Vẻ mặt Giang Tư Yến khi chân thành, giống như đang từng lớp từng lớp bóc tách những thứ chôn sâu trong lòng cho xem, vẻ sợ sẽ từ chối, đôi mắt tĩnh như mặt hồ bỗng dấy lên những gợn sóng ngầm.
Tôi bỗng nhiên nhớ những lời Tống Nhân Hà với ngày hôm qua.
Vì chuyện Giang Tư Yến tức giận khiến phiền muộn khó giải quyết, tìm Tống Nhân Hà. Còn về lý do tại tìm cô , lẽ… cô luôn thể phân tích những cảm xúc mà đang “tự mê hoặc bản ”.
Forgiven
Cô vẫn như cũ những lời rằng thích Giang Tư Yến mà bản còn nhận , nhưng hôm qua, bất ngờ hề phản bác.
“Nếu thật sự thích , thì chắc chắn sẽ thích .”
“Trần Luật Kỷ, thấy tổng tài thực sự dựa dẫm , trong mắt thì như thế nào, nhưng chúng luôn thể thấy rằng Giang Tư Yến, bao giờ thể hiện bất kỳ cảm xúc nào với chúng , chỉ mặt mới bộc lộ nhiều như , giống như , tổng tài sợ bóng tối, sợ côn trùng, tổng tài khi xem anime đặc biệt 'trẻ trâu', nhưng tổng tài như , tuyệt đối xuất hiện trong mắt chúng .”
“Trần Luật Kỷ, tổng tài đối với , khác biệt.”
Khi và Giang Tư Yến đến khu nghỉ dưỡng, vẫn đang đường đón em trai về.
Chủ khu nghỉ dưỡng thông báo cho Giang Tư Yến, chỉ khẽ “ừ” một tiếng tiếp tục công việc của , trông vẻ hề để tâm đang ở .
Nếu là năm mười chín tuổi, nhất định sẽ chạy ban công, đau khổ lẩm bẩm tự hỏi chỉ quan tâm đến em trai thôi , nếu thì việc đầu tiên khi trở về là đón em trai, còn đối với , chỉ là một lời thông báo.
Mười bảy tuổi cũng từng trốn ban công nhà , lén lút câu chuyện của , từ xa xoa đầu .
Tôi đầu bóng lưng Giang Tư Yến, đưa tay , xoa đầu từ xa.
Có lẽ lúc , cũng thoáng thấy hụt hẫng.
Không từ khi nào, ngủ gục khi định trải ga giường cho . Đang trải thì xuống xem làm việc, ngủ quên lúc nào …
Khi tỉnh dậy, bên cạnh thêm một Giang Tư Yến. Tóc mái lòa xòa, rối, rõ ràng ngủ khá lâu .
Tôi xoay , lắng tiếng thở đều đặn, chiếc chăn của giường đôi chỉ một, quấn quanh , Giang Tư Yến chỉ nắm một góc nhỏ đắp lên bụng, trông vẻ đáng thương.
Tôi thể kiềm chế thành tiếng, và đúng lúc , Giang Tư Yến lúc mở mắt.
Lúc năm giờ chiều , cộng thêm rèm cửa kéo , trong phòng tối.
ánh sáng chẳng thể che lấp bầu khí mờ ám. Không gian khép kín, tiếng thở và nhịp tim đều phóng đại. Tôi rõ thở ngày càng gấp của , cùng tiếng tim như phá lồng ngực.
Ánh mắt dán chặt , dù chỉ cần dời mắt là thể hóa giải cảm xúc lúc , nhưng ai làm .
“Trần Luật Kỷ.”
Giọng khàn khàn, thứ cảm xúc khó đang một tấm màn mỏng che chắn, chỉ chờ ai đó chọc thủng.
Yết hầu Giang Tư Yến chuyển động, định gì đó nhưng im bặt. Tim như nhấc lên, , chút khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-luon-bi-day-thuyen-voi-toi/chuong-7.html.]
“Tôi——”
“Anh!”
“Anh?”
“Em và đợi cả buổi , tỉnh !?”
Sợi dây đang căng bỗng nhiên đứt phựt, Giang Tư Yến như thể hồn phách rút về, bỗng nhiên bật dậy khỏi giường. Tôi nhân lúc cửa, mắng một tiếng.
Mẹ kiếp, đúng lúc đến thế??
Ngủ ba tiếng , gọi sớm hơn??
Mẹ kiếp, bây giờ cắt ngang là ý gì chứ??
Giang Tư Yến trông cũng vẻ vui, chỉnh quần áo mở cửa.
Tôi giường, nên động đậy .
Em trai Giang Tư Yến dù nuông chiều nên thiếu lễ phép, nhưng vẫn khá sợ , khi thấy Giang Tư Yến mở cửa thì xìu hẳn, định gì đó thì thấy giường.
Tôi gượng gạo với , một cảm giác như bắt gian tại trận.
Giang Khê Nguyện , Giang Tư Yến, chỉ tay , vẻ mặt kinh ngạc: “Anh giường ?”
“…”
Tên nhóc c.h.ế.t tiệt, đây là chuyện thể hỏi ??
Giang Tư Yến gạt tay đang chỉ : “Ngủ giường thì ở ?”
“Anh bảo vệ , thể lên giường của ?”
Giang Tư Yến: “Bảo vệ tại thể ngủ giường của , là hoàng đế ?”
Giang Khê Nguyện nín bặt, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ oán hận.
Tôi lười để ý đến , vốn định tiếp tục giường ngủ, đợi và ăn cơm xong về, nhưng lúc đối diện với ánh mắt của Giang Tư Yến đầu , ánh mắt lạnh lùng nhưng pha chút dịu dàng: “Cậu đói ?”
“À?” Tôi lơ đãng mở miệng: “Tôi một lát gọi đồ ăn ngoài.”
“Không cần gọi, ăn với .” Anh cho cơ hội từ chối, vòng qua Giang Khê Nguyện .