Tổng tài không dám ngủ một mình - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-10-18 16:25:39
Lượt xem: 194
Tôi tên là Ú Ngư, tuy tên chữ “Ngư” và “thơm mùi” sông nước, nhưng thực sự là đánh cá, chỉ là một dân công sở 996* bình thường.
*996: Chế độ làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày tuần
Mỗi ngày, giữa tàu điện ngầm, văn phòng và nhà theo hai đường thẳng, một trai trẻ tuổi đầy sức sống nhanh chóng cuộc sống nhàm chán mài mòn, dần trở nên tầm thường và bình thường.
Bạn của thể chịu đựng , hôm đó liền lôi xềnh xệch một nơi gọi là “Thiên đường bí ẩn”, thần thần bí bí với rằng, ở đây, thể trải nghiệm sự khoái lạc mà tìm khắp trời đất cũng thấy.
Tôi nửa tin nửa ngờ, dù thì thằng bạn của hiếm khi đáng tin cậy.
Thằng bạn của , Hác Hữu Càn, tên là ngay nó là một phú nhị đại hơn kém, khi bố nó đặt tên, là nó đại phú đại quý, đồng âm với “hảo hữu tiền” ( nhiều tiền).
Mặc dù đồng tình với cái gọi là khoái lạc của nó, nhưng thằng nhóc xưa nay bao giờ ngược đãi bản , ăn uống, chơi bời, cờ bạc, thứ gì nó cũng tuốt.
đừng nó trông lãng tử lêu lổng , gu của thằng nhóc cũng đấy, mấy chỗ nó cũng chọn lựa kỹ càng.
Nghe nó “khoái lạc chỉ ở trời” đến , khiến ngứa ngáy trong lòng, vì tò mò thế là đồng ý, thầm nghĩ, chỗ nó chắc cũng tệ .
Tôi hăm hở, háo hức, trịnh trọng chọn một cuối tuần trời làm, cùng nó ngoài mở mang tầm mắt.
Tôi cứ như ông già đầu bước chốn xa hoa, cách trang trí bên trong hút hồn. Không ngờ cái vẻ ngoài mộc mạc ẩn chứa nhiều bí ẩn đến .
Hác Hữu Càn dẫn đến quầy pha chế, quen thuộc chào hỏi pha chế, hỏi gì cả pha cho nó một ly rượu, là khách quen.
Trên đường , ít chào hỏi Hác Hữu Càn, trong đó cả quản lý quán bar , thái độ của đối với Hác Hữu Càn là cung kính, còn nghi ngờ ông chủ quán bar họ “Hác” nữa cơ.
Điều cũng phản ánh một cách gián tiếp rằng thằng bạn của quả thực giàu .
Những rủ nó qua uống rượu trò chuyện, nó xua tay từ chối, nhỏ giọng hỏi cảm thấy thế nào.
Thật lòng mà , thấy tuyệt vời ông mặt trời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-khong-dam-ngu-mot-minh/chuong-1.html.]
Ban đầu nghĩ, đây chỉ là một quán bar trang trí sang trọng và đẳng cấp, hơn nữa còn là một quán bar đề cao nhan sắc, quan sát một chút thì thấy từ quản lý đến nhân viên phục vụ, ai nấy đều trai bất ngờ.
Hác Hữu Càn tửu lượng kém, liền gọi cho một ly rượu “tượng trưng”, ghé sát tai thì thầm: “Không uống thì cứ cầm thôi, ở đây mà rượu thì khác sẽ nhắm đấy.”
Lúc đó vẫn hiểu câu ý gì, cầm rượu nhắm ?
Không lâu , thằng bạn đáng tin cậy của một đám nhiệt tình vây quanh, như một vị hoàng đế mà lướt mất.
Nói nó quan tâm thì cũng hẳn. Dù nó cũng gọi cho một ly rượu đắt tiền, vẻ khó uống.
Nói nó đủ nghĩa khí bạn bè thì cũng . Dù từ lúc đến giờ, trong mắt nó từng hình bóng dù chỉ nửa phần.
Tôi bắt chước những xung quanh mà mân mê ly rượu, ánh đèn trong quán bar lờ mờ, tạo nên một bầu khí lãng mạn.
Tiếng nhạc làm tê liệt thần kinh, đầu óc còn tỉnh táo, nhiều chuyện cứ thế trở nên kiềm chế .
Khoảnh khắc , quên mất thể uống rượu, đắm chìm trong bầu khí đó, nhấp từng ngụm rượu nhỏ trong tay, tò mò quan sát từng ngóc ngách ở đây.
Khác với thế giới quen thuộc, ở đây ánh đèn rực rỡ xa hoa, và đủ loại đàn ông.
Lúc đầu thấy gì bất thường, mãi cho đến khi ba bốn đàn ông liên tục đến bắt chuyện , và tìm cách rủ phòng để “tận hưởng đêm xuân tươi ”, mới bàng hoàng nhận .
Thằng bạn xưa nay đáng tin cậy của , thế mà làm một chuyện đáng tin cậy!
Tôi kích động một cách khó hiểu, dù thì từng đến gay bar bao giờ, thứ ở đây đối với đều thật mới mẻ, như quả cấm , mang theo sức quyến rũ c.h.ế.t .
Độc từ trong trứng nước suốt hai mươi bảy năm, cũng từng con gái theo đuổi, nhưng chẳng thể nào hứng thú, chuyện cũng từng với thằng bạn .
Hác Hữu Càn là một đứa gay bẩm sinh, lúc đó nó còn bỉ ổi với rằng, ngay từ cái đầu tiên thấy chúng là cùng một loại .
Tôi nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn từng “ tay” với đàn ông, bài xích, mà đơn thuần là thời gian.