“Dạo bận.”
“Nói thật.”
Tôi lấy USB , nắm trong tay :
“Cạnh Sơ, thứ , lấy .”
Ánh mắt dừng mặt , mềm đôi chút, đưa tay :
“A Tùy, đưa .”
【Ký chủ, hãy nhanh chóng giao USB cho Lâm Cạnh Sơ. Hoàn thành nhiệm vụ then chốt.】
【Không thành thì ? Nói thẳng, đừng vòng vo.】
Hệ thống im lặng ba giây, tiếng điện chói tai vang lên:
【Theo Quy tắc hành vi của xuyên sách, nhiệm vụ thất bại sẽ kích hoạt chương trình xóa bỏ. Ý thức ký chủ sẽ xóa vĩnh viễn.】
【Nói phức tạp thế, chẳng là c.h.ế.t . 007, từ chối nhiệm vụ.】
【Cảnh báo! Cảnh báo!】
Tôi Lâm Cạnh Sơ mặt, nghĩ đến kết cục của .
Trong đầu hiện lên gương mặt Trình Mục Vân.
Tôi thể, rõ hướng của câu chuyện mà vẫn làm kẻ thúc đẩy.
Cúi mắt, ném USB ly Americano đá.
Tôi quyết định từ lâu, mỗi nhiệm vụ của hệ thống đều kéo đến sát hạn mới làm, cố gắng kéo dài thời gian thể yêu Trình Mục Vân.
Vốn nhiệm vụ giao USB còn vài ngày mới đến hạn, nghỉ việc chỉ để ở bên nhiều hơn.
bây giờ…
“Cạnh Sơ, xin .”
“Cậu phản bội ?” Sắc mặt Lâm Cạnh Sơ lập tức tối sầm, túm cổ áo , nắm đ.ấ.m giơ lên, nhưng đến lúc hạ xuống dừng.
Hắn khó tin, bất lực :
“Cậu phản bội , Giang Tùy! Cậu phản bội ? Vì !? Vì tất cả đều chọn nó! Cậu cho vì ?”
Tiếng cảnh báo của hệ thống gần như nổ tung đầu .
Tôi ấn mạnh thái dương:
“Cạnh Sơ, là bạn nhất của .”
“Bạn? Tôi coi là bạn duy nhất, phản bội ?” Hắn đỏ mắt, kìm , đ.ấ.m vai .
Trông dữ dằn, nhưng lực mạnh.
Tôi loạng choạng lùi hai bước, vững :
“Cạnh Sơ, sắp c.h.ế.t .”
Hắn khựng , nhạt:
“Vì nó mà ngay cả loại lời dối cũng bịa ?”
Tôi thẳng đôi mắt giận dữ của , lặp :
“Tôi lừa , sắp c.h.ế.t.”
Sắc mặt Lâm Cạnh Sơ trở nên kỳ lạ, như thể đả kích đến mức trống rỗng.
Hắn buông tay, trán tựa lên vai , khó khăn phân biệt từng chữ :
“Tôi hiểu. Sắp c.h.ế.t là ? Bệnh ? Tôi… đưa bệnh viện, tìm bác sĩ giỏi nhất, sẽ c.h.ế.t.”
“Vô ích thôi.” Tôi khẽ đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-tu-choi-di-theo-kich-ban/6.html.]
13
“Các đang làm gì?”
Tôi ngẩng đầu về phía cửa, há miệng nhưng phát tiếng.
Sao trùng hợp đến thế.
Giờ phút , và Lâm Cạnh Sơ dựa sát , trong mắt Trình Mục Vân giống như một đôi tình nhân mật.
Trình Mục Vân lạnh mặt , trong mắt ngoài đau đớn còn sự sắc bén từng thấy.
Đó là góc cạnh luôn bỏ qua, vẻ dịu dàng của che giấu.
Dòng điện của hệ thống càng lúc càng dồn dập, hình ảnh mắt bắt đầu chồng chéo, nhưng vẫn thấy rõ sự sụp đổ mặt .
Lâm Cạnh Sơ , ánh mắt tràn đầy hận ý:
“Cái gì gọi là làm gì? A Tùy là của , là sai khiến đến bên cạnh !”
Hắn thỏa mãn với nỗi đau của Trình Mục Vân, nghiến răng :
“Cậu nên cảm ơn , thì chẳng gặp !”
Trình Mục Vân siết chặt tay, chậm rãi buông .
“Vì ?”
CoolWithYou.
Giọng bình tĩnh, như hiểu, khiến tim đau nhói.
“Giang Tùy, là ? Anh hề yêu chút nào ?”
Lâm Cạnh Sơ ôm vai :
“Cha hủy hoại cả đời, cũng hủy hoại cả đời. Tình yêu cái quái gì! Giang Tùy là đến giúp , lừa xoay vòng vòng, đồ ngu ngốc!”
Sắc mặt lúc chắc chắn khó coi, mở miệng giải thích, nhưng lời Lâm Cạnh Sơ cũng sai.
Trình Mục Vân khẽ cúi đầu, môi mím chặt, cố nén cảm xúc sắp tràn .
Ánh mắt từ đau đớn biến thành trống rỗng khó tin.
Ánh sáng trong mắt dần dần tắt, cuối cùng chỉ còn tuyệt vọng và lạnh lùng đặc quánh.
Cậu thật đáng thương.
Tôi ôm , dỗ dành .
Muốn cho , như , thật sự yêu .
tứ chi càng lúc càng yếu, càng lúc càng lạnh, gần như dựa sức của Lâm Cạnh Sơ mới vững .
Tôi sắp c.h.ế.t ?
ánh mắt cuối cùng thấy là gương mặt đau khổ của Trình Mục Vân.
Vì thế, đầu tiên cầu xin hệ thống:
【007, xin mày, cho tao thêm chút thời gian, đừng để tao c.h.ế.t như thế .】
Tiếng cảnh báo chói tai trong đầu ngừng , giọng hệ thống vang lên, mang theo một tiếng thở dài khó nhận :
【Ký chủ, như mong .】
Tứ chi cuối cùng cũng ấm , loạng choạng bước lên vài bước.
Ngay lúc ôm , động tác lùi của đóng đinh tại chỗ.
Cậu chạm .
Tôi gắng gượng nở nụ :
“Trình Mục Vân, lừa nhiều chuyện, nhưng một chuyện là thật.”
Lông mi run mạnh, ánh mắt dán chặt , như sợ bỏ lỡ điều gì.