“Thí chủ xin tự trọng. Tuy rằng bần tăng và thí chủ quan hệ gì, nhưng loại chuyện thể đùa?”
Tôi lo lắng bao nhiêu? Kết quả tỉnh câu đầu tiên là… quan hệ gì?
Hay lắm, . Mặc dù giọng điệu vẻ đầu đụng hỏng, nhưng chẳng tha thứ, thì ?
Tôi tức thành tiếng.
“Được thôi, Phó Thiếu Xuyên, quan hệ gì, cứ ở viện một !”
Nói xong, dậy, định rời .
Tôi sẽ coi như chồng của xe tông c.h.ế.t , mắt chỉ là một tên hòa thượng đầu trọc giống mặt mà thôi.
Phó Thiếu Xuyên vội kéo .
“Khoan , xin hỏi thí chủ họ gì tên gì, quan hệ gì với bần tăng?”
Tôi vẻ mặt ngơ ngác của , chỉ đành giải thích:
“Ôn Khởi. Người hợp pháp của . Chúng kết hôn ở nước ngoài ba năm .”
Phó Thiếu Xuyên gật đầu, tỏ ý hiểu, đó hỏi:
“ tại trong ký ức của bần tăng chỉ thiền viện và Phật pháp?
Vả nếu xuất gia, đầu bần tăng trọc lóc như ?”
Tôi đưa tay sờ đầu .
“Anh thấy đau đầu ? Đó là do để khâu vết thương mới cạo trọc.”
Phó Thiếu Xuyên nghiêm túc :
“Thì là . tại bần tăng nhớ gì hết?”
Tôi lo lắng hỏi:
“Có mất trí nhớ do t.a.i n.ạ.n ? Để gọi bác sĩ tới xem thử.”
Phó Thiếu Xuyên gật đầu.
“Vậy làm phiền thí chủ.”
Không vì đây bảo suốt ngày động d.ụ.c như chó, nên kêu tu để giữ , mà bây giờ thật sự tưởng thành hòa thượng đấy chứ?
Tôi nhấn chuông gọi bác sĩ.
“Bác sĩ, làm phiền xem giúp. Anh hình như vấn đề về trí nhớ. Không ảnh hưởng gì đến sức khỏe ?”
Sau một loạt kiểm tra kỹ càng, bác sĩ đặt thiết xuống.
“Các chỉ cơ thể bệnh nhân đều , chỉ cần tĩnh dưỡng cho lành vết thương đầu, mấy ngày tới tránh để dính nước, cắt chỉ là .”
Nghe yên tâm.
“Vậy còn trí nhớ của thì ? Tại tưởng là hòa thượng?”
Bác sĩ trầm ngâm một lúc.
“Trường hợp cũng xảy . Đây là chấn động não nhẹ, kèm theo chứng rối loạn nhận thức và trí nhớ chọn lọc hiếm gặp.
Chức năng cơ thể vấn đề.
não bộ của đang cứng đầu tự dựng nên một cuộc đời mới — tin rằng là tổng tài Phó, mà là một hòa thượng xuất gia từ nhỏ, giữ giới nghiêm ngặt, tu hành nhiều năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-ba-dao-cu-doi-di-tu/2.html.]
Còn việc trí nhớ khi nào phục hồi, thì đợi não bộ tự điều chỉnh và định .”
Tôi sang hỏi Phó Thiếu Xuyên:
“Anh còn thấy khó chịu chỗ nào nữa ?”
Phó Thiếu Xuyên cảm nhận cẩn thận một lúc:
“Hiện giờ ngoài đầu đau thì thấy khó chịu gì.”
Tôi gật đầu, sang bác sĩ hỏi tiếp:
“Được bác sĩ, hiểu .
Vậy tình trạng của hiện tại thể làm thủ tục xuất viện ?”
“Dựa tình trạng hồi phục hiện tại thì thể.
May mà vụ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng, chỉ là phần đầu va đập, tổn thương não.
Chỉ cần chú ý chăm sóc vết thương đầu là .”
Dứt lời, bác sĩ gọi một y tá đến và dặn:
“Em đưa nhà bệnh nhân làm thủ tục xuất viện.”
Tôi theo cô y tá chạy tới chạy lui làm thủ tục cho Phó Thiếu Xuyên, còn thì chắp tay giường bệnh như một hòa thượng đang thiền, đợi về.
Nhìn như thế, trong lòng trào dâng cảm giác… nực .
Đây thực sự là Phó Thiếu Xuyên mà quen ? Tôi tát cho một cái, làm đây?
Tôi hít sâu một , tự nhủ: Nhịn , nhịn , vẫn đang là bệnh nhân mà.
Tôi khoanh tay ngực, ở cửa phòng bệnh, mặt vui :
“Làm xong thủ tục , thôi, Phó hòa thượng.”
Phó Thiếu Xuyên chút hiểu vì tức giận, nhưng xuất gia tâm địa từ bi, so đo với khác.
Vừa bước cửa biệt thự, tràn đầy mong đợi .
“Sao ? Có nhớ chút gì ?”
Ánh mắt trong veo của Phó Thiếu Xuyên quét một vòng quanh phòng, dừng ở một góc.
“Thí chủ, bần tăng vẫn nhớ gì, nhưng cái xích đu ở góc sân , thấy là bần tăng nóng bừng lên, A Di Đà Phật.”
Tôi theo ánh mắt của , thấy giàn hoa leo quấn thành một mái vòm tự nhiên, bóng râm rủ xuống một chiếc xích đu đôi.
Dây xích quấn hoa tươi, đung đưa theo gió, bên đặt một miếng đệm hình gấu bông mềm mại.
Chiếc xích đu , hồi mới dọn thích. từ khi lỡ ngủ quên đó một , công dụng của nó còn đơn thuần.
Nghĩ đến bao nhiêu và Phó Thiếu Xuyên “giao lưu thể” xích đu đó, đệm bao nhiêu cái, thật sự thể thẳng nó nữa!
Tên lưu manh đó đặc biệt thích kéo chỗ lộ thiên như thế để làm chuyện đó. Nói là lúc đó "bên " sẽ đặc biệt nhạy cảm, sẽ siết chặt.
A a a! Tôi đang nghĩ cái gì trời! Đều tại Phó Thiếu Xuyên!
Tôi vỗ vỗ khuôn mặt đỏ ửng của , cố gắng trấn tĩnh .
“Đó là vì mỗi chọc giận, đều đuổi đây suy ngẫm, chắc là nóng vì tức giận đấy.”