Tổng tài không dám ngủ một mình - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-10-18 16:25:42
Lượt xem: 377

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên tiếp đón là chủ nhà lớn nhất ở đây, nhà họ Ô.

Đừng thấy họ và họ của cùng âm , thực tế, với khác một trời một vực, hơn một chữ "ngư", thảm hại đến thể nổi.

Chủ nhà nhiệt tình sắp xếp cho chúng ở, đừng thấy bên ngoài cổ kính và giản dị, nhưng bên trong thứ gì cũng giá trị khủng khiếp!

Tôi theo Tổng tài và thấy nhiều thứ.

Chưa kể đến những món đồ cổ rõ niên đại, ngay cả cái ghế mà đang đây, chỉ cần làm sứt một chút gỗ thôi cũng thứ thể đền nổi.

Theo giới thiệu, đây là ghế gỗ tử đàn lá nhỏ từ thời Minh Thanh, giá trị bao nhiêu chủ nhà tiết lộ, tóm là cực kỳ đắt đỏ!

Tôi thực sự ngờ nhà giàu cầu kỳ đến , ngay cả ghế tiếp khách cũng cao cấp thế, làm cũng yên, cũng xong, thì đang chuyện, thì cứ mải loay hoay vặn vẹo mông.

Buổi tối, vì phục vụ sát , luôn chú ý đến nhu cầu của Tổng tài, nên sắp xếp ở phòng cạnh phòng .

Cũng trách cái nhà giàu quy tắc nhiều đến nỗi dám hó hé tiếng nào. Ngày thường và Tổng tài công tác, để tiện giao tiếp và đáp ứng nhu cầu lúc nơi, chúng đều chỉ thuê một phòng suite thôi, cần đến hai phòng.

Không cách nào khác, nhập gia tùy tục thì vẫn hiểu, đành chịu khó đêm đến chạy qua chạy giữa hai phòng .

Cổ trấn dù cũng là cổ trấn, nhiều chuyện kỳ lạ. Chủ nhà thấy Tổng tài hứng thú với mảng , liền chọn kể cho chúng .

Không nên khen ông là cao thủ , thật chọn! Chuyện nào cũng kể đúng tâm tư , hại một đêm dám ngủ.

Sáng hôm mặt mày xanh xao tiều tụy, còn vàng vọt hơn cả rau dưa khô, mà vẫn cùng Tổng tài khắp nơi, bảo là để khảo sát phong tục dân gian ở đây, tin lời .

Trên đường đông tây, những thứ ở đây khá khác so với cuộc sống hàng ngày tiếp xúc, thấy chút hứng thú, cái gì cũng tò mò.

Tổng tài hỏi thấy gì, thành thật trả lời.

Anh lơ đãng hỏi thích , gật đầu, dù đồ thì ai mà chẳng thích? Tổng tài dường như cũng hứng thú, trực tiếp vung tay một cái, bao hết cả một xe hàng của .

là tiêu tiền như nước.

Tôi kinh ngạc ngớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-khong-dam-ngu-mot-minh/chuong-4.html.]

Sau đó vài đối thoại như , cảnh tượng y hệt tái diễn, bắt đầu hiểu mạch suy nghĩ của Tổng tài .

Khi một nữa hỏi thích , liền lắc đầu.

Điều cũng là thật lòng, quầy hàng mặt chúng bán loại rượu hồi xuân nổi tiếng của địa phương, loại rượu hồi xuân hề tầm thường nhé, đây chính là "rượu tráng dương" lừng danh!

Một thanh niên trai tráng sung sức như , làm thể cần đến thứ chứ?

Tôi cứ tưởng chuyện đến đây là kết thúc, chúng cũng thể vui vẻ lên đường về nhà, Tổng tài cũng thể ngừng cái "hành vi điên rồ" mà thường khó mà hiểu nổi của .

Thế nhưng... Tổng tài vung tay một cái, bao hết cả quầy rượu của !

Anh thứ sẽ dùng đến, cứ để dành .

Tôi sự bá đạo của dọa sợ.

Anh mỉm , thực trong mắt còn đáng sợ hơn cả nụ như , hỏi gì nhất.

Tôi chần chừ một lúc lâu, đối diện với ánh mắt ẩn chứa một tia mong đợi của , mới ngượng ngùng : "Tôi ngủ."

Mẹ kiếp, buồn ngủ c.h.ế.t mất! Ngày nào cũng theo 996 thì thôi , còn cùng chuyện ma, thế ngủ ngon thì là của ai chứ!

Hôm nay, là một bữa tối với chuyện ma tái diễn.

Tối nay là một đêm cô đơn còn bất hạnh hơn đêm hôm , còn thêm phần "gia vị" nữa chứ, bên ngoài mưa đổ là đổ, sấm sét đánh là đánh.

Tôi sợ cực kỳ.

Tôi sợ bóng tối từ nhỏ, lớn lên dần dần khắc phục nỗi sợ , nhưng vẫn thể chấp nhận việc đối mặt với bóng tối một khi chuyện ma, đặc biệt là những đêm thời tiết tồi tệ như thế .

Điều ngờ là, Tổng tài mang theo gối đến gõ cửa phòng , rằng dám ngủ một .

Tôi vô cùng cảm động, cảm thấy hoàng tử bạch mã từ trời rơi xuống, hóa cũng chỉ thế thôi. Khoảnh khắc đó, Tổng tài trong mắt , phát sáng .

kiên quyết sợ, bĩu môi Tổng tài, thầm nghĩ: Đồ ngốc, dù gia tài bạc triệu, cũng chống bóng tối đáng sợ của màn đêm !

Tôi trầm ngâm một lúc lâu, mới đồng ý chia cho một nửa giường.

Loading...