Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh bịt miệng, ho sù sụ mất một lúc lấy tay còn phẩy phẩy vài cái thầm tự hỏi tại bây giờ vẫn còn những loại xe nhả nhiều khói như , gây ô nhiễm môi trường. trông cũng vẻ gì là giàu để mua một con xe mới tiện lợi hơn. Chiếc xe máy đó cũ đến mức một đoạn mà Minh ở đây vẫn loáng thoáng tiếng kêu lẹt bẹt vô cùng khó chịu. Minh nheo mắt thì thấy biển xe đằng vẫn liên tục va đập với đuôi xe, chắc là rơi mất ốc . Hình ảnh đó thật quen thuộc làm … làm cái nghề đúng là dễ dàng gì, làm hoài làm mãi nhưng cũng chả dành dụm bao nhiêu. Hiện giờ vẫn còn những cảnh khó khăn như nhỉ? Hay là do đổi đời nhanh quá? Nhớ ngày xưa thì gia đình cũng khá hơn là bao.
Minh thoát khỏi dòng suy nghĩ, đầu tiến thẳng về phòng học biển lớp 11B1.
Mùa đông mặc dù xe máy rét, nhưng một điều kỳ lạ đó là lớp học đều ấm, dù cho bên ngoài mười mấy độ hai mấy độ thì chỉ cần bước đây cảm giác thoải mái liền ập đến. Minh thò đầu trong phòng cũng thốt lên.
- “Lớp ấm thế nhỉ!”
- “Học sinh mới ? Học mấy phòng khác thì đây nhưng học lớp là cứ xác định đông ấm hè nực! Phòng học hướng đông thì lúc nào cũng thế.”
Một con trai bàn đầu thấy tiếng Minh thì cũng lên tiếng giải thích. Tuy là Minh để ý câu học sinh mới lắm… học mấy ngày mà!
- “Ok ông nhé!”
Cậu đáp mà chỉ gật đầu, cúi xuống tiếp tục chơi điện thoại. Minh lúc cũng bước hẳn lớp, ngó nghiêng xung quanh để tìm hình bóng Hoàng và Lâm, bạn mà làm quen . trong lúc tìm thì chợt phát hiện rằng khung cảnh thấy bây giờ vô cùng lạ lẫm, vẫn những cái bàn quen thuộc đó, hàng ghế dài gắn liền, đôi với bàn giống hệt sáu năm nhưng góc khác hẳn. Cũng chẳng từ bao giờ mà cao lên nhiều, nhiều, nhiều đến mức mà tự cảm thấy lạ lẫm với hình ảnh lớp học tưởng chừng như quen thuộc. Cậu vô thức giơ bàn tay đặt lên đó để cảm nhận sự chân thật, chỉ sợ vẫn còn đang giường và mơ một giấc mơ đáng sợ.
- “Sao thế?”
Giọng ngọt ngào bỗng vang lên ngay bên cạnh. Minh giật liếc mắt sang thì thấy Lan đang một một bàn. Hơn nữa nếu để ý kĩ sẽ thấy đôi mắt long lanh còn đang ẩn chứa một sự ngại ngùng dễ thương của một thiếu nữ tuổi thanh thiếu niên, cái vẻ khiến chỉ cần liếc qua một cái rung động. Và hiển nhiên Minh cũng ngoại lệ. Cậu ngó qua thì tim lập tức hẫng một nhịp, mắt thì đảo như rang lạc, miệng .
- “À, gì !”
Dứt lời, nhấc chân chạy một mạch ghế của , dám phía đó hai. Quay câu chuyện hằng ngày, Minh đặt m.ô.n.g xuống thì y như rằng tiếng gọi cất lên.
- “Minh Minh? Nay đến sớm thế!”
Cậu gật đầu với Lâm một cái, đáp .
- “Bị cô doạ mấy hôm sợ , mà đến sớm là chỉ ngủ quên thôi.”
- “À Hoàng ông? Chưa học ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-41-quay-lai.html.]
Lâm khựng một chút, ngó quanh lớp một vòng dường như đang cố nhớ gì đó. Minh vài giây bỗng dưng , chằm chằm mắt Minh.
- “Ê, sắp trải nghiệm đấy!”
- “Ê, hỏi một đằng mà ông…”
Lâm đợi Minh hết câu, lập tức chen lời .
- “Ông đăng ký ông?”
- “Tôi xem.”
Lâm dịch m.ô.n.g đến gần Minh, hai tay đặt lên hai vai , áp lực dồn đến đột ngột làm Minh đau đến nỗi nhíu mày.
- “Cái…”
- “Ông !”
- “Để …hư, hư…hahaha…”
Minh giật nảy , những ngón tay dài mảnh khảnh cứ liên tục chọc làm uốn éo hết bên sang bên nhưng tài nào thoát . Minh khằng khặc đến hết cả , dù vẫn cố gắng ngoảnh đầu về phía để chủ nhân “Đáng yêu” của hai bàn tay . Thật bất ngờ khi , đập mắt là hình ảnh gương mặt Hoàng đang cực kỳ chăm chú, giống như là đang say mê với một công việc mà vô cùng quyết tâm đạt . Minh lúc thì thể nhịn nữa, vội vàng hất tay Lâm nắm chặt lấy đầu ngón tay của Hoàng làm rên lê một tiếng.
- “Đau…”
Một từ “Đau” vang lên thôi mà gương mặt Minh lập tức đổi, chuyển từ toe toét sang ngơ ngác. Cậu cúi đầu xuống , chợt nhận đang dùng một lực mạnh lên tay Hoàng nên nhanh chóng thả .
- “Tôi xin , cố ý…”