Tổng tài bá đạo cứ đòi đi tu - 1
Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:24:30
Lượt xem: 208
Phó Thiếu Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Tin : Người .
Tin : Có vẻ đụng đến ngu , còn tưởng tu nhiều năm, là một vị hòa thượng.
Đã kết hôn ba năm, bên bảy năm, chuyện nên làm nên làm đều làm cả , mà với là tu?
Được lắm, , thì làm hòa thượng của , còn coi như ông xã c.h.ế.t.
, tay đang mò thế hả? Không là hòa thượng ? Lẽ nào nên giữ giới sắc ?
———
Lúc nhận điện thoại, đang trong phòng ngủ, vội vã chạy tiến độ bản vẽ tháng .
Mỗi vẽ tranh, đều thích để điện thoại ở chế độ rung — bỏ lỡ tin nhắn, ảnh hưởng đến công việc.
Điện thoại rung liên hồi, là bệnh viện gọi đến.
Phó Thiếu Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Khi tin đó, cả như rơi hầm băng, ù tai, gì, cứng đờ, run rẩy cầm chìa khóa xe lao thẳng đến bệnh viện.
Sao Phó Thiếu Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n ? Không tình hình hiện giờ của thế nào…
Không , nghĩ nữa.
Tới bệnh viện, chẳng quan tâm tóc tai rối bù áo khoác mặc xong, lao thẳng đến quầy tiếp tân.
“Xin hỏi bệnh nhân t.a.i n.ạ.n xe đưa đến ạ?”
Y tá ở quầy ngẩng đầu, thấy sốt ruột như , xong câu hỏi liền theo phản xạ đáp:
“Người nhà đừng lo, bệnh nhân nguy hiểm đến tính mạng, chuyển đến phòng bệnh 213 ở tầng hai.”
“Tôi , cảm ơn.”
Nghe thấy chuyển đến phòng bệnh, khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng về phía phòng 213.
Đến phòng bệnh nơi Phó Thiếu Xuyên đang , thấy đang quấn băng đầu, yên giường bệnh, hô hấp đều đặn, chỉ là sắc mặt tái.
May quá, vấn đề nghiêm trọng.
Tôi bên giường, việc gì làm, chỉ ngẩn .
Bảy năm yêu và cưới, đây là đầu tiên thấy yếu ớt như .
Dù Phó Thiếu Xuyên là mấy đời nhà giàu, nghiệp đại học tiếp quản công ty gia đình, tuổi trẻ mà thành tổng tài bá đạo, nhưng mắc bệnh tình nào như trong tiểu thuyết.
Ấn tượng của là thậm chí còn chẳng cảm cúm mấy , khỏe như trâu.
Tôi và Phó Thiếu Xuyên quen hồi đại học, hơn một khóa, là đàn của .
Năm đó năm nhất, lúc cổng trường các chị khóa giúp chỉ đường, vác hành lý, còn Phó Thiếu Xuyên thì đám bạn lôi “phục vụ miễn cưỡng”.
Mặc dù mang vẻ mặt bất mãn, nhưng vẫn thu hút vô cô gái vây quanh, thi nhờ giúp vác đồ.
Tôi ngoài rìa đám đông, vây quanh bởi những cô gái đó.
Cũng thừa nhận, Phó Thiếu Xuyên cao gần 1m90, mặt mũi điển trai, giữa đám đông quả thực nổi bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tong-tai-ba-dao-cu-doi-di-tu/1.html.]
Tôi mang theo nhiều đồ nên cũng định nhờ ai giúp. Nhìn một lúc, cúi đầu định tự kéo hành lý về ký túc.
thấy, đúng lúc cúi đầu thì Phó Thiếu Xuyên về phía .
Dường như phát hiện gì đó, mắt sáng lên, khóe môi nhếch lên một nụ , thẳng về phía .
Khi ngẩng đầu lên, phát hiện mặt , lịch sự từ chối:
“Cảm ơn, đồ của nhiều, tự mang .”
hành lý trong tay vẫn cướp mất cho phân bua.
“Không cần khách sáo, đàn là kiểu nhiệt tình mà.”
Tôi nhịn mà lườm thầm trong lòng — lúc nãy mấy cô nhờ đồng ý?
Và thế là, từ đó nhờ giúp, bám riết.
Lúc nào cũng vin lý do đó bắt mời cơm, dù mỗi đều là ăn, trả tiền.
Phải rằng, những nhà hàng Phó Thiếu Xuyên chọn thật sự hợp khẩu vị , từ chối thì thôi, cũng nên phụ cái bụng của .
Sau đó là những học “vô tình chạm mặt”, rõ ràng lịch học của năm hai và năm nhất trùng . Huống chi học tài chính, học mỹ thuật, chẳng môn nào giống .
Nghĩ , thấy khá hoài niệm quãng thời gian đó.
———
Vì lúc quá căng thẳng, nên giờ đột nhiên thả lỏng, cảm thấy buồn ngủ, gục đầu ngủ gật bên giường bệnh.
Trong giấc mơ, cảm giác như gì đó đang chạm mặt .
Phó Thiếu Xuyên!!
Tôi bỗng nhớ đang hôn mê chính là , lập tức bừng tỉnh.
Ngẩng đầu thấy Phó Thiếu Xuyên dậy, vẻ chột giấu tay lưng, giả vờ bình tĩnh :
“Thí…”
Thấy tỉnh , cảm giác như thoát c.h.ế.t, kèm theo là tủi trào dâng.
“Sao tai nạn? May là .”
“Vị …”
Phó Thiếu Xuyên định mở miệng, ngắt lời.
“Nếu mà xảy chuyện thật, thì sẽ…”
Tôi nhào tới ôm một cái thật chặt, thấp giọng thì thầm tai , lạnh nhạt:
“Tôi sẽ tìm một trẻ hơn, trai hơn .”
Phó Thiếu Xuyên ngờ một câu động trời như thế, lập tức phản ứng theo bản năng.
Anh siết chặt cổ tay .
“Tôi cho phép!”
Rồi như chợt nhớ điều gì, lập tức buông tay, giữ cách với , ánh mắt trong trẻo, chắp tay thi lễ.