Tra Công Đến Chết Đều Cho Rằng Ta Là Bạch Liên Hoa - Chương 14
Cập nhật lúc: 2025-12-03 07:17:26
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Đàm Đào tỉnh , ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi lên . Nắng sớm dịu dàng, ấm áp chiếu lên cơ thể khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Hương cơm thoang thoảng nơi chóp mũi. Người đàn ông giường còn mở mắt, đôi môi khẽ nhếch lên, vẽ nên một nụ mãn nguyện.
Hắn mở mắt, vươn vai dậy, quả nhiên thấy thanh niên đang mặc tạp dề bận rộn trong bếp.
Nghe thấy động tĩnh phía , Tạ Mộc , mỉm dịu dàng với .
“Anh mau đ.á.n.h răng rửa mặt , sắp ăn cơm đấy.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hai họ cứ như chung sống cả đời, bình dị mà ấm áp.
Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, bàn ăn bày đầy các món.
Toàn là những món Đàm Đào thích ăn.
“Lần với em là bây giờ còn thích ăn mướp đắng nữa ? Hôm nay em làm món đó.”
Cậu kéo ghế xuống, đôi mắt cong cong, mỉm đàn ông.
Đáy mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ thuần khiết, cũng ngập tràn niềm hân hoan khi ở bên yêu.
Đàm Đào : “Lát nữa ăn xong, chúng gặp bác sĩ nhé.”
Con ngươi sáng lấp lánh của thanh niên khựng , đầu ngón tay đang cầm đũa trở nên trắng bệch.
Cứ thế mong rời xa đến ?
Cậu cố gắng giữ nụ , nhưng cả lạnh toát.
Đàm Đào để ý thấy sắc mặt Tạ Mộc tái , lo lắng buông đũa, đưa tay sờ trán yêu, giọng dịu dàng quan tâm: “Em khỏe ?”
“Không .”
Chàng thanh niên , ánh mắt mong chờ đàn ông: “Hôm nay chúng ngoài chơi ?”
Đôi mắt , tròn xoe, con ngươi trong veo như mắt trẻ thơ, chứa đựng cả một bầu trời . Dưới bầu trời là bộ tình yêu dành cho Đàm Đào.
Đàm Đào nghĩ nhiều, chút do dự, chỉ mau chóng giúp yêu bé nhỏ của khôi phục ký ức.
Công việc của bây giờ đang rối tung, thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nếu Tiểu Mộc trở , nhất định sẽ giúp thu xếp chuyện thỏa.
Lúc khi làm trợ lý cho Bạc Khâm chẳng cũng như ?
Chàng thanh niên nhận sự do dự của yêu.
Cậu vốn ngoan ngoãn, từ lúc tỉnh ở bệnh viện đến giờ, cứ như một con búp bê xinh cảm xúc.
Cậu yêu Đàm Đào, chiều theo ý của , nỡ từ chối bất cứ yêu cầu nào.
bây giờ, ích kỷ một .
“Hôm nay em đến bệnh viện, thể chơi cùng em một ngày ?” Tạ Mộc đưa tay, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo dè dặt đặt lên mu bàn tay đàn ông, ánh mắt gần như van nài.
Đàm Đào hiểu tại nhất quyết đòi ngoài chơi hôm nay, nhưng vẻ mặt dè dặt của thanh niên, lòng mềm nhũn đồng ý.
“Được, hôm nay chúng ngoài chơi một ngày.”
Chàng thanh niên vui vẻ.
Cười , trong mắt thoáng nét bi thương, cúi đầu che giấu, và một miếng cơm.
Những món ngon đầy bàn rốt cuộc vị gì, đến khi ăn xong, trong miệng Tạ Mộc vẫn chỉ thấy vô vị.
*
Đã lâu lắm Đàm Đào vui chơi thỏa thích như .
Ngày hôm đó, ngụy trang cẩn thận, đưa yêu bé nhỏ dạo gần như khắp các địa điểm thú vị trong thành phố.
Tạ Mộc lúc nào cũng vui.
Cậu thật sự giống như một đứa trẻ, thích những trò chỉ trẻ con mới thích như ngựa gỗ xoay tròn, vòng ngựa gỗ, tàu lượn siêu tốc.
Đàm Đào tuy sợ đến hét toáng lên nhưng mặt luôn nở nụ .
Cuối cùng, hai chung một con ngựa gỗ, cảm nhận chuyển động chầm chậm của cỗ máy, bên tai là tiếng nhạc du dương. Tạ Mộc phía đầu , đàn ông đang ôm eo từ phía .
Bầu trời lúc tối, công viên giải trí lên đèn lấp lánh, ánh đèn chiếu lên mặt hai , như mơ như ảo.
“Đây là đầu tiên em ngựa gỗ xoay tròn.”
Con ngựa gỗ nhấp nhô tiến về phía , thanh niên vẫn nghiêng , đối mặt với Đàm Đào, : “Lần đầu tiên vòng ngựa gỗ, đầu tiên ăn kẹo bông gòn, đầu tiên đến công viên giải trí.”
“Đàm Đào, cảm ơn .”
“Ngốc ạ, chúng là yêu, gì mà cảm ơn.”
Giọng dịu dàng của đàn ông vang lên bên tai, Tạ Mộc với đôi mắt sáng ngời, hỏi như một đứa trẻ đang đòi kẹo: “Anh sẽ nhớ em chứ?”
“Cái gì?”
Một đám trẻ con đùa la hét chạy ngang qua, át giọng của thanh niên, đàn ông chỉ thấy khẩu hình miệng chứ rõ đang gì.
“Em !!”
Tạ Mộc hét lớn: “Em thích !”
Đàm Đào , trong mắt ngập tràn sự mãn nguyện, ghé sát tai thanh niên, khẽ đáp: “Anh cũng .”
Người trong vòng tay đầu , đang , nhưng mắt đỏ hoe.
Cậu thật sự thích .
Những ngày qua vốn là trộm , nên đủ mới .
Dưới ánh đèn chớp nháy, Đàm Đào vô tình liếc thấy đôi mắt dường như đỏ lên của thanh niên, trong lòng thoáng dấy lên nghi ngờ, định hỏi thì ngựa gỗ dừng .
Tạ Mộc động đậy, vẫn giữ tư thế lưng về phía yêu: “Em chơi thêm nữa.”
Nghe giọng vẫn bình thường, đàn ông cưng chiều ôm chặt hơn: “Được, theo bảo bối nhà .”
Hai chơi đến tận hơn 9 giờ tối, lúc cả thành phố gần như lên đèn, màn đêm buông xuống nhưng vẫn sáng rực ánh đèn.
Đàm Đào mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của qua đường, thản nhiên nắm tay thanh niên bên cạnh, tâm trạng vẫn vui vẻ hớn hở: “Bảo bối, mấy hôm nữa chúng đến chơi nhé.”
Hắn từng coi thường mấy trò trẻ con mà các cặp đôi chơi ở công viên giải trí, nhưng một ngày hôm nay, chỉ thể là vẫn thèm.
Vẻ mặt Tạ Mộc sững , vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y đàn ông: “Đàm Đào, em…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tra-cong-den-chet-deu-cho-rang-ta-la-bach-lien-hoa/chuong-14.html.]
Điện thoại của Đàm Đào reo lên.
Hắn máy.
Chàng thanh niên vẫn chăm chú vẻ mặt , thấy yêu từ nghi hoặc chuyển sang vui mừng khôn xiết, còn điện thoại: “Thật ? Bây giờ ? Được, đưa qua ngay.”
Rõ ràng đầu dây bên gì, nhưng cảm nhận một nỗi bất an vô cớ dâng lên từ đáy lòng.
Đàm Đào cúp máy, vui mừng với Tạ Mộc: “Có một em giúp chúng hẹn một chuyên gia thôi miên khó hẹn, thôi.”
Sắc mặt thanh niên tệ, nhưng che giấu hảo ánh đèn đêm.
“Em, hôm nay em mệt lắm, chúng để mai …”
Cậu theo bản năng lảng tránh, nhưng yêu cắt ngang: “Không , chúng lái xe qua đó.”
“Đàm Đào, em , bây giờ muộn lắm …”
Ánh mắt đàn ông trở nên nghi hoặc, Tạ Mộc, dịu dàng nhưng dứt khoát quyết định: “Bảo bối, đừng sợ, chỉ là thôi miên thôi mà, nhanh lắm.”
“Đợi em khôi phục ký ức, chúng đến đây chơi một nữa, ?”
Trong mắt tràn ngập khát khao về tương lai, và cả niềm vui khi yêu thể khôi phục ký ức. Tạ Mộc ngơ ngẩn như , chậm rãi gật đầu.
Giọng nhẹ bẫng, : “Mua cho em một cây kẹo bông gòn nữa .”
Hai quầy hàng, một cây kẹo bông gòn tròn to làm . Đàm Đào nhận lấy, đặt tay thanh niên.
Hắn cưng chiều với yêu: “Ăn em.”
Tạ Mộc vẫn ăn cây kẹo bông xù , cứ cầm nó tay suốt quãng đường, như thể đang cầm báu vật quý giá nhất của .
Chẳng mấy chốc, xe dừng một tòa nhà cao tầng.
Hai đến văn phòng của vị bác sĩ cho là nổi tiếng trong ngành.
“Là hẹn để thôi miên đúng ?”
Vị bác sĩ trung niên : “Tôi nắm tình hình sơ bộ, xin hỏi ngài là nhà trong sổ hộ khẩu của Tạ ? Trước khi tiến hành thôi miên, cần ký giấy đồng ý.”
“Bắt buộc trong sổ hộ khẩu ?”
Đàm Đào chút thắc mắc, bây giờ chỉ thôi miên khôi phục ký ức mà cũng ký giấy đồng ý.
“ , là ký tên, đương nhiên, bệnh nhân cũng thể tự ký.”
Tạ Mộc tay trái cầm kẹo bông gòn, mắt tập tài liệu bàn, khẽ : “Để tự ký.”
Ký xong là tiến hành trị liệu.
Bác sĩ phòng trị liệu, Tạ Mộc đáng lẽ theo ngay, nhưng cánh cửa đang mở, trong mắt thanh niên dần nhuốm màu sợ hãi.
“Sao em?”
Người đàn ông bên cạnh dịu dàng hỏi.
Chính câu hỏi dịu dàng khiến Tạ Mộc kìm mà níu lấy cánh tay , mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, ngẩng đầu lên van nài yêu: “Đàm Đào, em sợ lắm…”
Tưởng rằng sợ đau, đàn ông chút buồn , khẽ điểm chóp mũi : “Đừng sợ, chỉ như ngủ một giấc thôi, đợi em tỉnh , sẽ đưa em về nhà.”
“Em cứ cảm giác, nếu nhớ , em sẽ còn là em nữa…” Lời an ủi của nhanh chóng trấn an Tạ Mộc như khi, siết c.h.ặ.t t.a.y yêu, trong mắt đầy vẻ hoang mang lo sợ.
“Em sẽ biến mất…”
“Đồ ngốc.”
Đàm Đào , vì sự ngây thơ của thanh niên.
“Em chỉ khôi phục ký ức đây thôi mà, thể biến mất ? Chúng , đợi em khôi phục ký ức, chúng sẽ cùng cố gắng, ?”
“Ngoan nào, bác sĩ khó hẹn lắm, bây giờ như đây, bỏ lỡ cơ hội là đợi lâu đấy, mau em.”
Chàng thanh niên mắt đỏ hoe, ngơ ngẩn đàn ông dịu dàng lau nước mắt cho , tuyệt vọng, từ từ, buông tay .
“Cho .” Cậu đưa cây kẹo bông gòn cầm suốt cả quãng đường, phần xẹp cho yêu.
Giọng vẫn còn nghẹn ngào vì tiếng : “Anh cầm giúp em, đợi em ăn, ?”
“Được, mau trị liệu , ngoan lắm, Tiểu Mộc của .”
Đàm Đào cưng chiều nhận lấy cây kẹo bông gòn, cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán Tạ Mộc.
Chàng thanh niên : “Đừng gọi em như .”
Thế là : “Ngoan, bảo bối, em là bảo bối của , mau .”
“Anh chờ em .”
Hắn buồn , vì sự cố chấp kỳ lạ của thanh niên.
Tạ Mộc mười chín tuổi thật sự dính , còn nhất quyết bắt chỉ gọi là bảo bối, nhưng mà, Đàm Đào cũng hưởng thụ điều đó.
Hắn ghế dài bên ngoài chờ đợi, cây kẹo bông gòn tay teo dần, chút bất đắc dĩ nghĩ, đợi yêu bé nhỏ của , thấy cây kẹo bông gòn thế , chắc chắn sẽ thất vọng lắm đây.
Đến lúc đó, sẽ ôm lòng, đưa bảo bối của mua một cây mới.
Không đợi bao lâu, khi cây kẹo bông gòn biến thành một cục nhỏ, cánh cửa mở .
Chàng thanh niên với khuôn mặt tuấn tú chậm rãi bước , động tác của chậm, vẻ mặt còn mang theo chút mơ màng.
Đàm Đào để ý đến những chi tiết , vui mừng khôn xiết mong chờ đón , để ý thấy tóc yêu rối, đưa tay giúp sửa , : “Kẹo bông gòn chảy hết , mua cho em cái mới nhé…”
— Bốp!
Cây kẹo bông gòn rơi xuống đất, nước đường dính sàn nhà.
Chàng thanh niên vung tay, hất mạnh tay .
Người đàn ông ngơ ngác khó hiểu, theo bản năng về phía yêu: “Bảo bối?”
Vẻ mặt Tạ Mộc lạnh như băng, trong đôi mắt tròn xinh , còn chút lưu luyến nào, chỉ sự chán ghét tầng tầng lớp lớp dành cho .
“Đừng chạm , kinh tởm.”
Tác giả lời : La la la, bé Mười Chín offline nhé!
Sẽ phát ngẫu nhiên lì xì cho năm vị thiên thần nhỏ, moah moah
--------------------