Kể từ ngày đó, Tạ Mộc thật sự gặp Ôn Minh Tuyền nữa.
Thế nhưng Bách Ngọc Tu, dung mạo tương tự , như keo dính sắt, luôn xuất hiện ở bất cứ nơi nào mặt Tạ Mộc.
Thậm chí khi phim, cũng thể bắt gặp Bách Ngọc Tu phim trường.
Thái độ của thiếu niên cũng từ phiền muộn thôi lúc ban đầu, dần chuyển thành bất đắc dĩ.
“Rốt cuộc gì mà ?”
Cậu nhắm mắt, cảm nhận từng đường cọ trang điểm lướt mặt , cất giọng chút bất lực: “Anh thấy mệt ?”
Người chuyên viên trang điểm đối diện, lớp khẩu trang, nở một nụ khẽ mà khác thấy . Giọng trong trẻo, vui vẻ: “Anh thấy nhẹ nhàng lắm.”
Tạ Mộc chịu nổi nữa, bèn mở mắt , đối diện với đôi mắt giống hệt . “Tôi , trách , cũng cần bù đắp, cứ theo làm gì?”
“Anh kết bạn với em.” Một câu trả lời ngoài dự đoán.
Cậu thiếu niên ngẩn , một lúc lâu mới một cách khó chịu: “Tôi cần bạn bè.”
“Anh .”
Bách Ngọc Tu thu tay về, cúi , ghé mặt gần . Đôi mắt tựa như luôn ẩn chứa ánh sáng say đắm lòng chan chứa sự dịu dàng. “ thì cần.”
Anh buông cọ trang điểm xuống, vươn tay, chậm rãi giúp Tạ Mộc chỉnh kiểu tóc, giọng dường như chút khàn : “Làm bạn với , ?”
Bàn tay đàn ông như vô tình chạm gò má thiếu niên. Cậu càng thêm mất tự nhiên, trong mắt rõ ràng đầy d.a.o động nhưng vẫn cố tỏ mất kiên nhẫn mà mặt . “Anh thể đừng làm phiền nữa !”
Bàn tay rời khỏi gò má mịn màng, chút hụt hẫng mà khựng giữa trung.
“Em thấy chúng giống ?”
Giọng Bách Ngọc Tu vẫn dịu dàng như cũ: “Giống như em , là trai, em là em trai.”
Bàn tay thon dài trắng nõn khẽ giơ lên, đặt đỉnh đầu , nhẹ nhàng, dịu dàng, tựa như đang chạm một món báu vật mà xoa nhẹ.
Cái chạm đầy thương yêu và trìu mến , là điều mà một đứa trẻ mồ côi như Tạ Mộc bao giờ cảm nhận.
Khiến kìm mà đắm chìm đó.
Nhìn ánh mắt chút hoảng hốt của , Bách Ngọc Tu tháo khẩu trang xuống. Gương mặt thanh tú tương tự nhưng trưởng thành hơn của tràn đầy vẻ ôn hòa. “Sau , làm trai của em, ?”
Cách đó xa gọi: “Chuyên viên trang điểm, qua đây!”
Bách Ngọc Tu chỉ Tạ Mộc: “Nếu em phản đối, cứ quyết định thế nhé.” Anh mỉm , xoa nhẹ tóc . “Lát nữa cố gắng nhé, xong suất diễn hôm nay, đưa em chơi.”
“Được , trai làm việc đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-cong-den-chet-deu-cho-rang-ta-la-bach-lien-hoa/chuong-78.html.]
Anh dậy, đeo khẩu trang, sải bước chân dài rời khỏi tầm mắt của Tạ Mộc.
Cậu thiếu niên từng cảm nhận tình thương của chút bối rối cúi đầu, ngơ ngẩn đưa tay chạm mái tóc đàn ông xoa.
Anh trai?
Bách Ngọc Tu dường như thật sự chỉ làm một trai để bù đắp cho Tạ Mộc. Anh cũng học trang điểm từ , kỹ thuật một tay thành thạo vô cùng, khi thành công trộn đoàn phim, mỗi thiếu niên xong suất diễn trong ngày, liền lái xe đưa chơi khắp nơi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tạ Mộc lúc nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, trẻ con trong cô nhi viện đương nhiên giống với trẻ con trong những gia đình bình thường. Nhỏ yếu nghĩa là sẽ thương hại, ngược còn những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt.
Thời học, giống như một con nhím nhỏ, chấp nhận thiện ý của bất kỳ ai, các bạn học cũng chẳng gần .
Sau , chính là bước chân giới giải trí.
Đầu tiên là từ chối quy tắc ngầm nên chèn ép, giới giải trí nay luôn là tường đổ đẩy, huống chi đến một viên gạch cũng chẳng bằng.
Sau đó, là thời gian ngọt ngào với Ôn Minh Tuyền.
những ngọt ngào chỉ còn đắng cay.
Tính tính , từ lúc sinh đến giờ, những ngày vui vẻ nhất của Tạ Mộc, trớ trêu là những ngày theo Bách Ngọc Tu – kẻ hại bán cho Vinh Cảnh – chơi khắp nơi.
Anh thật sự là một dịu dàng, dường như tất cả thứ. Mỗi trong lòng Tạ Mộc đang nghĩ gì, đều thể đoán một cách chính xác, đó lượt mang đến cho những bất ngờ.
Bỏ qua gặp mặt đầu tiên mấy vui vẻ, Bách Ngọc Tu thật sự giống như một trai , cho thiếu niên cảm giác quan tâm.
Cho dù trong lòng đoán rằng Bách Ngọc Tu đối với như là vì áy náy, thiếu niên từng cảm nhận sự yêu thương như thế cũng giống như con thiêu lao đầu lửa, thể kháng cự mà chơi khắp nơi cùng Bách Ngọc Tu.
Ăn uống, vui chơi, cần suy nghĩ làm thế nào để làm hài lòng khác, cũng cần lo lắng làm sai điều gì sẽ quở trách. Ở bên Bách Ngọc Tu, thật sự thoải mái.
Thứ thiếu thốn nhất, thực là tình .
Và những điều , chỉ Bách Ngọc Tu .
Đợi đến khi đoàn phim xong, lúc họ chuẩn rời khỏi thị trấn nhỏ đơn sơ , ánh mắt Tạ Mộc đàn ông mang theo sự gần gũi rõ rệt.
Tiệc đóng máy của đoàn phim kết thúc, Bách Ngọc Tu và Tạ Mộc tạm biệt ngoài hành lang.
“Có thời gian dạy em chơi piano nhé, chơi piano giỏi lắm đấy.”
Bách Ngọc Tu mặc áo sơ mi trắng, nhạt xoa đầu thiếu niên.
Mà thiếu niên luôn kháng cự sự đụng chạm của khác, cứ thế yên tại chỗ, chấp nhận cái xoa đầu của .
Trên gương mặt xinh , thậm chí còn mang theo ý .
Vinh Cảnh ở cuối hành lang, sự dịu dàng trong đáy mắt Bách Ngọc Tu, ánh mắt tối sầm, âm trầm xuống.
--------------------