Mặt đỏ lên, tiện giải thích, hỏi là tiệc gì.
Trần Mạnh đầu óc đơn giản, lập tức chuyển đề tài:
“Toàn bạn bè thôi, chơi chung, đừng căng thẳng.”
Xe dừng một trang viên, Trần Mạnh chỉ về một hướng:
“Đại ca ở , qua tìm là , còn đỗ xe.”
Trong trang viên khá đông , đều là quen, chỉ thể cúi đầu vội vã qua.
Ôn Thư Ngôn nổi bật giữa đám đông, tựa ghế sofa nâng ly trò chuyện, gì mà ầm lên.
Xung quanh quá nhiều , khiến chùn bước dám gần.
Trên bàn bày đầy bánh ngọt và đồ uống, co ro ở góc, nghĩ là đợi Trần Mạnh tới cùng.
Bụng cũng đói, cầm một cái bánh nhét miệng, vị ngọt lan tỏa, định lấy thêm cái nữa.
Đột nhiên một con trai thanh tú nắm chặt cổ tay , mặt đầy chán ghét, giọng khinh thường:
“Cậu là ai? Đây là tiệc riêng, ai cũng thể tới ăn chực uống chực.”
Thấy hiểu lầm xảy , hoảng hốt hiệu, mặt đỏ bừng, gấp đến mức trán rịn mồ hôi.
Cậu thấy gì, cho rằng vạch trần nên cứng họng, khẩy đầy khinh miệt:
“Hạng lén lút trộn như gặp nhiều , định làm gì cũng rõ.”
Tôi cầm bút giấy :
Tôi lén , tới cùng Ôn Thư Ngôn.
Cậu thấy tên Ôn Thư Ngôn, ánh mắt trở nên bất thiện, giọng đầy châm chọc:
“Nói dối cũng thèm soạn , Ôn tới từ sớm , căn bản bạn nam cùng.”
Mấy con trai theo cũng phụ họa.
“Ồ, là câm , trách gì lên tiếng.”
“Nói với thằng câm nhiều làm gì, chán c.h.ế.t.”
Ghét quá, là thế .
Trong cuộc đời đây, những câu nhiều nhất là:
“Nó , chuyện với nó mệt lắm.”
“Nói chuyện với thằng câm chán thật, phí thời gian.”
“Tốc độ chữ của chậm quá, bọn sang chủ đề khác .”
…
Những vị khách xung quanh纷纷投来 ánh mắt kinh ngạc.
Trong n.g.ự.c dâng lên cảm giác buồn nôn, cả mềm nhũn sắp ngã.
Âm thanh xung quanh vẫn ong ong bên tai .
“Còn mau cút , đừng ép gọi bảo vệ tống cổ .”
“Chậc chậc, một thằng câm mà cũng tưởng để ý tới, ha ha.”
…
Cảm giác bất lực trào lên, tay cầm bút và sổ rũ xuống vô lực, ánh mắt vô hồn mặt đất.
Tôi khó chịu định nhắn tin cho Ôn Thư Ngôn, còn gõ xong, giọng quen thuộc vang lên.
“Người của , còn tới lượt đuổi.”
Tôi ngẩng đầu, Ôn Thư Ngôn sải bước tới.
Áp lực từ ập tới, bộ vest mang theo khí lạnh, một cú đá mạnh hất văng bàn bánh ngọt.
Anh nhe răng lạnh, chậm rãi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-no-giup-em-trai-toi-roi-vao-vong-tay-chu-no/5.html.]
“Đừng là ăn, đá thì ?”
Ôn Thư Ngôn ôm lòng, cánh tay ngang eo nâng đỡ , ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n thẳng về phía mấy con trai .
Cậu thanh tú ban đầu thấy Ôn Thư Ngôn thì mừng rỡ, sắc mặt lập tức biến đổi, tái mét sợ hãi, lắp bắp:
“Ôn… Ôn đại ca, làm là…”
“Xin .”
Trong mắt đầy bất cam, nhưng vẫn khuất phục uy thế của Ôn Thư Ngôn, miễn cưỡng :
“Xin .”
Ôn Thư Ngôn làm ngơ vẻ mặt đáng thương giả tạo đó, cúi xuống hỏi khó chịu , lắc đầu.
Tôi hề lúc sắc mặt trắng bệch đáng sợ, cả như mất hồn.
“Tôi thấy cần cân nhắc việc tiếp tục hợp tác với lệnh tôn .”
“Không… Ôn đại ca, vì mà bỏ mặc tình nghĩa mấy năm của chúng ?!”
Ôn Thư Ngôn mặt cảm xúc:
“Tôi với tình nghĩa.”
Nói xong liền đỡ nghỉ, mặc kệ cầu xin níu kéo.
Về đến nhà, Ôn Thư Ngôn đầy áy náy với :
“Vốn định đưa em chơi cho vui, ai ngờ làm em vui.”
Tôi cố gắng chống đỡ tinh thần, giả vờ tự nhiên lắc đầu với .
Dùng tay hiệu .
Môi mấp máy, im lặng, chỉ dùng ánh mắt phức tạp .
Tôi vẫn canh cánh chuyện ở bữa tiệc, đột nhiên suy nghĩ của .
Tôi hiệu với :
Anh thấy học ngôn ngữ ký hiệu vì em là lãng phí thời gian ?
Ôn Thư Ngôn sững câu hỏi của , gương mặt cứng rắn dịu .
“Anh vui vì thể hiểu em đang gì.”
Tôi bất ngờ câu trả lời , đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy .
Hơi thở chậm , thấy nhịp tim đập như trống.
Tôi xứng với , nhưng sự thích trong lòng ngày một nhiều hơn.
Lướt qua gương mặt nghiêng của , nghĩ, nếu trả hết nợ , cách giữa chúng thể gần thêm chút .
12
Sau khi quyết tâm, càng chăm chỉ làm việc hơn, còn tìm thêm một công việc làm thêm.
Tôi với Ôn Thư Ngôn là quán bận, tan ca muộn, cần đến đón.
Chạm ánh mắt dò xét của , cố gắng kiềm chế ý định bỏ cuộc, cuối cùng cũng gì thêm.
Tôi bắt đầu kỳ vọng cuộc sống, mỗi khi mệt, chỉ cần khuôn mặt Ôn Thư Ngôn là tràn đầy động lực.
Đến cả Trần Mạnh rủ chơi, cũng từ chối hết.
Trần Mạnh khó hiểu hỏi: “Đại ca như , để ở nhờ cũng là để tiện bắt em trai , thật cần khổ sở trả nợ như thế .”