- “Không, ai mà nhớ ?”
- “Nhớ mà!”
- “Không nhớ.”
Hai đôi co một hồi lâu bỗng chuyển hướng sang một câu chuyện khác, về việc lý do vì đây như bây giờ đến việc nó xảy như thế nào cũng Lâm hỏi cặn kẽ, bới móc đến tận cùng. Hoàng cũng giấu gì nên kể hết việc , những thấy phiền mà ngược còn hăng say kể chuyện, kết hợp động tác khua tay, múa chân cho sinh động hơn. Lâm gật gù như thể hiểu hết, đưa hai ngón tay lên xoa cằm , .
- “Ra , thế thì buồn thật đấy. Mẹ mày gì ?”
- “Không, gì …”
Lâm xoa lưng cho , vỗ về an ủi.
- “Thôi, để khi nào tao sang đỡ cho.”
Hoàng im lặng một lúc bỗng đẩy tay , từ chối thẳng thừng.
- “Không cần.”
Lâm Hoàng mà khỏi thở dài.
- “Mày nãy giờ mày từ ‘’ mấy ?”
- “Không…”
Nói đến đây, Hoàng mới chợt nhận , vội sắp xếp suy nghĩ, cố gắng nhớ xem nãy giờ những cái gì.
- “Cũng nhớ…”
- “Sao mà nhớ !”
- “ , đến thế còn nhớ thì nhớ hồi mới gặp mày tao đối xử với mày như nào!”
Lâm im bặt, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực, thật sự bất lực! Cái con mà…đúng là từ nhỏ đến lớn, Hoàng là đầu tiên gặp cái tính cách quái gở như .
Còn Minh là thứ hai…
lúc , Hoàng như nhớ điều gì đó, liền cất tiếng gọi.
- “Lâm .”
- “Hả? Cái gì?”
- “Tao cứ thấy thằng Minh quen quen thế nào …hình như tao gặp nó thì .”
- “Quen như nào?”
- …
- “Cũng…”
Hoàng hết mở miệng đóng , hé , khép đến mấy , bỗng phát hiện…
Mối quan hệ của với Minh, chỉ là từng gặp…mà còn là…
Rất quen!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-39-khong-nho.html.]
- “Hình như, hình như là…”
Lâm ghé sát gần để hóng chuyện, sốt ruột hỏi .
- “Hình như là?”
- “Tao cũng chắc, ngày xưa tao một đứa bạn nhưng nó béo lắm…nó béo mà nó, nó… chung là béo, béo thể tả!!!”
- “Thế thì làm ?”
- “Nó hồi lớp tám chuyển , tao nó cho trại trẻ mồ côi tại vì còn bố , ông bà cũng thấy mặt nữa, nếu cho đó thì cho ? Vậy mà giờ thấy thằng Minh…tao cứ cảm giác…khó lắm…”
- “Thế thì chắc là Minh !”
Hoàng phắt sang, thẳng mặt Lâm, trong mắt cũng bắt đầu lộ rõ vẻ bất ngờ, sắc độ đổi rõ rệt chứu vô cảm như ngày thường làm Lâm chút hứng khởi, liền nhanh chóng nghĩ câu trả lời để đáp , chỉ xoá bỏ khúc mắc trong lòng , thể khiến nhiều hơn.
- “Thì, Minh nó giàu mà ? Cái xe đưa đón nó học hàng ngày mày thấy ? Nó là BWM gọi là Bayerische Motoren Werke, một con như thế mà hơn cả tỷ rưỡi! Mà bạn của mày ông bà, bố thì mất, thì làm thể so sánh với Minh? Nhà giàu nứt đố đổ vách. Hơn nữa nếu xét đến việc nhà nó giàu thì riêng cái mặt với cái ‘xác’ của nó cũng đủ làm cả trai lẫn gái đổ đứ đừ !”
- “Có đúng ?”
- “Cũng…hợp lý.”
Hoàng ngẫm nghĩ, cân nhắc một thôi một hồi bỗng nhíu mày hỏi .
- “Thế lỡ thằng bạn chống lưng, làm việc , bố nó cứu gì đấy mà đền đáp nên giờ như thế?”
Lâm lắc đầu, lắc lắc đến nỗi Hoàng còn chóng mặt hộ, còn tưởng sắp điên đến nơi thì Hoàng bỗng thấy tiếng .
- “Hoàng bắt đầu nghiện phim , dạo điện thoại là đầu óc bắt đầu mơ mộng!”
- “Đâu . Mà chỉ tao dùng mạng xã hội là ai nhỉ? Người làm tao nghiện ngập như bây giờ là ai đấy?!”
Lâm chặn họng đến nỗi thốt lên nổi một lời nào, đành chịu thua con , ai mà cãi lý nổi với chứ?! Có qua mà mấy đêm xong nổi.
- “Bao giờ mày về?”
Vừa dứt câu, tiếng mở cửa phía đằng Lâm vang lên. Lâm và Hoàng thấy cũng đồng thơi đầu thì thấy Minh đang lấp ló ngoài cửa, chỉ chừa mỗi một con mắt, khi bọn họ phát hiện thì cũng ngần ngại mà thò đầu trong, mỉm hỏi.
- “Hai buôn chuyện xong ?”
Lâm ngại ngùng, miệng cứ ấp a ấp úng mãi thành câu, cũng nghĩ tới cảnh khi mà bản chuyển từ thế chủ động sang động nhanh như chớp thế . Hoàng con ngốc nghếch thì chán buồn , chỉ vả cho một cái nhưng nghĩ kỹ thôi. Cậu Minh .
- “Đuổi khách.”
- !!!
- “Bé Hoàng!”
- “Tao buồn ngủ.”
Cả ba ở đây, nếu qua sẽ thấy Hoàng tính cách ngay thẳng, nghĩ gì nấy nhưng thỉnh thoảng làm để bụng dẫn đến ghét cay ghét đắng . Tuy thì Minh trái ngược với , hoạt bát năng động, qua thì như thế mà ai con thật như nào chứ? Còn Lâm thì …
Túm là ba ai là bình thường hết!