Trả thù - Chương 25 : Con nhà người ta.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 01:35:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh đưa tay lên chắn mặt , giả vờ như đang đỡ trán chơi điện thoại nhưng thật tim đập loạn lên liên hồi, lồng n.g.ự.c phập phồng kiểm soát . Mồ hôi trán cứ rịn thấm tóc khiến chúng bết dính. Minh dùng bàn tay run rẩy của đặt điện thoại lên chiếc bàn mặt, đưa cả hai tay lên che kín gương mặt đang hoảng loạn của .

- Minh : "Phù, phù..."

Minh gục mặt xuống bàn, thả tay khỏi mặt run lẩy bẩy mò tìm t.h.u.ố.c trong túi áo khoác, túi quần.

- Minh : "Thuốc...thuốc...thuốc, ..."

- Minh : "A."

Một vỉ t.h.u.ố.c từ túi áo ngoài vô tình làm rơi xuống đất lăn vài vòng hẳn đất. Minh ngẩng phắt đầu lên, hình ảnh của những xung quanh méo mó đến còn thứ gì, nhưng duy nhất chỉ những ánh mắt đang chòng chọc vẫn đổi, nó đáng sợ, giống như đang bóc trần con thật sự bên trong .

Cậu sợ.

Sợ sự thật sẽ thấy hết.

Cậu sợ.

Sợ cả bản , con thật sự bên trong .

Sợ quá.

Sợ, sợ, sợ, sợ.

Phải làm đây, làm đây...

Đừng nữa, đừng nữa...

A, a...

Trái tim như đang chạy marathon, tăng tốc hết tốc lực mà thể kìm .

Bình bịch.

Bình bịch.

Bình bịch.

Dừng ...

Đừng...

Minh đầu , trong mắt vằn tơ máu.

- Minh : "Không ... lấy thuốc..."

Cậu cúi xuống tính với lấy vỉ t.h.u.ố.c lăn lóc đất nhưng may chiếc ghế đổ ập xuống làm mất đà, cũng theo đó mà ngã ụp mặt đất.

- Minh : "A..."

Cùng lúc đó, xung quanh cũng bắt đầu rì rầm to hơn, còn cả tiếng "Ngã mất ", "Tội ", "Bị thế nhỉ?", "Đẹp mà điên ?!" ngừng lảng vảng bên tai . Cô bé đang nắm tay quán cũng ngây ngô ngước hỏi "Anh gì thế ?", phụ nữ liền hiệu cho con im lặng, như là bất lịch sự. tiếng của những hiếu kỳ vẫn ngừng vang lên luẩn quẩn bên tai .

“Sao , ?”

Đừng nữa...

“Bị làm thế?”

Dừng ...

Không nữa...

“Trông cứ !”

Im hết ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-25-con-nha-nguoi-ta.html.]

“Đẹp mà bình thường.”

Minh ngẩng đầu, cảnh tượng mắt đổi, tuy vẫn là ở trong quán phở nhưng cách bố trí bàn ghế và kiểu dáng cũng khác quán phở . Chiếc bàn mặt nãy còn sạch bóng mà giờ chuyển sang màu khác, bên còn dính một vài vết bẩn màu đen mất vệ sinh. Điều kỳ lạ là trong quán hiện giờ cũng với một ánh mắt khinh rẻ chứ còn là tò mò nữa. Chúng dơ bẩn, kinh tởm và còn chút giễu cợt. Cậu sợ đến mức mặt tái mét cả , mồ hôi lạnh cứ chảy ròng ròng như tắm.

Sợ quá.

Sợ quá, sợ quá.

Sợ quá, sợ c.h.ế.t mất, sợ c.h.ế.t mất.

Tại , tại , tại .

Đừng như .

Sợ quá.

Sợ quá.

- "Một phở gà!"

Trùng hợp lúc bà chủ quán cũng chuẩn xong xuất của . Vừa bưng thấy bẹp đất thì khỏi hoảng loạn, vội đặt bát phở vẫn còn đang bốc khói xuống bàn, vòng đỡ dậy.

- "Ôi dồi ôi, gì thế ?!"

- "Làm thế! Có dậy ? Bác gọi cho nhé?"

Minh ôm trọn lấy đầu , tự dùng móc tay cào lên da khiến nó đau nhức nhưng đồng thời khiến tỉnh táo hơn phần nào, hình ảnh mắt trở về là quán phở sạch .

- Minh : "Cho cháu, cho cháu...ca nước...nước lọc."

Bà chủ liền hấp tấp chạy trong nhà, lấy cốc đặt lên bình lọc nước. Rất nhanh đó mang một ca nước đầy cho .

- "Uống , dậy bác xem nào."

Mình run rẩy với tay lấy vỉ t.h.u.ố.c chỉ còn đúng một viên, từ từ bóc lớp giấy bạc bên ngoài nhét miệng đó mới sang lấy ca nước của bà chủ, tu ừng ực như sắp c.h.ế.t khát đến nơi.

Bà chủ thấy chật vật như thì đ.â.m hoảng, vội vuốt lưng cho bình tĩnh , miệng ngừng trấn an.

- “Nào, từ từ, uống từ từ thôi.”

Minh đặt cốc xuống nền đất, thở hắt một khó nhọc, mồ hôi bấy giờ mới bắt đầu ngừng chảy nhưng nhịp tim vẫn tài nào định . Cậu chống tay tính lấy đà dậy nhưng vật xuống.

- Minh : “Hộc…”

Bà chủ thấy chật vật đến cũng nổi của thì rủ lòng thương, chìa tay về phía đỡ dậy.

- “Nào!”

Minh run rẩy, với bắt lấy tay bà nhưng hụt. Hết cách, bà chủ bèn dựng ghế dậy sang xách nách lên .

- Minh : “Cháu, cảm ơn…”

Bà chủ thở hắt một , kêu.

- “Ăn gì mà nặng thế cháu? Bà già c.h.ế.t đến nơi đây !”

- “Mà làm thế? Có cần gọi phụ bênh viện ?”

- “Cháu mà lăn đây là c.h.ế.t bà!”

Minh vội xua tay.

- Minh : “Không cần ạ.”

 

Loading...