Trả thù - Chương 1 : Khởi đầu mới

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-17 06:33:23
Lượt xem: 2

Trời đông rét căm căm, càng về đêm thì càng khô và khí lạnh cũng rõ ràng hơn nhiều. Buổi sáng nếu vẫn còn những ông chú bà cô ăn mặc phong phanh, chỉ mỗi một chiếc áo ba lỗ và quần đùi thì đến giờ đắp chăn trong nhà dám ngoài nữa. Tầm giờ lẽ đang quây quần bên gia đình, ăn cơm xem thời sự buổi tối, thì ngủ cho đến sáng hôm , bình yên vô cùng. Cuộc sống của hầu hết gia đình ở đây đều như , nhưng như nghĩa là những mảnh đời bất hạnh, một đối mặt với bao nhiêu khó khăn, đến nỗi cả bố lẫn …đều còn nữa.

Những cơn gió thi ùa đến một căn nhà tồi tàn cũ kĩ, xập xệ đến mức ngoài sẽ cho rằng đây chắc chắn là một căn nhà bỏ hoang, và tất nhiên sẽ ngờ đến việc bên trong vẫn còn một nhóc đang ngừng lên những tiếng thút tha thút thít.

Đan xen với tiếng của là những tiếng rít lên của

gió cứ đ.â.m thẳng màng nhĩ khiến khỏi rụt . Cậu co ro trong một góc phòng, đến chính bản cũng những tiếng động xung quanh là do thiên nhiên gây là do phát . Mặc

dù lạnh đến , cũng chịu đóng cửa mà mở toang hoang . Tại vì nhỉ? Chắc đang mong ai đó đến cứu rỗi cuộc đời , cứu lấy trái tim đang dần đóng băng , lẽ cũng chính vì nên còn cảm nhận cái lạnh ngoài .

lúc , đột nhiên nhớ câu của .

'Con sống nhé, sống luôn cả phần của và bố…’

Đến những phút cuối cùng của cuộc đời, bà cũng chỉ nghĩ đến một mà thôi, nỗi băn khoăn sẽ về , nên gửi cho ai, nên cho trại trẻ mồ côi …vô vàn câu hỏi đặt , nhưng vẫn kịp…bà mất

Mùa đông ở đây tuy lạnh bằng thủ đô nhưng cũng đủ để một nhóc c.h.ế.t cóng khi chỉ mặc một chiếc áo cộc tay sờn cũ mỏng tanh.

Cậu bé cúi đầu xuống bàn tay thâm tím của đang nắm lấy vạt áo bỗng nhiên phát hiện một cái lỗ nhỏ ở đó. Không chiếc áo mua từ bao giờ nữa, chắc cũng vài năm . Trách phận nghèo nàn như , hiện giờ đến bố cũng còn, sống như thế nào đây.

Không bố…

Không

Phải làm thế nào đây?

Nghĩ , bé đưa tay bưng mặt, nước mắt cùng nỗi ấm ức bấy lâu nay lập tức tuôn trào.

- “Hức, hức, hức...”

- “Mẹ ơi... Bố ơi... “

Hình ảnh trong bộ dạng quần áo rách rưới, bẩn thỉu mà còn mập mạp thật sự khiến sẽ thấy chán ghét nhiều hơn là thương hại.

Tại vì làm gì ai nghèo mà béo như nó?

...

Không qua bao lâu, cơ thể cũng mất cảm giác, tỉnh trong trạng thái đói lả. Việc cơ thể mất sức sống khiến cho càng thêm chắc chắn việc sắp c.h.ế.t, sắp đoàn tụ với bố , hẳn là sẽ hạnh phúc lắm. Hiện tại sống như khác gì địa ngục trần gian, thà cứ c.h.ế.t , thanh thản như khi hơn…

...

- “Ngồi dậy .”

Đôi mắt sưng húp bỗng mở bừng, trợn tròn đến căng cứng, đau rát gì tả nổi. quan tâm đến điều đó, thứ quan tâm là việc đến nơi tồi tàn rách nát , nơi khỉ ho cò gáy, từ trung tâm thành phố đến đây mất nửa tiếng đồng hồ, hơn nữa nơi cũng điều gì đặc biệt mà sành điệu đặc biệt đến. Vậy tại … chẳng lẽ sẽ bắt sống chật vật trong trại trẻ mồ côi?

Cơ thể tròn trục của cố gắng lấy đà để dậy nhưng cơn đói vật xuống, bộ dạng thê t.h.ả.m vô cùng.

Khác với vẻ chật vật đó thì đàn ông mặt ăn mặc lịch sự, chiếc vest ôm sát cơ thể, lên form vô cùng đẽ tôn lên bờ vai rộng rắn chắc. Chỉ cần qua hề tầm thường, khi còn sinh trong gia đình danh giá, con trai của ông nọ bà .

- “Anh là ai?”

Cậu im, nhưng miệng chuyển động, đôi mắt cũng trợn tròn cả lên.

- “Minh đúng ? Đến lúc nhà , ông bà già lo lắng cho mày lắm đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-1-khoi-dau-moi.html.]

- “Sao cơ…?”

————————————————-

- “Ông bà già lo cho mày lắm đấy.”

- “Dạ?”

Ngồi chiếc xe ô tô đang chạy bon bon đường là một con trai năm nay bước sang tuổi mười sáu, thanh xuân tươi đang chào đón phía . vẻ vẫn quan tâm lắm về điều đó, vì lý do đến đây để hưởng thụ cuộc sống học đường nhàn nhã mà vì mục đích khác.

- “Thắt dây an .”

Mặc cho đằng nhắc nhở thì vẫn nhắm nghiền mắt, bướng bỉnh chịu , miệng còn lải nhải mấy câu.

- “Em thích ô tô.”

- “Mày đừng lì nữa, mày tin tao thả mày xuống đây cho tự bộ ?”

- ...

- “Sao tồi thế?!”

Nói xong câu thì cũng mở bừng mắt, vì đ.á.n.h một giấc ngon lành nên mắt tạm thời quen với ánh sáng bên ngoài nên khi đối diện với nó, hai hàng lông mày của Minh liền nhíu , dính chặt .

Người lái xe tính đáp trả cho câu của thì vô tình phát hiện gương mặt cau . Lời tính nuốt xuống cổ họng, đổi thành một câu khác.

- “Ông bà xót mày lắm đấy.”

Minh gì mà vùi mặt cổ áo lông thú mềm mại của , mãi một lúc thì mới lên tiếng.

- “Anh hỏi câu mấy ?”

Sáng nay loáng thoáng tiếng tivi trong phòng ông bà đang dự báo thời tiết, rằng hôm nay sẽ ấm hơn hôm qua nhưng hiểu Minh thấy lạnh bất thường nên lấy ngay chiếc áo khoác dày. Bên trong áo lót một lớp lông thú mềm mại, phần cổ áo và viền áo cũng gia công tỉ mỉ . Mặc thấy ấm mà còn sang, phối với quần ống cong rộng màu đen thì trông khác gì nam thần trai mà bọn con gái là “Bước từ trong tiểu thuyết ”.

Minh trong xe suy nghĩ vẩn vơ mà hai hàng lông mày hết nhíu chặt giãn , miệng thì khì khì bắt đầu lăn lộn, chân đạp thùm thụp lên ghế.

- “Mày cần khám đợt nữa ?”

- “Không! Anh thấy hôm nay em trai ?”

Người đàn ông gì mà xoay vô lăng để cua gắt sang trái làm cho Minh xe kịp chuẩn mà mất đà nghiêng sang , cuối cùng là của tạo thành một góc vuông.

lúc , trong đầu Minh đột nhiên nảy một ý tưởng.

- “Anh Khang!”

- ...

Minh ngước mắt chằm chằm , chờ đáp .

- “Nói nhanh lên cái thằng .”

- “Đố , hình tam giác ABC vuông tại A. A chính là m.ô.n.g em. Chiều dài chân là 89cm, hỏi em cao bao nhiêu?”

- “Tối nay chắc hẹn với ông cho mày thêm một buổi nữa nhỉ?”

 

Loading...