Tôi và robot nhà tôi có gì đó không ổn - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-24 16:12:01
Lượt xem: 748

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đang định tự chỉnh , Trình Dịch tự nhiên đưa tay lên, giúp tháo cà vạt thắt .

Hai chúng gần , ấm từ cơ thể Trình Dịch xông lên khiến thấy choáng váng.

Tim đập nhanh đến mức gần như vỡ tung lồng ngực.

Trong cơn mơ hồ, dường như thấy Tiểu Dịch mặt , khi thắt cà vạt xong, cúi đầu tiến gần

Giọng Trình Dịch kéo về thực tại.

“Xong .”

Tôi như khai sáng, bừng tỉnh.

Tôi, , … Tôi nãy phản xạ điều kiện, ngước cằm, há miệng chờ hôn.

Á! Thật mất mặt quá ! Tôi đào hố chôn ngay lập tức!

Tôi lắp bắp:

“Cảm, cảm ơn, Tổng giám đốc Trình…”

Trình Dịch còn gì đó, chạy như trốn khỏi nhà vệ sinh.

May mà đến giờ nghỉ trưa, nếu , với trạng thái làm việc , chắc chắn sẽ phạm đầy sai.

Tôi thầm niệm trong lòng:

Hy vọng Trình Dịch đừng bao giờ đến công ty nữa, trái tim bé bỏng của chịu nổi cú sốc .

Buổi chiều, mệt lử trở về nhà.

Vừa cửa, thấy đôi giày thể thao cỡ lớn đặt kệ giày.

Là của Tiểu Dịch!

Cậu về ?

Tôi vui mừng khôn xiết.

Trong bếp vọng tiếng nước.

Tôi rón rén đến ngoài bếp, Tiểu Dịch đang đeo tạp dề, lưng về phía bồn rửa chén nhặt rau.

Tôi bờ lưng rộng và vòng eo thon gọn của , lập tức xuân tâm nảy nở.

Tôi nhào tới ôm chầm lấy .

Tiểu Dịch giật , đầu hiền hòa với .

“Chủ nhân về ?”

Tóc mềm mại buông xõa trán, mặc áo hoodie và quần thể thao mua cho .

Vẫn là dáng vẻ nam sinh tóc mềm thiết hơn, khỏi nhớ đến phiên bản tổng tài bá đạo của Trình Dịch mà thấy ban ngày ở công ty.

Không Trình Dịch thật lúc ở riêng sẽ như thế nào, giống Tiểu Dịch bây giờ ?

Không , thể nghĩ đến nữa, lập tức dừng , cảm giác như đang phản bội Tiểu Dịch.

Tôi cọ xát trong lòng .

“Sao về sớm hơn một ngày thế? Kiểm tra thế nào?”

Tiểu Dịch dùng cằm cọ đỉnh đầu .

“Mọi thứ đều , nhớ chủ nhân nên về sớm.”

Cậu cũng nhớ ? Giống như cách nhớ ?

Tôi ôm lấy cổ Tiểu Dịch kéo đầu xuống, bản thì kiễng chân lên.

Tiểu Dịch phối hợp ngậm lấy môi .

Sau một lúc, l.i.ế.m môi, khẽ thì thầm:

“Tôi đói …”

“Tôi làm cơm ngay đây.” Tiểu Dịch định buông , ôm chặt lấy .

“Muốn ăn …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-va-robot-nha-toi-co-gi-do-khong-on/chuong-6.html.]

Giọng Tiểu Dịch cũng dần trở nên khàn đặc.

“Không ăn cơm ?”

Tôi thẳng: “Ăn cơm xong thì thể vận động mạnh nữa.”

Phản ứng của Tiểu Dịch là ngay lập tức bế xốc lên, treo như gấu Koala.

Cậu ôm hôn thẳng phòng ngủ.

Đói 4 ngày, cuối cùng cũng ăn no.

Ngày hôm làm, ngân nga mở máy tính đăng nhập hệ thống.

Tiểu Lưu tò mò hỏi :

“Anh Viễn, làm lành với bạn gái ?”

Tôi sững .

“Bạn gái nào?”

Tiểu Lưu trêu chọc:

“Dạo mặt mày hồng hào, lúc nào cũng ngây ngô, mấy hôm đột nhiên ủ rũ, bọn em đều đoán là thất tình, giờ vẻ mặt thì chắc là làm lành nhỉ?”

Tôi chột , mặt đỏ bừng.

Trời ơi, đúng là giấu tâm sự, chuyện đều thấu hết ?

Tuy đoán chính xác, nhưng cũng đủ khiến hổ còn chỗ nào để chui.

Tôi lấp l.i.ế.m cho qua chuyện một cách mập mờ:

“À… ha ha…”

Tiểu Lưu vẫn còn truy hỏi:

“Là cô gái như thế nào mà khiến Viễn nhà rung động ? Chắc chắn là đại mỹ nhân ?”

thế, ha ha…”

Tôi đang khổ sở chuyển chủ đề thế nào thì trưởng phòng gọi văn phòng, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng rời chỗ.

Trưởng phòng bảo xuống, hớn hở :

“Kỹ sư Đỗ, chúc mừng .”

Tôi còn hiểu trưởng phòng chúc mừng chuyện gì, ngay đáp án:

“Kỹ sư Đỗ năng lực xuất sắc, công ty quyết định thăng chức lên làm giám đốc kỹ thuật, phòng nhân sự sẽ thông báo hôm nay.”

Tôi tưởng nhầm.

“Giám đốc kỹ thuật? Tôi ?”

, dự án kỹ sư Đỗ chủ trì phát triển mang 3 điểm phần trăm lợi nhuận cho công ty, cấp hài lòng về , hy vọng sẽ tiếp tục biểu hiện ở vị trí mới.”

Tôi khá tự tin về năng lực chuyên môn của , nhưng tham gia chính trị công sở, cũng nịnh bợ, cứ nghĩ sẽ cứ thế trôi qua một cách tầm thường cho đến khi nghỉ hưu, ngờ ngày thăng tiến.

Cảm thấy những nỗ lực nhiều năm của cuối cùng cũng công nhận, cảm ơn trưởng phòng, mang theo niềm vui chút chân thật trở chỗ làm.

Buổi trưa, công ty đồng loạt phát thông báo thăng chức.

Văn phòng tràn ngập khí vui vẻ, nhiều đến chúc mừng .

Theo thông lệ, đặt một ít đồ ăn vặt và sữa mời đồng nghiệp.

Tất cả , kể cả trưởng phòng đều lấy đồ ăn, chỉ Hà Kiếm là ăn.

Tiểu Lưu với điều , uống sữa khinh thường :

“Ai đó cứ tưởng chắc chắn nắm phần thắng, ngờ trời mắt, thực sự năng lực mới tư cách lên nắm quyền.”

Tôi nhận thấy Hà Kiếm một tại chỗ, khắp bao trùm một luồng khí lạnh.

Tiểu Lưu dặn dò :

“Gã đó đúng như tên gọi, thủ đoạn đê tiện, đây nhiều đồng nghiệp tính kế, đề phòng .”

Tôi gật đầu: “Cảm ơn nhắc nhở, sẽ chú ý.”

Loading...