng ai thấu hiểu cả. Nếu , làm Hình Vy cuộc sống như bây giờ. Tiền gửi, nỗ lực bỏ , chính là tình yêu.

Cho đến khoảnh khắc , thấy đôi bàn tay đang đan chặt của Thời Tuyết Thanh và Thời Tuyết Lam. Những giọt nước mắt lẽ nên rơi từ lâu về , cuối cùng cũng trào nơi khóe mắt.

“Em mới là trai nhất.” Trong lòng thầm với Thời Tuyết Thanh như .

“Em cũng là một Thời Tuyết Thanh tuyệt vời nhất.”

Loading...