Trả thù - Chương 49 : Đi chơi.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:26:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc chìa khoá tra ổ vang lên tiếng kêu lách cách mới mở . Hoàng cẩn thận đẩy cửa sang một bên, vì là cửa xếp nên nếu quen sẽ khó mở, nhưng thì ở đây lâu lắm nên những mở mà còn cách tạo tiếng động nhỏ nhất thể. 

Sau vài phút nín thở thì cuối cùng Hoàng cũng thể ngoài an đ.á.n.h thức ai trong nhà. Mặc dù đầu trốn như nhưng để mà thì cuối ngoài chơi bố phát hiện cũng đến sáu năm về . Hồi đó mải chơi mà nghĩ đến hậu quả, sáng sớm lục đục dậy tìm bạn chơi, nào ngờ đ.á.n.h thức ông già nhà . Vết sẹo mà trận đòn đó để nếu nhầm thì nó vẫn còn ở bắp chân, thể lành hẳn . Hoàng nâng cao chân lên, tính vạch để xem nó như nào nhưng vì chiếc quần đồng phục siết chặt, bó sát lấy chân nên đành thôi. Cậu đầu, rảo bước khỏi ngõ nhà

Mùa đông, những cái cây ăn quả nhà hàng xóm rụng hết lá, trơ trọi chỉ còn cành cây xác xơ. Mới mấy tuần trời vẫn còn nóng như đổ lửa, mà tuần khí lạnh tràn đến làm đảo lộn giờ giấc sinh hoạt của , trong đó cả Hoàng. Nếu là mấy ngày thì sẽ trong chăn đến sát giờ Lâm đến đón mới dậy nhưng hôm nay gặp ác mộng khiến tâm trạng trở nên khó chịu, đến ngủ cũng nữa. 

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên, Lâm đang nghịch điện thoại cũng giật ngẩng đầu lên. Sáng sớm nên vẫn dậy, thì cũng chỉ lác đác vài bóng của các bà cô tập thể d.ụ.c hoặc chợ bán hàng, mua đồ. Chính vì nên thể khẳng định sắp khỏi ngõ chính là đang chờ chứ ai khác, trống n.g.ự.c bắt đầu đ.á.n.h lên liên hồi. 

- “Hoàng ?”

Cậu ngó nghiêng trong thì cũng lúc Hoàng xuất hiện. 

- “Đến lâu ?”

Lâm thấy Hoàng mỉm , cũng chính vì quá mải mê ngắm nên Lâm quên luôn cả câu hỏi của

- “Hả?”

- “Đến lâu ?”

Lâm lắc đầu, đáp .

- “Chờ Hoàng thì bao giờ là lâu.”

Hoàng tiến đến gần , đang định trèo lên xe thì bỗng Lâm nắm lấy cổ tay kéo về phía

- ?

- “Làm ?”

Lâm gì mà đưa tay lên chạm cổ áo , nhẹ nhàng gập cho gọn gàng, đó còn quên cúi xuống chỉnh vạt áo của từ đằng đến đằng

- “Xong !”

Hoàng cúi đầu những chỗ Lâm chỉnh cho , .

- “Xấu lắm ?”

- “Lên xe .”

Chờ Hoàng ngay ngắn xe Lâm mới từ từ vặn tay ga,

- “Hoàng , lúc nào cũng hết, nhưng uổng ở chỗ cách chăm sóc bản .”

- …

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-49-di-choi.html.]

Lâm , tiếp.

- “Quần áo mặc lúc nào cũng xộc xệch khiến ngán ngẩm, cả cái tính cộc cằn giống như sợ bố con thằng nào…như thì bản chất của Hoàng? Chỉ Lâm tinh tế thôi!”

- “Chốt là mày mỗi mày quan tâm tao hả?”

- “Không , đấy là một phần thôi, còn một phần là tao mày lý do tại ...”

- “Tao tự .”

- “Cứ như thì hoà đồng chứ?! Hai mặt cũng cái của hai mặt mà, cứ sống riêng một một kiểu như …”

- “Thì?”

- “ là cái loại cứng đầu!”

- …

- “Thôi , Hoàng là chỉ chơi với Lâm thôi chứ gì? là chỉ Lâm mới ở bên Hoàng .”

- “Cút.”

- “Hì hì.”

Lâm trông mà phóng xe cũng gớm, cứ cắm đầu mà chạy, bán sống bán c.h.ế.t, nãy mới ở ngã tư mà hiện giờ hai đến cánh đồng. 

- “Mày tính chở tao ?”

- “Bí mật! Secret.”

Hoàng nhíu mày, tuy vẫn thắc mắc nhưng cũng đành im lặng để xem thằng trẻ con chở , nếu mà đến mấy chỗ kỳ lạ thì lúc đó xử lí chắc là vẫn kịp. 

- “Thời tiết lành lạnh, mát mát thích nhỉ?”

- “Bình thường.”

Sau vài phút đồng hồ chạy lòng vòng một hồi thì nơi Lâm dừng xe là đỉnh của một cây cầu, nơi mà họ thể mặt trời đang ló rạng. Bình minh buổi sáng sớm tháng mười một tuy đến muộn nhưng theo một hướng nào đó hơn mùa hè nhiều. 

Hoàng lôi điện thoại từ túi quần để xem giờ thì phát hiện bây giờ là năm giờ hai mươi phút, loay hoay một hồi mà đến giờ . Cậu xem xong thì liền cất trong túi, ngẩng đầu ngắm những vệt sáng đang dần hiện lên phía chân trời. 

- “Gọi tao đây chỉ để đây ngắm thế thôi ?”

Cậu hỏi xong thì liền liếc mắt sang về phía Lâm, nhưng kỳ lạ là thấy một bóng nào bên cạnh . Hoàng giật , ngó quanh một vòng nhưng vẫn thấy , hiện giờ chính xác chỉ còn một và chiếc xe máy điện bỏ bơ vơ lạc lõng.

- “Cái thằng !”

Loading...