Tổng tài rất tỉnh - Chương 1: Tổng tài rất tỉnh
Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:35:36
Lượt xem: 11
01
Tôi là một tổng tài, gần đây cảm thấy điểm kỳ quái.
Thư ký của hiểu kiểu gì mà đổi thành một nữ sinh viên đại học ngây thơ thanh thuần.
Cô bản tên là Điền Bạch Sa, Tôi nghĩ, cái tên ngược là “ngốc bạch ngọt”
** Tên gốc của bà là “田柏莎”: Điền Bạch Sa
Còn “Ngốc bạch ngọt” là “傻白甜”: Sỏa bạch Điềm
Tôi bắt đầu cảm thấy thập phần hoài nghi năng lực nghiệp vụ của cô , đó phát hiện , những dự cảm của đúng trăm phần trăm.
Cô thứ n nộp giấy trắng cho xem, cao giọng :
“Thứ cần là văn kiện với báo cáo công việc của cô!”
Sau đó cô bắt đầu lóc mặt , kiểu “Hoa lê đái vũ”, mà là cái kiểu gào mồm lên ý. Âm thanh lớn đến nỗi tất cả trong công ty đều bò cửa hóng hớt.
Tại là cô mà tui thấy chút mất mặt nhỉ.
là khi ngại thì khác sẽ ngại dùm mà.
Tôi hổ ôm mặt chạy mất.
Huhuhu, hình như tui bắt đầu thấy nhớ nam thư ký cũ của tui !
02
Tôi là một nam thư ký, gần đây cảm thấy điểm kỳ quái.
Ngủ một giấc dậy, nhận một thông báo từ bộ phận nhân sự rằng sẽ trở thành giám đốc nhân sự của bọn họ.
Chức vụ của thế mà một con mẻ nữ sinh đại học chiếm mất !
Tôi nhớ những ngày còn tại vị cùng tổng tài phấn đấu xông pha, chinh chiến đến tận đêm muộn, nhịn chút tổn thương.
Tổng tài thế mà vì một nữ sinh đại học mà bỏ rơi , bỏ rơi nam thư ký thương nhất của .
Quả nhiên, miệng lưỡi nam nhân đều đáng tin.
Lúc đầu mới nhận chức còn cái gì mà “Tôi sẽ cho một gia đình”, đều là giả!
Vào thứ n nữ đồng nghiệp mang theo ánh mắt quyến rũ cầm va , nổi da gà da vịt thứ n, ôm mặt chạy trốn khỏi phòng nhân sự!
Phòng nhân sự tại nhiều đồng nghiệp nữ đến cơ chứ! Không mắc chứng sợ phụ nữ !
Huhuhu, tổng tài, tui nhớ quá!
03
Thế là chúng gặp trong thang máy.
Tôi : “Văn phòng của một phụ nữ đang gào mồm .”
Nam thư ký : “Canteen của bộ phân nhân sự bao nhiêu phụ nữ canh me đ.â.m .”
Chúng đều trong mắt đối phương một vẻ
“Cuộc sống dễ, tui mợt mỏi quá”, liền bày vẻ mặt tương tương ái ôm chặt lấy .
“Cậu đợi chút, tí nữa sẽ gọi điện cho phòng nhân sự, điều trở làm thư ký cho .”
“Vâng.”
Chỉ một từ đơn giản của mà thể nếm mùi vị chua cay mặn ngọt, ngũ vị tạp trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-rat-tinh/chuong-1-tong-tai-rat-tinh.html.]
04
Tôi là một tổng tài, bộ những đức tính của một bá đạo tổng tài họ Cố, nhưng mà tên là Cố Đại Sơn.
Uy nghiêm của đời của một vị tổng tài họ Cố như đây đều hủy hoại bởi hai chứ “Đại Sơn” !
Điều cũng thể trách , bới vì cùng với các loại tổng tài khác quá giống , bời vị là một phú nhị đại đến từ nông thôn.
mà dạo bố nữa!
Vậy mà an bài cho một cuộc liên hôn. Tôi hiểu, hiểu!
Đã sống nghèo khổ mất nửa đời , tự dưng học theo dăm ba cái tiểu thuyết bá tổng đòi liên hôn thương nghiệp cơ chứ!
Chẳng qua là đợi đến khi tin tức , đối tương liên hôn của đến tận cửa , còn là tự chủ động tìm đến nữa!
Bạch phú mỹ da trắng dáng xinh, chân dài đến nách, mỹ nữ. Tôi đồng ý!
Tôi cô nàng giới thiệu tên là “Hạ Băng Dao” còn là một du học sinh về nước, gia sản lên đến 600 triệu!
Tôi vàng càng lòng, ai mà nửa đời vô ưu vô lo, thoải mái ôm chân vợ, suốt ngày bán mặt cho tư bản đây?
Cho đến khi bác sĩ bệnh viện tâm thần đến mang cô nàng .
Chỉ để cho và bố một bóng lưng lạnh lùng...
“Mẹ, kiếm cái hào môn ?”
“Trong một góc khuất bên cạnh bệnh viện tâm thần...”
Aiz, vẫn là công ty cùng nam thư ký của cùng làm việc thôi!
05
Sau khi công ty, cái cô tên Điền Bạch Sa đó đến tìm .
Còn ôm theo một đống đồ đến :
“Tổng tài, ngài đừng đuổi ?”
Tôi thấy cô liền phát , lập tức :
“Ở đây một phần công việc quan trọng giao cho cô, phần công việc quan trọng ảnh hưởng mật thiết đến bộ già trẻ lớn bé trong công ty. Tôi suy nghĩ kỹ càng, cảm thầy cô đảm nhận công việc là phù hợp nhất.”
Cô nàng lập tức nín , phấn khởi :
“Công việc gì?”
“Nhân viên quét dọn” - Tôi một mặt tỏ nghiêm trọng mấy chữ.
Sau đó Điền Bạch Sa liền chạy khỏi văn phòng chủ tịch.
Tôi nghĩ thầm, khi cô trở thành nhân viên quét dọn chắc là sẽ còn cơ hội giao lưu gặp mặt gì với nữa, mỗi ngày đều thể vui hớn hở .
Cho đến khi cô lau nhà vấp ngã lăn mặt , thấy cô ngã, còn an ủi :
“Sa Sa đau, đây đều chỉ là những khó khăn con đường tiến đến đỉnh vinh quang thôi.”
Tôi cảm thấy cả đều lúng túng đến nỗi chui đầu đất.
Với cả, cô ngã thì cứ ngã, còn vắt cái chổ lau nhà lên đôi giày da của ?
Aiya! Giày mới mua mà!
Cô xin , còn giúp rửa giày.
Tôi dám, dám xuất hiện cùng một chỗ với cô nữa , sợ tức c.h.ế.t mất.
Thế nên chỉ nam thư ký của : “Không , giúp rửa.”