Tôi yêu em, người yêu của tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-09-05 15:31:48
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Khải bên giường , bàn tay siết lấy tay thật chặt, đến mức gần như thể cảm nhận ấm xuyên qua cả sự vô hình của linh hồn.

Giọng khàn khàn, run rẩy nhưng kiên định:

“Tớ chờ nhiều năm , Dịch . từng tớ một , từng tớ để ý nhiều đến thế. Tớ cứ nghĩ thôi thì chỉ cần lưng , thỉnh thoảng thấy mỉm cũng đủ. nếu ngủ mãi như thế , tớ còn hy vọng gì nữa?”

Nói đến đây, mắt đỏ hoe. Anh đưa tay lau vội, như thể sợ ai thấy sự yếu đuối .

ở nơi , ngoài , chẳng ai khác.

Tôi , lòng chợt dâng lên một cảm giác phức tạp.

Tôi ngờ, trong những năm tháng mệt mỏi nhất, cô độc nhất, vẫn một lặng lẽ nhớ đến , chờ đợi .

Tôi với : “Khải, tớ cũng từng chú ý đến . Chỉ là, tớ dám. Tớ sợ tình cảm của đáp , sợ phá hỏng thứ tình bạn duy nhất khiến thấy an .”

lời mãi mãi nghẹn nơi cổ họng, chẳng thể thốt .

Những ngày đó, gia đình hiếm khi xuất hiện nữa.

Họ coi như một món đồ hỏng, còn giá trị.

Chỉ Trần Khải, ngày nào cũng đến, mang theo một bó hoa nhỏ, hoặc đôi khi là quyển sách, cái bánh, tách cà phê. Anh cạnh, kể cho những chuyện thường nhật: hôm nay thời tiết , công việc của thế nào, bạn chung của chúng gần đây chuyện gì thú vị.

Anh nhiều, nhiều, như thể sợ rằng sẽ chán.

mỗi câu , đều khắc sâu trong lòng.

“Dịch, hôm nay trời nắng, tớ nghĩ nếu tỉnh chắc chắn sẽ ngoài dạo.”

“Dịch, tớ cuốn sách mà hồi xưa thích, hóa nhiều đoạn tớ bỏ lỡ. Chắc là do hồi đó mải .”

“Dịch, , chỉ cần mở mắt thôi, tớ hứa cả đời sẽ rời khỏi .”

Từng câu chữ, như dòng nước ấm rót trái tim khô cạn của .

Một buổi tối, khi rời , một trong phòng bệnh.

Tôi cơ thể bất động của , nghĩ đến gia đình nhẫn tâm, nghĩ đến những lời . Lần đầu tiên, thật sự khát khao về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-yeu-em-nguoi-yeu-cua-toi/chuong-2.html.]

Không vì công ty, vì tiền bạc, càng vì gia đình.

Mà vì thấy Trần Khải, bằng đôi mắt thật sự của .

Tôi cho : “Tớ cũng thích . Từ lâu .”

Không là trùng hợp kỳ tích, đêm đó, bắt đầu mơ thấy ánh sáng.

Trong cơn mơ, bàn tay ai đó nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng quen thuộc thì thầm bên tai:

“Dịch, đừng bỏ tớ. Cậu nhất định về.”

Tôi bước từng bước về phía ánh sáng .

Ban đầu khó khăn, mệt mỏi, như xiềng xích kéo ngược . giọng , ấm , cho sức mạnh.

Cuối cùng, mở mắt.

Trần Khải là đầu tiên thấy.

Anh ngay bên giường, gục đầu xuống cạnh tay . Ánh sáng ban mai len ô cửa sổ, phủ lên một màu ấm áp.

Tôi khẽ cử động ngón tay.

Anh lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực, vỡ òa trong nụ xen lẫn nước mắt.

“Dịch! Cậu tỉnh tạ ơn trời đất, thấy tớ ?”

Hướng dương

Tôi khó khăn lắm mới bật tiếng , giọng khàn đặc:

“… Nghe thấy. Khải, tớ thấy hết .”

Nước mắt lăn dài, rơi xuống bàn tay . Anh run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn nữa, như thể sợ biến mất.

Tôi , giọng yếu ớt nhưng chắc chắn:

“Tớ cũng thích .”

 

Loading...