TRẢ NỢ GIÚP EM TRAI, TÔI RƠI VÀO VÒNG TAY CHỦ NỢ - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-05 05:10:42
Lượt xem: 2,343

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

 

Nhà hàng xóm là một căn biệt thự nhỏ.

 

"Em ngủ phòng đầu tiên bên trái cầu thang, ngủ đối diện."

 

Tôi do dự vài giây, ngượng ngùng : [Cho em hỏi tên là gì?]

 

Người hàng xóm liếc một cái: "Anh tên là Ôn Thư Ngôn."

 

Tôi lén hình cơ bắp rắn chắc của .

 

Tên thì thư sinh mà thì lực lưỡng quá mức.

 

"Ngày mai công tác hai ngày, trông chừng nhé." Anh đầu dặn Trần Mạnh.

 

Ôn Thư Ngôn giới thiệu sơ qua về căn nhà, dẫn lên tầng hai.

 

Tôi vẫn sợ , luôn cúi đầu lắng .

 

"Trên đất tiền để nhặt ?"

 

Tôi theo phản xạ lắc đầu.

 

"Vậy em cứ cúi đầu mãi thế, thấy đáng sợ ?"

 

Tôi lảng tránh ánh mắt.

 

đáng sợ, một đ.ấ.m thể khiến đo sàn.

 

"Sau chuyện với , cần cúi đầu."

 

Tôi khẽ ngẩng lên, đây là đầu tiên rõ khuôn mặt Ôn Thư Ngôn.

 

Ngũ quan sắc sảo mạnh mẽ, góc cạnh rõ ràng, mang theo cảm giác áp đảo.

 

Tôi vô tình ngây , nhận ánh mắt dần trầm xuống, cổ họng khẽ chuyển động.

 

Cho đến khi cảm nhận thở ấm áp môi, mới giật bừng tỉnh.

 

Ôn Thư Ngôn chạm nhẹ tách , bàn tay to xoa đầu , nhẹ giọng :

 

"Tập quen ."

 

Lúc lên giường ngủ, đầu mới lờ mờ hoạt động trở .

 

Anh ... rốt cuộc làm gì?

 

5

 

Tôi trằn trọc mãi ngủ , đến lúc trời tờ mờ sáng mới .

 

Mơ màng như thấy Ôn Thư Ngôn xoa mặt : "Anh đây, việc gì nhắn tin cho ."

 

Tôi tiếng Trần Mạnh gọi ầm ĩ đ.á.n.h thức.

 

Tôi rửa mặt xuống tầng, thấy Trần Mạnh chễm chệ sofa như ông chủ.

 

Mặt mày hung dữ: "Giờ mới dậy, tưởng đến đây để hưởng thụ hả?"

 

"Mau lên, làm việc với bọn ."

 

Tôi thấy m.ô.n.g lung, chẳng Ôn Thư Ngôn ý ?

 

Nghe bọn họ , cũng đòi nợ.

 

Đối phương còn nợ tiền đợt cuối nhưng cứ chịu trả.

 

Tôi lôi kiểu ép buộc.

 

Sau màn đôi co kịch liệt, hai bên bắt đầu xô đẩy .

 

cuối cùng Trần Mạnh vẫn đòi tiền về.

 

Trên xe, bọn họ bàn xem ăn mừng ở .

 

Vừa bàn, bên cạnh đột nhiên hốt hoảng kêu lên: "Má ơi, đầu mày ?!"

 

Mọi ánh mắt đổ dồn về .

 

Lúc nãy hỗn loạn, ai lỡ tay đ.á.n.h trúng đầu .

 

Đến giờ vẫn còn đau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-no-giup-em-trai-toi-roi-vao-vong-tay-chu-no/2.html.]

Tôi da trắng, chỗ sưng đỏ rõ.

 

Trước đó cứ cúi đầu che nên ai phát hiện.

 

Tôi rụt rè : [Không , em vô ý va thôi.]

 

Trần Mạnh vỗ mạnh vai , hào sảng : "Từ giờ cũng là em của tụi ."

 

Đòi tiền, cả đám vui như hội, chuyện rôm rả, còn thường xuyên bắt chuyện với .

 

Bọn họ vỗ vai : "Sau gì cứ tìm tụi em nhé."

 

Qua cuộc trò chuyện, mới hiểu đúng là cố tình quỵt nợ.

 

Trần Mạnh và em đều vẻ ngoài dữ tợn, thích làm việc đàng hoàng, nên mới giao đòi tiền.

 

Trước giống một hòn đảo cô đơn, sống lặng lẽ, chẳng bạn bè.

 

lúc , khí náo nhiệt của họ cuốn theo, khóe môi cũng bất giác cong lên.

 

6

 

Hôm nay Ôn Thư Ngôn về, Trần Mạnh và mấy sớm trong nhà chơi game chờ sẵn.

 

Nghĩ tới nụ hôn , trong lòng rối loạn yên, như thể thở ấm áp đó vẫn còn lưu nơi môi.

 

Tôi yên, vội chạy bếp giúp cô giúp việc.

 

Khi bê món , đúng lúc Ôn Thư Ngôn về đến nhà.

 

Trần Mạnh bọn họ đồng thanh chào một tiếng: "Đại ca."

 

Ánh mắt Ôn Thư Ngôn liếc qua , cuối cùng dừng ở trán , cau mày.

 

Vết thương của một đêm, từ sưng đỏ chuyển sang tím bầm.

 

Tôi chút ngượng ngùng, theo bản năng đầu , che vết thương.

 

Trong lòng hối hận đáng lẽ nên đội mũ để che, giờ chỉ cầu trời thấy.

 

Trần Mạnh còn đang hào hứng báo cáo chiến tích hôm qua, còn khen hết lời.

 

Khoé miệng Ôn Thư Ngôn khẽ nhếch, phát một tiếng ngắn, nhưng chẳng mang chút vui vẻ nào.

 

"Đưa đòi nợ? Các nghĩ làm ?"

 

Trần Mạnh lập tức tắt nụ , vai rụt , nuốt nước bọt.

 

Không... chẳng ?

 

Bọn họ sang , xác nhận vẫn đang ở đó.

 

Còn đây, chạy .

 

Ôn Thư Ngôn vết thương với gương mặt lạnh tanh, đổi giọng.

 

"Hồ cá ngoài sân cần nước, mấy đó mà làm."

 

Làm nghề đòi nợ ít nhiều cũng tin phong thuỷ, trong sân hồ cá Koi và cá vàng, còn vài ngọn giả sơn.

 

Thay nước bắt hết cá lên, cọ rửa đáy hồ và tảo giả sơn, mới xả nước mới .

 

Việc mất công.

 

Trước giờ đều thuê dịch vụ bên ngoài xử lý.

 

Trần Mạnh và lập tức mặt xị xuống, chẳng ai tình nguyện làm việc khổ cực như .

 

Đang định mở miệng cãi , nhưng chạm ánh mắt lạnh băng của Ôn Thư Ngôn, bọn họ đồng loạt im lặng.

 

Ăn cơm xong, cả đám nhanh như chớp chạy làm việc.

 

 

Trong nhà chỉ còn và Ôn Thư Ngôn.

 

Không khí giữa hai tràn ngập sự im lặng.

 

7

 

Trong lòng thấp thỏm, làm khi chỉ còn hai trong nhà.

 

Ôn Thư Ngôn chằm chằm vết thương của , như đang suy nghĩ gì đó.

 

 

Loading...