Đầu óc choáng váng, đờ đẫn chằm chằm màn hình. Tổng giám đốc nhấp chuột lật trang.
Phía còn nhiều ảnh, ảnh và Tiểu Dịch khoác tay mật, ảnh cưng chiều xoa đầu , ảnh mỉm ngọt ngào với , và ảnh chúng cùng Khoa Kỹ Côn Lôn…
Góc chụp rõ ràng là chụp lén.
Tiểu Dịch đeo khẩu trang nên thấy rõ mặt, nhưng thì chụp rõ mồn một.
Giọng lạnh lùng của tổng giám đốc vang lên:
“Giám đốc Đỗ, là đồng tính luyến ái? Và đối tượng là một robot?”
Tôi siết chặt nắm tay, lời nào.
Trưởng phòng Hoàng tức giận, thất vọng :
“Giám đốc Đỗ, mới thăng chức, bất cẩn như ? Những bức ảnh gửi đến hòm thư của bộ cấp cao công ty tối qua! Chúng giúp giải thích cũng tìm lý do.”
Tổng giám đốc xen :
“Đây là chuyện cá nhân của , lẽ chúng nên can thiệp, nhưng ảnh hưởng của việc quá tồi tệ. Là đàn ông thì còn đỡ, đằng là robot…”
Gen phản kháng trong lòng đ.á.n.h thức.
Tôi chỉ là một nhân viên bình thường, dựa mà chụp lén, còn chấp nhận để khác phán xét?
Là đàn ông thì ? Là robot thì thế nào?
Chẳng ai tư cách chỉ trỏ và Tiểu Dịch!
Tôi hít sâu, ngẩng cổ lên hỏi ngược :
“Tôi chỉ là nhân viên bình thường, đời sống riêng tư của cũng chịu giám sát ? Tôi ở bên ai, ảnh hưởng đến hiệu suất công việc của ?”
Tổng giám đốc và trưởng phòng Hoàng .
Trưởng phòng Hoàng :
“Giám đốc Đỗ, lời của vẻ thiếu cân nhắc. Công ty ý bồi dưỡng , đương nhiên chú ý hình ảnh cá nhân. Nếu chuyện lan truyền, chắc chắn sẽ làm tổn hại danh tiếng công ty…”
Tôi hề nao núng.
“Tôi theo dõi, chụp lén, ảnh còn phát tán ác ý, các vị tìm kẻ , ngược còn buộc tội , hại, xin hỏi đây chính là cách công ty bồi dưỡng ?”
Tôi vốn dĩ là hòa nhã, quen nhún nhường, các lãnh đạo nghĩ là hiền lành dễ bắt nạt, chỉ cần dọa dẫm vài câu là sẽ dịu xuống, ngờ phản kháng mạnh mẽ như .
Trưởng phòng Hoàng há hốc mồm nên lời. Tổng giám đốc tức giận hỏi:
“Giám đốc Đỗ, ý , cho rằng hành vi của gì sai trái?”
Tôi phản bác:
“Tôi chơi với bạn trai trong thời gian nghỉ, phạm pháp, vi phạm quy định, xin hỏi chỗ nào là ?”
Tổng giám đốc càng thêm nổi đóa.
“ bạn trai là robot! Cậu là con ! Cậu làm gì trong nhà thì tùy, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, sợ gièm pha ?”
Tôi thẳng lưng.
“Người lòng dơ bẩn cũng thấy dơ bẩn. Tôi và bạn trai đường đường chính chính, cần chấp nhận sự phán xét của bất cứ ai!”
Tổng giám đốc giận tái mặt: “Cậu, đúng là… điều!”
Trưởng phòng Hoàng vội vàng hòa giải:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-va-robot-nha-toi-co-gi-do-khong-on/chuong-8.html.]
“Giám đốc Đỗ, quả thực quá sơ suất, để nắm điểm yếu. Chúng tìm đến đây là cùng tìm cách giải quyết, Tổng giám đốc cũng ý , đừng đối đầu với chúng nữa…”
Tôi lôi kéo. Nói là giải quyết vấn đề, chẳng là sợ liên lụy đến họ ?
Một hợp đồng lao động, đến mức bắt từ bỏ lòng tự trọng và bán linh hồn!
Tôi quả quyết:
“Tôi đoán, gửi email cho các vị là Hà Kiếm, đồng nghiệp cùng phòng , đúng ? Vì giành chức Giám đốc kỹ thuật lẽ thuộc về , nên ôm hận trong lòng, dùng cách để trả đũa.”
Vẻ mặt kinh ngạc của tổng giám đốc và trưởng phòng Hoàng cho câu trả lời.
Tôi lạnh lùng :
“Kiểu nhân viên trốn lưng khác đ.â.m lén , các vị xử lý, tìm vấn đề từ ! Chẳng đây là hành động bỏ gốc lấy ngọn ?”
Trưởng phòng Hoàng lấp liếm:
“Anh quả thực chỗ đúng, nhưng cũng nên…”
Tôi cắt ngang:
“Tôi làm sai bất cứ điều gì! Nếu các vị sợ ảnh hưởng đến công ty, cứ việc sa thải ! Tôi làm chịu!”
Nói xong, đầu mà bước khỏi văn phòng.
Chuyện về hồ sơ mua hàng đủ làm phiền lòng , giờ thêm vụ . Cảm xúc của bùng nổ.
Tốt lắm! Hôm nay ông đây nhất quyết làm quả hồng mềm nữa!
Tôi hầm hầm sát khí về phía bàn làm việc của Hà Kiếm, đ.ấ.m một cú lên mặt bàn của .
Hà Kiếm giật , rụt vai , lớn tiếng nhưng vẻ mặt sợ sệt:
“Đỗ Tư Viễn, làm gì?”
Tất cả trong khu văn phòng đều chằm chằm hai chúng .
Tôi trầm giọng hỏi:
“Anh chụp lén , đồng ý ?”
Hà Kiếm giả vờ ngây ngô:
“Chụp lén gì cơ? Tôi đang gì…”
Tôi túm lấy cổ áo , kéo mạnh lên. Hà Kiếm sợ hãi kêu khẽ.
Tôi lạnh.
“Sao nào? Dám làm dám nhận? Anh ý kiến với thì cứ đường đường chính chính mà , bày trò hèn hạ làm gì? Không thấy giống con chuột cống ?”
Hà Kiếm đẩy mạnh .
“Cậu điên !”
Tôi túm lấy cổ áo . Tôi và Hà Kiếm xô đẩy lẫn . Vài đồng nghiệp vội vàng chạy tới can ngăn, tách chúng .
Tiểu Lưu về phía .
“Viễn ca, làm gì ?”
Hà Kiếm thấy sự việc ầm ĩ, bèn tay , lớn tiếng la ó:
“Đỗ Tư Viễn, tự làm chuyện bẩn thỉu còn dám c.ắ.n ? Mọi qua xem ! Cái tên Đỗ Tư Viễn đạo đức giả, thực chất là một kẻ biến thái! Cậu là đồng tính luyến ái! Còn mua một con robot làm bạn trai! Thật đáng khinh bỉ!”