14
Từ khi lời Hứa Thần , mí mắt giật liên hồi, lòng cứ thấy bất an.
Tôi đặc biệt xin nghỉ với chủ quán.
Đứng cửa phòng làm việc của Ôn Thư Ngôn, chần chừ mãi, lòng rối rắm.
Chuyện Hứa Thần về nên với ?
Tôi c.ắ.n môi, trong đầu giằng co giữa lý trí và cảm xúc.
Cửa bất ngờ mở từ bên trong.
Ôn Thư Ngôn cụp mắt, đầu tiên trong suốt thời gian lên tiếng.
“Có chuyện gì?”
Tôi hành động mở cửa của làm giật , lùi một bước, định dùng tay qua loa cho xong.
đổi ý: “Ngày mai thể về nhà với em một chuyến ?”
Tôi cùng gặp , giải quyết rõ ràng.
Tôi chằm chằm màn hình nhảy của thang máy, Ôn Thư Ngôn lặng lẽ bên cạnh, còn nắm tay , là im lặng.
Lòng thoáng chua xót.
Trong nhà ngoài Hứa Thần còn một đàn ông đang khảo sát nhà, ghi chú sổ.
“Anh tới !” Hứa Thần nghi hoặc Ôn Thư Ngôn , “Đây là ai? Sao dẫn lạ về!”
Nó nhận Ôn Thư Ngôn? Chẳng nó mượn tiền ? Tôi thấy lạ.
“Anh Hứa, căn nhà cũ , chắc chỉ bán 850 nghìn.”
Hứa Thần chấp nhận: “Thêm chút nữa , ít quá.”
Tôi bừng tỉnh hiểu mục đích của nó.
Nó định bán nhà!
Đây là ngôi nhà của chúng , là nơi lưu giữ kỷ niệm của bố , cho phép bán!
Tôi đẩy đàn ông cửa, vẫy tay tỏ ý bán, đóng sập cửa .
Hứa Thần thấy liền biến sắc, quát lên: “Anh làm gì !”
Ôn Thư Ngôn kéo lưng, lạnh lùng nó.
Tôi là bán!
Hứa Thần tức giận vò đầu, trong nhà, lớn tiếng hét: “Không bán thì lấy tiền! Anh em c.h.ế.t !”
Tôi giữ vững lập trường, mặc kệ nó khuyên nhủ.
Nó bất ngờ quỳ xuống mặt , ôm lấy chân lóc cầu xin:
“Anh ơi, em xin , tiền em sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t, nỡ em c.h.ế.t !”
“Anh từng hứa với bố sẽ chăm sóc em mà!”
Lời rút cạn sức lực , hai chân mềm nhũn, Ôn Thư Ngôn đỡ lấy.
Ôn Thư Ngôn cúi đầu Hứa Thần đất bằng ánh mắt khinh thường, trong mắt là bóng tối dày đặc, đá chân nó.
“Đi theo .”
Tôi hai họ gì trong phòng, lúc ngoài, Hứa Thần chỉ liếc một cái sâu xa đầu rời ngoảnh .
15
Về đến nhà, kìm nữa liền hỏi ngay họ gì.
Ôn Thư Ngôn trả lời, ngược đẩy áp tường, tay siết lấy eo .
“Rất trả hết tiền ?”
Tôi gật đầu, chuyện đó chẳng là lẽ đương nhiên , hơn nữa trả tiền thì lấy gì mà yêu .
Ôn Thư Ngôn nở nụ lạnh, khí thế mạnh mẽ khiến sợ hãi.
“Vậy là em rời khỏi đến thế ?”
Anh cúi đầu c.ắ.n má một cái, mạnh, để dấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-no-giup-em-trai-toi-roi-vao-vong-tay-chu-no/7.html.]
“Trả xong tiền là tránh xa ? Em trốn .”
“Cho em nhà, vốn định để em .”
Hả? Tôi câu của làm cho sững sờ, vẻ khác với nghĩ.
Hơn nữa… hình như thích .
Tôi lấy dũng khí hôn nhẹ lên môi , như an ủi.
Tôi ngượng, dùng tay làm ký hiệu hỏi:
“Anh… thích em ?”
Ôn Thư Ngôn sâu mắt : “Ừ.”
Niềm vui run rẩy như đ.á.n.h tim , nóng ấm trào lên trong mắt.
“Tại thích em?”
Anh xoa mặt , chậm rãi :
“Em nhát, mỗi gặp đều cúi đầu, thấy đáng yêu.”
“Em cứ chịu chuyện với , chào cũng đáp.”
“Với …” ngập ngừng, “mỗi em chợ về, dáng dấp của một chồng.”
Mặt đỏ bừng, vội lấy tay che miệng .
Tôi cố nén ngượng ngùng, chậm rãi nghiêm túc hiệu:
“Em trả tiền để rời xa .”
“Em cũng thích .”
Lời khiến ánh mắt Ôn Thư Ngôn đỏ bừng, căng cứng, d.ụ.c vọng hiện rõ.
Tôi ngăn , hỏi về chuyện của em trai .
Anh dịu dàng cọ mũi lên cổ , nhẹ nhàng :
“Số tiền hai triệu đó lấy từ khác, chỉ để gần em, vì em quá nhát.”
“Tôi với nó nếu còn dám xuất hiện mặt em, sẽ bắt nó trả hai triệu, tin thì cứ thử. Nhà sẽ bán, em thể sống cuộc sống của .”
“Giờ đến lượt .”
Khi Ôn Thư Ngôn nắm tay mặt Trần Mạnh và đám bạn, thấy họ đều sốc đến tròn mắt.
“Đa… đại ca, đây là…?”
Ôn Thư Ngôn quan tâm đến sự ngạc nhiên của họ, sang , dáng vẻ mật.
“Gọi là chị dâu.”
“Chị… chị dâu?!” Giọng Trần Mạnh vỡ toang vang khắp phòng.
Tôi căng thẳng vẫy tay, hiệu cần gọi như thế.
Ôn Thư Ngôn liếc một cái, sang bảo họ:
“Chị dâu các các gọi khó , gọi nữa.”
Cả đám xếp thành hàng, liếc hiệu, đồng thanh hô:
“Chào chị dâu!”
Tôi hoảng sợ dậy, cũng cúi chào họ.
Ôn Thư Ngôn kéo xuống, cứ tủm tỉm mãi.
“Đại ca, tối nay ăn mừng đấy nha.”
“Các chọn chỗ ăn với .”
Cả bọn Trần Mạnh hào hứng ùa ngoài.
Ôn Thư Ngôn kéo lên.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu — tối nay mới ăn ?
“Là ăn.”
(Hết)