TỔNG TÀI SONG TÍNH "LẬT XE" RỒI - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-15 05:37:16
Lượt xem: 76
Tôi là một tổng tài song tính, b.a.o n.u.ô.i một sinh viên nghèo.
Năm năm trôi qua, đạp lên vai để leo lên vị trí cao, tâm tư cũng bắt đầu trở nên hoang dã. Khi "ánh trăng sáng" của về nước, vô tình thấy than vãn với bạn bè: "Mấy năm qua làm việc nghỉ ngày nào, thực sự là l.i.ế.m đến phát chán, phát mệt ..."
Thế là, ngoắt sang tìm gặp "ánh trăng sáng" : "Cho một cơ hội, làm 'chó liếm' cho ."
Chẳng ngờ "ánh trăng sáng" dễ câu đến thế, thèm khát đến đỏ cả mắt: "Chỉ l.i.ế.m thôi, là ai cũng liếm?"
Tôi nhạt: "Chỉ cần gật đầu, chính là 'đích trưởng cẩu'."
Ai dè ngay tối hôm đó, và ánh trăng sáng chặn ngay tại khách sạn. Cậu sinh viên năm nào giờ đây mặt mày tan nát, t.h.ả.m hại cầu xin: "Có thể để thứ Hai - Tư - Sáu, còn em thứ Ba - Năm - Bảy ?"
Tôi là thừa kế của nhà họ Tần. Ngoại trừ việc mang cơ thể song tính, từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi trưởng thành, những khao khát sâu kín thường trào dâng như thủy triều đêm muộn. Ở vị trí của , vấn đề gì giải quyết bằng tiền thì là vấn đề. Tôi lập tức sai tuyển chọn cho một sinh viên nam.
"Yêu cầu cao 1m90, trai, từng yêu đương, kén ăn, nhe răng..."
Trợ lý hỏi: "Tần tổng, ngài đang chọn ch.ó đấy ạ?"
Tôi: "..."
Cuối cùng, Lục Ngang đ.á.n.h bại 99 "con chó" khác để vượt lên dẫn đầu. Suốt 5 năm, luôn thấp hèn nhu thuận, l.i.ế.m đến mức tận tụy chuyên nghiệp. Tôi cũng hào phóng ban phát tài nguyên và tiền bạc. Lục Ngang từng bước giẫm lên vai để chen chân giới thượng lưu, thậm chí giờ đây thể ngang hàng với . Tháng bận việc nên phần lạnh nhạt với . Hôm nay là sinh nhật , đặc biệt chọn một đôi khuy măng sét đá Sapphire để dỗ dành. Vừa đặt tay lên cửa phòng bao, chợt thấy giọng quen thuộc vang lên bên trong:
"Tần Liễm nhu cầu thì lớn, yêu cầu cao, thật sự là sợ phát khiếp."
"Mấy năm qua nghỉ ngày nào, thực sự là l.i.ế.m đến phát chán, phát mệt ..."
2
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-song-tinh-lat-xe-roi/chuong-1.html.]
Nuôi ch.ó nhiều năm, phản ch.ó cắn. Phản ứng đầu tiên của giận dữ mà là vì tức. Lục Ngang tự xem, lúc nhà phá sản, cô độc nơi nương tựa, nếu nhờ thì lấy vị thế như hiện tại? Gân xanh trán nảy lên, nới lỏng cà vạt, xắn tay áo sơ mi định đạp cửa xông . thấy mấy bên trong bàn tán: "Nghe Hàn Quan Niên về nước ?"
Bàn chân đang định tung của thu .
"Cậu là 'ánh trăng sáng' của bao nhiêu đấy, trai năng lực, kiêu ngạo, tính cách hơn Tần Liễm nhiều."
Khe cửa quá hẹp, vài từ rõ, chỉ thấy tiếng cảm thán mơ hồ của Lục Ngang: "Hàn Quan Niên, cuối cùng cũng về ..."
"Lục Ngang, nhớ ông và Hàn Quan Niên học cùng trường đại học, lẽ cũng là 'ánh trăng sáng' của ông đấy chứ?"
"So với Tần Liễm thì Hàn Quan Niên thế nào?"
Lục Ngang quen Hàn Quan Niên? Tôi bao giờ nhắc đến. Chỉ một hợp tác với nhà họ Hàn, Lục Ngang hiếm hoi hỏi ai là phụ trách dự án. Khi thấy Hàn Quan Niên mà là chị gái , mới yên tâm. Tôi ghé mắt qua khe cửa. Lục Ngang lộ rõ vẻ chán ghét cực độ: "Đừng đặt tên Tần Liễm cạnh tên Hàn Quan Niên, thôi thấy buồn nôn ."
Buồn nôn? Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, vị m.á.u tanh lan tỏa trong khoang miệng. Bên 5 năm, ngờ đổi một lời nhận xét như thế. Trước mặt "ánh trăng sáng", chẳng khác gì rác rưởi. Lục Ngang, khá lắm! Nhiều năm nay ai dám tát mặt đau thế ! Tôi nhắm mắt hít sâu một , đưa đôi khuy măng sét cho phục vụ bên cạnh sải bước rời . Ánh trăng sáng ? Để xem thần thánh phương nào mà khiến tôn sùng đến .
3
Tôi nhanh chóng gặp Hàn Quan Niên tại một quán bar. Đẹp trai, trắng trẻo, vai rộng chân dài, đúng chất công t.ử hào môn. Chiếc đồng hồ tay bằng cả đời lương của bình thường. Cử chỉ đầy vẻ bất cần, đúng phong thái vạn hoa bụi cỏ dính một chiếc lá. Nếu Lục Ngang là con ch.ó lai hoang dã thì Hàn Quan Niên chính là một con ch.ó sói Tiệp Khắc thuần chủng. Có kẻ thấy chằm chằm thì lập tức hiểu lầm:
"Tần tổng, Hàn Quan Niên dễ chọc , ai gạ gẫm mà thành công cả."
"Đừng bậy, ai mà chẳng Tần thiếu một chú sói con nuôi ở nhà, vì mà giữ bao nhiêu năm..."
Đam Mỹ TV
"Trước khác nay khác."
Tôi nốc cạn ly rượu mạnh, cảm giác nóng rực lan tỏa. Nhìn một hồi, ý định tìm gây sự bỗng đổi vị. Trước đó và Lục Ngang mỗi một nơi, quá lâu giải tỏa. Trong tầm mắt, đang nhảy sát rạt đầy ám . Gần đây áp lực công việc quá lớn, dây thần kinh trong cơ thể căng như dây đàn, cực kỳ cần một cuộc vui. Một kẻ cao cao tại thượng như Hàn Quan Niên, "phục vụ" , "mạnh" ?
Giữa ánh đèn mờ ảo, Hàn Quan Niên đầu bắt gặp ánh mắt của . Không khí ngưng trệ một giây. Hàn Quan Niên xuyên qua đám đông về phía , : "Vừa nãy chơi Thật Thách thua, chọn một hôn sâu mười giây."