TRẢ NỢ GIÚP EM TRAI, TÔI RƠI VÀO VÒNG TAY CHỦ NỢ - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-05 05:11:00
Lượt xem: 2,079

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không gì, cau mày bỏ .

 

Tôi cúi đầu đầy lúng túng, hai tay vô thức bới mép ghế sofa, trong lòng đầy hối hận.

 

là do bất cẩn, để lộ cái vết thương , khiến mất hứng.

 

Tối nay nên tìm lý do ăn cơm?

 

Hoặc là đội mũ để che .

 

Mấy ngày tới nhất là tránh mặt .

 

Tôi nghĩ ngợi m.ô.n.g lung.

 

"Ngẩng đầu lên."

 

Tiếng Ôn Thư Ngôn bất ngờ vang lên ngay mặt .

 

Tôi giật hồn.

 

Hơi thở đàn ông đậm đặc bao trùm lấy , cách gần.

 

Tôi lùi m.ô.n.g về , rụt cổ , liếc một cái cúi đầu ngay.

 

Sợ cái vết thương trán làm khó chịu.

 

Ngay đó, tư thế của đảo ngược, Ôn Thư Ngôn dùng một tay bế đặt lên đùi .

 

Tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu, vội nắm lấy cánh tay lộ đó.

 

Tư thế khiến mặt bừng đỏ, lớp áo là cơ bắp rắn chắc của , nóng xuyên qua lớp vải truyền đến.

 

Tôi thấy thoải mái, định dậy, nhưng bàn tay to của giữ chặt eo, nhúc nhích .

 

Anh đầy hứng thú, giọng chậm rãi.

 

"Sao cứng đầu thế?"

 

Tôi mím môi, đồng ý với cách đó.

 

Tính vốn nhút nhát, quen sống một , chỉ em trai là , cứng đầu .

 

Nghĩ tới em trai, thấy buồn.

 

Ôn Thư Ngôn nâng cằm lên, vén tóc lộ vết thương, nghiến răng:

 

"Đám khốn đó dám làm thương."

 

Tôi lên giấy biện hộ cho họ: [Là bất cẩn thôi.]

 

Thật đúng là do quá yếu, chỉ cần ai đẩy một cái là ngã.

 

Lúc đó tình huống hỗn loạn, Trần Mạnh bọn họ thể bảo vệ một yếu như .

 

Không thể trách họ .

 

Đang hoảng loạn thì cảm giác mát lạnh trán ập tới, liếc thấy đó là t.h.u.ố.c mỡ.

 

Ôn Thư Ngôn đang bôi t.h.u.ố.c cho .

 

Với động tác nhẹ nhàng của , cảm giác mát lạnh càng rõ, làm dịu cơn đau.

 

Tôi lén , khẽ tựa đầu n.g.ự.c , lim dim mắt vì dễ chịu.

 

Chỉ một chút thôi.

 

khi lau tay xong, Ôn Thư Ngôn bế khỏi lòng , ánh mắt chút khó đoán.

 

Anh từ từ cúi gần, đầu mũi chạm nhẹ, thở nóng hổi.

 

Tôi đoán định làm gì, hàng mi khẽ run, mặt nóng ran.

 

Nụ hôn của vội vàng, đầu lưỡi tê dại.

 

Tôi giãy nhẹ, hé môi thở dốc.

 

Anh vẫn chằm chằm môi , ánh mắt sâu thẳm, mũi vẫn chạm mũi .

 

Không khí xung quanh trở nên nóng bỏng, mờ ám.

 

Hơi thở giao hòa, cách dần thu hẹp.

 

"Chưa ăn cơm hả tụi bay! Ê! Cá sắp chạy nè!"

 

Tiếng la hét ầm ĩ của Trần Mạnh từ ngoài sân phá vỡ bầu khí mập mờ.

 

"Đứng đó! Cá tới thì bắt!"

 

"Má! Ai hắt nước vô ?!"

 

"Mau mau! Bắt lẹ!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-no-giup-em-trai-toi-roi-vao-vong-tay-chu-no/3.html.]

 

Tôi lo lắng dịch , kéo giãn cách, sợ bọn họ thấy tư thế mật của chúng qua cửa kính.

 

Ôn Thư Ngôn thẳng dậy, mặt đen như sắp nhỏ nước.

 

Chợt nhớ chuyện cần hỏi, hỏi:

 

"Tôi bao giờ mới về nhà?"

 

Giọng khàn khàn, hai tay dang tựa sofa:

 

"Em cứ ở đây, bao giờ em trai em trả hết nợ thì mới ."

 

Nếu như trả thì chẳng ở đây cả đời ?

 

Như với chẳng khác gì mua lỗ.

 

Còn kịp nghĩ thông, Ôn Thư Ngôn luồn tay vuốt tóc , ánh mắt phần dịu dàng.

 

"Tối nay qua phòng em ngủ."

 

Tôi chột tránh ánh của , chớp mắt cúi đầu : [Ngày mai em làm.]

 

"Không ảnh hưởng em làm ."

 

8

 

Dối trá!

 

Lúc Ôn Thư Ngôn đè xuống giường, trong đầu chỉ mỗi suy nghĩ đó.

 

Ánh mắt ánh lên vẻ phấn khích, ngón tay mạnh mẽ đan tay , ánh trần trụi như dính chặt lên .

 

Tôi chỉ thể rên khẽ, cho đến khi mất ý thức mà ngủ .

 

Khi tỉnh dậy, lưng là lồng n.g.ự.c nóng bỏng của Ôn Thư Ngôn, chôn đầu cổ , hai tay siết chặt eo .

 

Bất chợt nhớ cảnh tối qua, khẽ co ngón tay, tai đỏ rực.

 

Môi khô khốc, cựa dậy uống nước.

 

Anh động tác của đ.á.n.h thức, ôm càng chặt hơn, lẩm bẩm:

 

"Làm gì đấy?"

 

Không sổ tay bên cạnh, chữ [Nước] lên tay .

 

Không chắc hiểu , định tự lấy nước.

 

"Đừng động."

 

Anh đè xuống, gãi đầu dậy khỏi giường.

 

"Dậy uống nước ."

 

Anh rót cho ly nước ấm, ngửa đầu uống ừng ực trong tay , cơn khát dần lùi xuống.

 

Anh đặt ly xuống chui chăn, kéo lòng, lầm bầm:

 

"Ngủ thêm chút nữa."

 

Tôi lấy điện thoại, ngại ngùng nhắn cho quản lý cửa hàng xin nghỉ một ngày.

 

Quản lý , lập tức bảo đừng lo, cứ nghỉ ngơi.

 

Vòng tay Ôn Thư Ngôn quá ấm áp, ngủ tiếp lúc nào .

 

Tỉnh dậy nữa là buổi trưa, thấy bóng dáng .

 

Cả đau nhức như xe cán qua, phản ứng đầy kháng nghị.

 

Tôi chậm rãi bước phòng khách, thấy đang sofa xem máy tính, tay làm động tác gì đó.

 

Thấy , gập laptop , bếp lấy đồ ăn .

 

"Anh nhờ mang cháo đến, thử xem ."

 

Chưa kịp phản ứng, bế đặt lên ghế.

 

Anh cạnh , ăn, ánh mắt đầy mãn nguyện.

 

Vốn trông dữ, giờ càng khí thế áp đảo.

 

 

 

 

 

Loading...