Trả thù - Chương 31 : Người đi đâu.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 01:38:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- “Chỉ thế thôi á?”

- “Thế thôi!!!”

Tuy nhưng Minh vẫn đăm đăm , đúng hơn là lườm…

- “Đừng tao kiểu thế!”

- “Mày sợ thẳng mắt ?”

Lâm từ từ mở đôi mắt đang nhắm tịt của , láo liên hết chỗ nọ đến chỗ mặt bàn.

- “Thì… .”

Minh phì , vỗ lưng Lâm .

- “Có gì mà sợ? Ha ha.”

Sau tiếng của thì tiếng trống trường cũng vang lên báo hiệu bắt đầu giờ học. Lâm đang cúi đầu chơi điện thoại thì bỗng sang hỏi.

- “Tiết đầu tiết lý của cô Hương đúng ?”

- “Tôi nhớ nữa, mà hình như thế thật.”

- “Sắp trải nghiệm đấy! Ông ?”

- “Trải nghiệm là cái gì?”

Minh nghiêng đầu, thắc mắc hỏi. Lâm vẻ bề ngoài ngây thơ của làm mờ mắt, suýt chút nữa thì đ.á.n.h lừa. Cái tên mười sáu mười bảy tuổi đầu đang linh linh tinh cái gì thế !

- “Ông bao giờ ?!”

- “Chưa ông.”

- “ là phí phạm. Lần nhất định đấy nhé!”

Minh còn hiểu trải nghiệm là để làm gì thì tiếng hô của Lan vang lên.

- “Các bạn !”

Theo phản xạ, tất cả những trong lớp dù đang làm việc gì, táy máy điện thoại đùa nghịch ngợm thì lúc cũng đều dừng để lên. Đợi đến khi cô cho mới . Lâm thấy động tác tay của cô thì lập tức đặt đ.í.t xuống ghế, xích gần Minh để dễ bàn chuyện hơn. Xung quanh lớp học cũng bắt đầu vang lên những tiếng rì rầm nhưng Minh thì chỉ lời của bên cạnh.

- “Ê! Lần trải nghiệm hai ngày một đêm ở Hà Nội !”

- “Hà Nội á? Thế thôi ?”

Minh đang phấn khởi vì thấy trải nghiệm tận hai ngày một đêm nhưng nếu chỉ loanh quanh Hà Nội thôi thì chán ngắt. Cậu chuyển từ tươi tỉnh sang đến bộ mặt ỉu xìu như cá khô.

- “Chán thế…”

- “Chán gì mà chán?! Chưa bao giờ thì vui như nào!”

- “Vui như nào là như nào?”

Cạch cạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-31-nguoi-di-dau.html.]

Tiếng gõ thước lên mặt bàn vang lên hai tiếng rõ to. Minh và Lâm đồng thời ngẩng đầu lên, mồm miệng cũng điều mà ngậm . Bọn họ gương mặt đang cau của cô chủ nhiệm .

- “Cô giáo vẫn còn đây mà bên ầm ầm như cái chợ! Rồi học hả?!”

- “Lớp trưởng, tổ trưởng nhắc các bạn?”

Cả lớp lập tức lặng ngắt như tờ, đến tiếng giấy sột soạt cũng phóng đại lên hết mức.

- “Hôm nay vắng Hoàng phép, lớp trưởng ghi ?”

Cô bé xinh xắn ở dãy trong, tóc thắt b.í.m nhanh nhẹn dậy trả lời.

- “Em ghi lên bảng ạ.”

- Mẹ bạn sáng sớm nhắn cho cô là Hoàng viện nên nghỉ một tuần. Lớp cử vài bạn thăm nhé.”

Nói lướt một vòng quanh lớp.

- “Có ai nhận thăm bạn Hoàng ? Ai nhận thì cô chuyển tiền mua quà.”

Lâm lập tức giơ cao cánh tay.

- “Em! Em cô ơi!”

- “Có tài khoản ? Không thì tí cô đưa tiền mặt cho. Bạn ở bệnh viện bên khu xxx đấy, xa quá thì thôi.”

- “Em tài khoản! Cũng gần lắm nên em ạ!”

- “Thế gửi cô tài khoản nhé. Còn ai nữa ?”

Cả lớp lặng ngắt như tờ, còn một ai tình nguyện nữa.

- “Ô ? Bạn bè trong lớp thế mà ai ? Lớp trưởng lớp phó , tổ trưởng nữa, ban cán sự lớp mà thế ?”

xong thì bỗng một con trai lên tiếng phản bác .

- “Ở lớp mỗi Lâm là chơi với nó thôi cô. Mấy đứa khác quen gì thăm.”

- “Cứ chơi mới ?”

Nét mặt cô lập tức đổi, hai hàng lông mày chau . Tất cả những biến đổi gương mặt cô đều Minh nắm bắt. Ban đầu cũng tính nhưng bảo bệnh viện ở khu xxx thì cũng đang ý định đến nên nãy giờ liền xem xét và cân nhắc , chần chừ vài giây thì mới

- “Em nữa ạ!”

Giọng ấm áp như ánh mặt trời buổi sáng sớm, ngọt ngào cũng quá lạnh nhạt nhưng đủ để làm tan vỡ trái tim những thiếu nữ mơ mộng. Cả một căn phòng im ắng giọng của vang lên thì lập tức những tiếng xì xào nối tiếp. Từ khi bước lớp vô vàn lời tiếng , cả lời hoa mỹ lẫn những ghen ghét mà ai . Cậu ? Tất nhiên là .

ai mà quan tâm chứ?

Cậu thích làm gì thì ai mà cản ?

Cô nàng bỗng ghé sát tai bạn bên cạnh, là vô tình cố ý nhưng lời của cô “Vô tình” lọt tai của Minh.

- “Đẹp trai mà giọng cũng ! Mồi ngon như cơ mà!!!”

- “Hấp!”

Minh để ý đến họ nhưng những ánh mắt hướng về phía ngày càng nhiều lên. Không cần cũng trong đầu bọn họ bây giờ đang nghĩ gì. Một thằng học sinh mới chuyển đến chủ động thăm bệnh một thằng tự cô lập với lớp…

Loading...