Tổng Tài Hôm Nay Đã Nổi Giận Chưa? - Chương 66 - Tiểu Xạ Thủ Bắn Tỉa X Tổng Tài (If Tuyến 2 - End): Thế Là Có Được Một Cậu Vợ Beta Đáng Yêu.
Cập nhật lúc: 2026-04-05 13:35:03
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Thời Minh ngờ trốn học ăn bánh bao thôi mà cũng bắt quả tang.
Cậu liếc ông hiệu trưởng đang nháy mắt hiệu bên cạnh, dè dặt đàn ông mặt. Cậu ấn nốt miếng bánh bao miệng, hai má phồng lên như sóc, lầm bầm: "Ăn cái bánh bao cũng cho , làm gì?"
Hiệu trưởng: "?" Lại là cái thứ tiếng Hoa Hạ huyền bí, ông chẳng hiểu gì.
Sở Yến Châu gương mặt xinh mà ngơ ngác : "Chỉ là tò mò xem em ăn no thôi, nếu , mời."
Đoạn Thời Minh: "?" Cậu chớp chớp mắt, nuốt ực miếng bánh xuống cầm cái túi giấy "xoạt" một cái bật dậy: "Anh giáo viên?"
"Tôi , chỉ đến trường các em làm khách thôi."
Đoạn Thời Minh nghiêng đầu hiệu trưởng, ngón tay chỉ chỉ : "Đây là khách chứ thầy giáo ạ?"
Sở Yến Châu hiểu ngôn ngữ bản địa Cáp Trát Nhĩ, ánh mắt cứ dõi theo những động tác nhỏ của cái tên , như đang phân tích điều gì đó.
Hiệu trưởng bất lực : "Dù khách thì trò cũng thể sợ chứ, trốn học bắt quả tang , cẩn thận mách với chú Ba của trò đấy."
Đoạn Thời Minh bĩu môi, lầm bầm nhỏ xíu: "... Mách thì mách thôi."
"Luận văn của trò xong ?" Hiệu trưởng tung câu hỏi chí mạng.
Đoạn Thời Minh: "=(!!"
Hiệu trưởng cuối cùng cũng cơ hội nhạo: "Ồ, với chú Ba của trò là luận văn xong mà còn dám trốn học."
Đoạn Thời Minh đầu, siết chặt túi giấy trong tay, xoay chạy biến. Chỉ cần chạy đủ nhanh thì thể coi như chuyện gì xảy ! Đôi chân dài chạy nhanh như bay, loằng ngoằng vài giây thấy bóng dáng nữa.
Sở Yến Châu: "............"
Hiệu trưởng thở dài: "Thành thật xin Sở , để ngài chê , học sinh nhức đầu một chút."
Sở Yến Châu thu hồi tầm mắt, đầy ẩn ý theo bóng lưng đang chạy xa: "Không , khá đáng yêu."
Đôi chân dài đó. Giọng trong trẻo non nớt đó. Và cả mùi hương nữa. Là đứa trẻ cứu đúng ? Là sinh viên ở đây? Trốn học ngoài ăn bánh bao?
Mấy ngày nay thực sự tìm thấy bất kỳ thông tin nào về tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa hạ gục bọn bắt cóc, hỏi thì chỉ là phía Đại sứ quán cử đến cứu. ít nhất, tìm thấy đứa trẻ cứu trong con hẻm. Hắn chắc chắn nhận nhầm. Chỉ là ngờ xinh đến thế, xinh thì thôi , lòng còn lương thiện như , xem tìm cách cảm ơn đứa trẻ mới .
"Hiệu trưởng, sinh viên là năm mấy ?" Hiệu trưởng: "Trò , sinh viên năm hai."
Sở Yến Châu chút ngạc nhiên: "Cậu trông nhỏ, cứ ngỡ là học sinh cấp ba." Hiệu trưởng: "Tuổi thì nhỏ thật, tròn mười tám thôi. Vì thiên phú b.ắ.n tỉa xuất sắc nên thuộc diện tuyển thẳng đặc biệt của Học viện Chiến đấu Liên minh, nhập học sớm. Năm nay mới đến phân viện , học nửa năm sẽ về Học viện Chiến đấu Liên minh ở Hoa Hạ."
Sở Yến Châu thấy từ khóa quan trọng: "Thiên phú b.ắ.n tỉa? Cậu là sinh viên chuyên ngành b.ắ.n tỉa ?" Hiệu trưởng: "Vâng, đúng ."
Sở Yến Châu suy nghĩ giây lát, mỉm : "Không hiệu trưởng tiện cho dạo quanh trường vài ngày ? Lâu đến khuôn viên trường, chút hoài niệm thời học." Hiệu trưởng: "Ồ, tất nhiên là , ngài cứ tự nhiên."
.
Gần đây, Đoạn Thời Minh phát hiện vị Alpha bắt quả tang trốn học ăn bánh bao cứ thường xuyên xuất hiện quanh một cách khó hiểu. Hơn nữa, nào cũng bắt đúng lúc đang trốn học và đang ăn.
Sao cảm giác cứ như đ.á.n.h mà đến nhỉ, lẽ định tranh đồ ăn trong tay , thật là quá đáng. Trong học viện một quầy điểm tâm Hoa Hạ giới hạn, vì là đồ thủ công làm mới mỗi ngày nên lượng ít. Lần nào cũng chạy với tốc độ nhanh nhất mới mua đủ phần ăn. Cậu nghi ngờ đàn ông chính là nhắm đồ ăn của . Nếu nào đang ăn cũng đụng mặt .
...
Buổi chiều, thư viện vô cùng yên tĩnh. Là một học viện chỉ Alpha và Beta, tỉ lệ chuyên ngành và giới tính ở một mức độ nào đó quyết định định nghĩa của về thư viện: Đó là nơi để... ngang qua.
Đoạn Thời Minh ở vị trí cạnh cửa sổ, tay chống cằm, lông mày rũ xuống, rầu rĩ chằm chằm bản báo cáo màn hình tinh thể: "Haizz."
Cậu làm mà cứu về là báo cáo chứ, còn là báo cáo năm nghìn chữ!! Thậm chí tỉ lệ trùng lặp quá mười phần trăm, loại báo cáo nghiêm ngặt đến thế! cũng thể thốt lời ngu ngốc kiểu " thế cứu", chuyên ngành của chính là thực hiện nhiệm vụ cứu mà. Thôi thì nể mặt cái bằng khen hạng ba, thà c.h.ế.t cũng nặn cho bằng ! Nhịn ăn một bữa cũng xong!
"Cần giúp đỡ ?"
Đoạn Thời Minh đang xoa tay chuẩn gõ bàn phím, mặt đổ xuống một bóng đen, mùi tin tức tố hoa lan tuyết Alpha cực nhạt dịu dàng bao phủ lấy. Cậu ngẩn , ngước mắt lên, biểu cảm lập tức đổi: "Lại là ?"
Chỉ thấy ở phía đối diện, vị Alpha mặc sơ mi đen xuống, đôi mắt lớp kính gọng vàng chứa đầy ý .
"Em nhớ ?"
Đoạn Thời Minh thấy thật vô lý: "Tôi mới là thắc mắc đấy, cứ theo làm cái gì? Tôi thấy tuổi của cũng chẳng giống sinh viên ở đây, cũng giáo viên." Nói đoạn, tự phủ định chính : "Không đúng, định hỏi cái đó, hỏi tại cứ luôn theo ?"
Sở Yến Châu : "Nếu chỉ làm quen với em thì ?"
Đoạn Thời Minh quan sát , ánh mắt vi diệu: "Tôi thấy trông cũng đàng hoàng t.ử tế, thể mấy lời với một sinh viên chứ. Tôi mới mười tám tuổi thôi hả ông chú."
Sở Yến Châu: "... Ông chú?"
"Thế chứ còn gì nữa, thấy tuổi cũng nhỏ ." Đoạn Thời Minh hai tay ấn lên bàn phím, mắt lộ vẻ cảnh giác, giơ ngón tay chỉ chỉ tỏ ý cảnh cáo: "Tôi trai, nhưng giai đoạn hiện tại lấy việc học làm trọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-hom-nay-da-noi-gian-chua/chuong-66-tieu-xa-thu-ban-tia-x-tong-tai-if-tuyen-2-end-the-la-co-duoc-mot-cau-vo-beta-dang-yeu.html.]
Sở Yến Châu , vài giây liền mặt bật thành tiếng. Hắn gật đầu tỏ ý hiểu: "Bắt quả tang em trốn học mấy , mà bảo là lấy việc học làm trọng ?"
Đoạn Thời Minh: "=(" Cậu cứng cổ, vẻ mặt bình thản nhưng bướng bỉnh : "Tôi đó là... lý do chính đáng."
"Để ăn bánh bao?" Đoạn Thời Minh: "=) Chậc."
"Nghe em là sinh viên chuyên ngành b.ắ.n tỉa?" Sở Yến Châu hỏi.Đoạn Thời Minh: "Liên quan gì đến ?"
Sở Yến Châu đến đây thực chút nghi ngờ, cái đứa trẻ kiêu ngạo mặt thực sự là lính cứu vài ngày ? cái giọng trong trẻo nhớ kỹ: "Chuyện là thế , vài ngày bắt cóc, đó giải cứu an . khi cứu thoát, làm mất một chiếc đồng hồ vô cùng quan trọng."
"Chiếc đồng hồ đó chỉ đắt tiền, quan trọng hơn là dữ liệu bên trong. Theo , lính cứu lúc đó là một sinh viên. Tôi báo đáp em , cũng hỏi xem em nhặt đồng hồ của ."
Đoạn Thời Minh: "(-_^)?" Xuýt, khoan , chẳng lẽ cứu hôm đó là cái đàn ông mặt ?! Đồng hồ? Cậu vứt nó ở nhỉ?
Đoạn Thời Minh căng thẳng nuốt nước miếng: "Hỏi xong nữa?" Sở Yến Châu: "Cảm ơn thì vẫn cảm ơn, nhưng nhiều ngày như , dù nhặt thứ gì cũng nên trả , đương nhiên là truy cứu trách nhiệm của đó."
Đoạn Thời Minh: "..." Ngón tay cấu lên bàn phím, ngập ngừng : "Ờ thì, như thế chẳng trông keo kiệt , còn cứu mạng đấy! Không lấy ơn báo đáp thì thôi, còn định lấy oán báo ân !"
Teela - Đam Mỹ Daily
Thư viện yên tĩnh, giọng bực bội đặc biệt rõ ràng. Sở Yến Châu thiếu niên đối diện đang gồng mặt nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh trừng mắt . Cái tên trông thực sự non và nhỏ, cộng thêm vẻ ngoài xinh , làn da trắng nõn, lúc giận lên ngay cả chóp mũi cũng ửng hồng. Ngũ quan tinh xảo như món đồ sứ thượng hạng, rõ ràng là đang nổi nóng nhưng ánh mắt ướt át, trông vẻ hung dữ nhưng thực chất chẳng chút sức tấn công nào. Hoàn thể tưởng tượng nổi đây là một tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Một tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa trốn học để ăn bánh bao.
Quá đáng yêu.
"Vậy em thấy nên làm thế nào thì hơn?" Sở Yến Châu hạ giọng hỏi han.
Đoạn Thời Minh giận , ngờ cứu một kẻ vong ơn bội nghĩa như thế. Giận quá, xoay màn hình tinh thể , hất cằm lệnh: "Viết giúp bản báo cáo , xong thì cho !"
Tiêu đề báo cáo màn hình làm rõ phận của . Thời gian, địa điểm, tình huống cụ thể. Sở Yến Châu bất động thanh sắc che giấu sự khác lạ trong đáy mắt, ngước Đoạn Thời Minh: "Là em cứu , ba phát s.ú.n.g tiêu diệt ba tên bắt cóc đó?"
Hắn vẫn còn nhớ khoảnh khắc tên bắt cóc đang đè nén b.ắ.n nát đầu, cảm giác và nóng của m.á.u b.ắ.n lên mặt. Sống c.h.ế.t trong gang tấc, giây là địa ngục, giây cứu sống. Trong ký ức mờ nhạt, đôi mắt lớp mặt nạ đen đặc biệt sáng, lính trông lạnh lùng đó chính là sinh viên trốn học ăn bánh bao mặt .
Khoảnh khắc , trái tim một cảm giác vi diệu nên lời. Đó là cảm giác tươi mới do sự tương phản cực lớn mang .
"Bớt nhảm , xong báo cáo cho !" Đoạn Thời Minh nghiến răng nghiến lợi lườm đàn ông mặt: "Đồ ông chú vong ơn bội nghĩa!"
Sở Yến Châu bao giờ ai như , nhất thời cũng phân biệt là đang tức giận là gì, cảm giác vẫn khá vi diệu, nhưng chắc chắn giận dữ. Mà là thấy mới mẻ. Lại dám mắng như ?
Hắn nhận lấy màn hình, bất lực thành tiếng: "Vậy nên là em cầm đồng hồ của ?"
"Tôi chỉ là nhặt quên mất thôi!" Đoạn Thời Minh hỏi đến phát hỏa, giọng lớn, trông giống kiểu đang hư trương thanh thế, thực tế là não đang điên cuồng nhớ xem vứt cái đồng hồ ở xó xỉnh nào .
"Vậy em sẽ trả cho chứ?" "Anh cứ ." Đoạn Thời Minh "ây da" một tiếng, tay vò vò tóc.
Ánh mắt Sở Yến Châu thu hút bởi cái chỏm tóc vểnh lên đỉnh đầu : "Viết xong là trả cho đúng ?" Sao đến tóc trông cũng đáng yêu thế ?
Đoạn Thời Minh tức đến nhắm mắt , hít sâu một , nén cơn nóng nảy, đột ngột nắm chặt nắm đ.ấ.m đưa lên mặt dọa dẫm, mỉm : "Anh cứ xong ?"
Ánh mắt Sở Yến Châu đổi, tư thế cũng đổi, cứ thế thiếu niên mặt. Thấy bộ dạng lúc giận dỗi của là như , tiếng thì to nhưng thực dữ dằn. Vị ân nhân cứu mạng trông cũng quá đáng yêu .
Một lát , tiếng bàn phím vang lên. Đoạn Thời Minh thấy đàn ông nghiêm túc, liền dậy, tò mò vòng lưng xem , vẻ mặt nghiêm nghị: "Phải cho nghiêm chỉnh đấy nhé, cái kiểm tra trùng lặp đấy."
"Ừm, ." Sở Yến Châu hỏi: "Em là Omega ?" "Tôi mới Omega, là Beta loại A."
Sở Yến Châu thầm nghĩ hèn chi, cái mùi hương quýt chanh cứ quanh quẩn bên làm tâm trí yên, thực sự là quá thơm. Cứ thắc mắc một Omega nào mà tin tức tố phô trương đến thế, hóa là Beta loại A.
"Trên là mùi gì thế?" Đoạn Thời Minh ghé sát ngửi mùi của : "Lần hình như cũng ngửi thấy , thơm lắm." "Em chẳng là Beta , ngửi tin tức tố ?" "Cái ngửi là tin tức tố của á?" "Vậy em xem em ngửi thấy mùi gì." "Hoa lan tuyết thôi." "Ừm, đó chính là tin tức tố."
Đoạn Thời Minh giật : "Hả? Sao ngửi tin tức tố của nhỉ, tại thế?" Sở Yến Châu ngước : "Có lẽ, đây chính là duyên phận?"
Vẻ mặt Đoạn Thời Minh rầu rĩ: "Thế mấy tuổi , đừng già quá nhé." Sở Yến Châu mạch não của cái tên làm cho buồn : "Em đang nghĩ gì thế?" "Chẳng đây là duyên phận , là yêu đương ?" Đoạn Thời Minh nghiêng đầu : "Giai đoạn hiện tại lấy việc học làm trọng đấy nhé."
lúc , một tiếng bước chân vội vã tới. Sở Yến Châu thấy thư ký Ứng Phong đến, cúi đầu thầm gì đó bên tai .
Đoạn Thời Minh: "(-_^)?" Sở Yến Châu "ừm" một tiếng: "Được, ." Nói xong sang Đoạn Thời Minh: "Tôi mua điểm tâm Quảng Đông, bánh cuốn tôm tươi, bánh bao thịt bò, há cảo, xíu mại tôm, chân gà nước tương, bò viên sơn trúc, sườn bò tiêu đen, bánh cuốn tôm hùm. Có cùng ăn ?"
Đoạn Thời Minh nuốt nước miếng: "... Cái , thế lắm , chúng còn thiết lắm." C.h.ế.t tiệt, cái quầy đó chắc mua hết sạch !
Sở Yến Châu thấy thèm đến mức mắt sáng rực: "Tôi là Sở Yến Châu." "Tôi tên Đoạn Thời Minh!" Ánh mắt Đoạn Thời Minh trong veo: "Cho hỏi bao nhiêu cái bánh bao ạ?" "Vừa ?" Sở Yến Châu cầm lấy màn hình tinh thể của : "Lát nữa sẽ giúp em xong."
Đoạn Thời Minh bước nhỏ chạy theo : "Được , thôi thôi." Sở Yến Châu đưa màn hình cho thư ký Ứng Phong, đồng thời hiệu bằng mắt.Ứng Phong: "...?" Thế là ?
.
Sở Yến Châu cũng ngờ chỉ cần sắp xếp một bữa ăn như là thể câu "bạn nhỏ" ngơ ngác . Sau đó đích học nấu ăn, học mấy chục món điểm tâm đồ ăn vặt, làm Đoạn Thời Minh say mê lối thoát. Thế là một vợ Beta đáng yêu. Một vợ gọi "chồng ơi".
"Chồng ơi, em đói !"
Vài năm một ngày nào đó, Đoạn Thời Minh xỏ dép lê bước khỏi phòng ngủ, đầu tóc vẫn còn cái chỏm vểnh lên, ôm lấy khung cửa bếp, Sở Yến Châu đang mặc tạp dề bên trong. Bàn tay Sở Yến Châu đang thoăn thoắt nặn lớp vỏ há cảo trong suốt: "Đợi mười phút nữa."
Đoạn Thời Minh tựa đầu khung cửa, mắt cong tít: "Vâng ạ."