Trả thù - Chương 46

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:49:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu ngẩng đẩu, hết bàn tay đầy bùn đất đó lên gương mặt tròn như một cái bánh bao của bạn .

- “Làm gì thế?”

- “Tớ tìm cái cho Hoàng !”

Giọng thốt lên từ miệng của bé đó trong trẻo, giống như một dòng suối mát lành chảy tai . Hoàng cũng ngoại lệ, cứ mỗi thấy giọng bất giác mỉm

- “Bánh bao nay mang gì cho tớ thế?”

Cậu bé bánh bao thành nhưunxg tiếng khanh khách, gương mặt ngây ngô chằm chằm những ngón tay tròn trịa bao bọc bởi một lớp bùn đất dần còn hình dạng ban đầu. 

- “Bình thường Hoàng mang cho tớ đồ ăn vặt siêu siêu ngon, trái cây cũng ngọt, từ đến thứ của Hoàng đều tuyệt vời. Minh thì gì cho Hoàng hết, nhà Minh nghèo lắm.”

Hoàng chạm tay bàn tay của , mặc dù nó bẩn, cũng hề ngần ngại mà nắm lấy. 

- “Minh nghèo ! Minh giàu mà, cái gọi là giàu tình cảm , Minh ?”

Cậu bé lắc đầu, hai bên má bắt đầu phồng lên, môi thì bĩu .

- “Ai chứ…”

- “Toàn nhà Hoàng cho đồ ăn thôi chứ làm gì giàu .”

- “Hì hì.”

Hoàng mỉm , hai mí mắt híp chỉ còn thấy lòng đen. Cậu bé ngẩng đầu lên thì thấy biểu cảm của Hoàng, lập tức ngây .

- “Sao Hoàng thế?”

Cậu bé nghiêng đầu, đồng thời dơ bàn tay vẫn còn sạch của lên vuốt má của Hoàng. Cậu chờ Hoàng trả lời tiếp.

- “Vừa nãy , Minh cái chỗ ao bọn đến, Minh định tìm quà cho Hoàng…”

- “Thế Minh tìm quà ?”

- “Minh tìm cái .”

Bàn tay mập màn dính bùn đất bỗng nhiên trở nên sạch , hơn nữa còn to bất thường, gân guốc nổi đầy lên nối liền từ cổ tay xuống đến những ngón tay thon dài. Minh từ từ mở lòng bàn tay , để lộ một chiếc móc khoá vô cùng xí. Tuy , khi thấy thứ , mặt Hoàng lập tức tái mét, thể hiện tại của còn là trẻ con nữa mà đổi thành của năm mười sáu tuổi, ngũ quan hài hoà, mũi cao rõ nét, lâu sẽ thấy điển trai, càng càng cuốn. Ấy mà bây giờ nó vặn vẹo méo mó tưởng. Trên trán bắt đầu rịn những giọt mồ hôi, đôi mắt trợn tròn lên.

- “Sao, mà…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-46.html.]

Hoàng sợ đến nỗi lắp ba lắp bắp, thậm chí còn dám thẳng mặt đối diện. hiển nhiên Minh sẽ để cho yên, dồn lực chính bàn tay vuốt ve má , bóp cằm bắt ngẩng lên

- “Sao mà?”

Hoàng mở to mắt, vô tình thẳng mặt , phát hiện đó vì là gương mặt của bé bánh bao vô cùng yêu quý ngày nào thì giờ đổi thành một thiếu niên đáng sợ, những thế còn với sự căm hận, chán ghét đến cùng cực. 

- “Không …”

- “Không ?”

- “Mày lừa tao hết đến khác, mày , tại bọn nó chỉ tìm cách lợi dụng tao mà chọn chơi với tao? Trả lời ?”

Hoàng sợ đến nỗi mặt mày tái xanh, ú ớ một hồi mới phát tiếng.

- “Không như mày nghĩ, …”

- “Không ? Mày xem như thì là như thế nào? Bọn nó chọn hành hạ tao như đủ nên mày tìm cách chơi kiểu mèo vờn chuột với tao đúng ? Thích chơi tao một vố chứ gì? Mày ? Mày nữa ? Nói tao xem nào?! Thằng giả tạo! Mày tiếp cận tao chỉ vì tao đần độn, từ từ chơi đùa với tao thôi đúng ?”

- “A…a……ư…”

Bàn tay của Minh hạ xuống, nhưng để buông tha cho mà ngược còn bóp chặt cổ , móng tay Minh cấu da thịt làm ho khan vài .

- “A…”

Đằng Minh lúc hiểu xuất hiện thêm một đàn ông nữa, vẻ ngoài cũng trung niên, râu ria lởm chởm ở cằm, tóc đầu chỗ đen chỗ trắng. Ông bước đến gần hai lên tiếng. 

- “Thằng con mất dạy! Tao nuôi mày lớn để mày làm kiếm tiền về cho tao, nhà làm gì tiền cho mày học?!”

Giọng ông lớn đến mức át luôn tiếng gầm gừ của Minh mặt . Tuy thì vẫn thèm đoái hoài đến sự hiện diện của đàn ông mà tiếp tục siết chặt bàn tay làm Hoàng tài nào thở , gương mặt càng ngày càng đỏ vì thiếu oxy. 

- “Minh…Minh, ơi…”

Hoàng bật dậy, mắt trợn to đến mức tưởng chừng như chúng sắp rơi hẳn ngoài, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Ngoài trời lúc vẫn còn tối, vì đóng cửa sổ nên trong phòng một tí ánh sáng nào. Hết cách, bèn mò mẫm trong chăn tìm kiếm chiếc điện thoại của

Cạch. 

Một tiếng động vang lên giữa gian tĩnh mịch, đúng lúc một tiếng cũng vang lên ở phòng bên cạnh. 

- “Thằng Hoàng, thằng con trời đánh…”

Có lẽ bố mớ nữa

Loading...