Tôi Sắp Chết Rồi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:48:27
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

24.

Khi Thẩm Lập cầm chìa khóa xông nhà, đang ngơ ngác ăn đồ nướng.

 

Không “bạch nguyệt quang” sẽ đến ? Sao thành Thẩm Lập ?

Thấy dáng vẻ ung dung của , sắc mặt lập tức đổi, trở nên kiềm nén và nặng nề.

 

Anh sải bước đến bên sofa, nhặt chiếc áo lên.

“Cái là gì?” hỏi.

Tôi nghi ngờ mũi vấn đề , mùi tương cà đậm đến mà cũng ngửi : “Tương cà đó.”

Thẩm Lập hít mạnh một , giọng nặng trĩu: “Cậu đùa giỡn kiểu vui lắm ?”

 

Tôi gì, vì biện minh thế nào.

Anh một nữa đập cửa bỏ .

Có lẽ trong ấn tượng của , mãi chỉ là kẻ tệ hại như , từng là kiểu thích, đặc biệt .

 

Trí nhớ của ngày càng mờ nhạt, sợ rằng sẽ quên mất thêm nhiều điều nữa, nên ghi chép những ký ức rời rạc cuốn nhật ký.

 

Ít , giờ đây trong đó chỉ là tên Thẩm Lập.

 

26.

Lần nữa gặp Thẩm Lập là ở một quán bar, trong buổi tụ tập bạn bè.

 

Anh tựa tường, hút thuốc.

Gần đây sắc mặt , cũng gầy trông thấy, nên ngại gần .

Thế là hai chúng chỉ từ xa, qua đám đông ồn ào.

Không từ khi nào, “bạch nguyệt quang” cũng tới bên , ánh mắt dừng .

 

Ba chúng cứ thế, lặng lẽ trong khung cảnh kỳ quái .

“Bạch nguyệt quang” bỗng hỏi: “Cậu bệnh gì thế?”

Tôi giật , tưởng chuyện bệnh bại lộ, hoảng hốt đáp: “Sao ? Nguyền rủa ?”

Anh chạm nhẹ tay : “Sao gầy thế … chỉ còn da bọc xương …”

Tôi sợ lộ tẩy, chuyện một lúc liền kiếm cớ rời , chạy sang phòng khác hút t.h.u.ố.c một .

 

Hút một lúc thì cửa đột nhiên vang lên.

Tôi chẳng để tâm, tưởng ai nhầm phòng, nhưng ngay đó cánh tay giữ chặt, cả đè xuống ghế sofa.

 

Đèn trong phòng bật, rõ mặt : “Anh gì ơi, chuyện gì thì , tha cho .”

Người đó đáp, dừng một chút, giật điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng , ném xa, đó bắt đầu cởi áo .

Tôi hoảng sợ cực độ: “Anh gì ơi, cướp thì cướp , kiêng sắc nữa chứ! Không !”

 

Người khỏe, dễ dàng khống chế .

 

Chỉ vài giây, áo khoác và sơ mi của cởi sạch.

Anh men theo vai , chạm xuống ngực, xương sườn, bụng

Tôi dần chống cự nữa, bởi thấy đang .

 

Ban đầu là tiếng nức nở khẽ, đó càng lúc càng lớn, như thể cố tình để nhận là ai.

 

Tôi khẽ đặt tay lên bàn tay đang run rẩy xương sườn .

Cứ thế, chúng dựa ghế sofa cho đến khi mặt trời mọc.

 

“Thẩm Lập, mặt trời lên .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-6.html.]

Tôi ích kỷ, từ nhỏ .

 

Vì thế, ban đầu nghĩ, dù đến giây phút cuối cùng, cũng khiến Thẩm Lập thể quên .

giờ thì nữa.

Tôi chẳng , nhưng vẫn kìm mà mong tình yêu nhất đời.

 

Dù tình yêu là “tình yêu” cũng chẳng .

 

28.

Tôi nhắn cho Thẩm Lập một tin, rằng nghĩ thông , nơi khác vẽ phong cảnh.

Ngày rời , với bất kỳ ai.

 

Đến khi xuống máy bay, mới phát hiện điện thoại gọi đến nổ máy.

 

 Toàn là cuộc gọi từ “bạch nguyệt quang” và Thẩm Lập.

Tôi những bông tuyết đang rơi, đèn màu treo lấp lánh cây, hiếm khi cảm thấy lòng vui vẻ đến , liền gọi cho Thẩm Lập.

Điện thoại nối máy, giọng “bạch nguyệt quang” vang lên : “Tô Vân, đang ở đấy?”

 

Tôi ríu rít kể địa chỉ, hứng khởi chia sẻ: “Ở đây đang tuyết , tuyết to lắm, cực kỳ! Tôi thấy thể vẽ bức tranh nhất thế giới mất thôi!”

Tôi liên hồi, chẳng cho họ xen : “A, phía chỗ bán đèn bí ngô, với hai nữa nhé! Bye bye!”

 

Cúp máy mới nhận mặt là nước tuyết tan.

 

29.

Ba ngày , Thẩm Lập đến tìm .

 

Anh cửa, bụi tuyết vương đầy , giọng bình tĩnh: “Lại ngoan .”

 

Giống hệt như hồi cấp ba, mỗi khi nghịch ngợm quá đà, cũng như thế.

Anh ôm chầm lấy , nôn nóng hôn lên môi .

Tôi mặt , hỏi : “Là thương hại ? Tôi cần.”

 

Từ cuộc gọi ngay khi xuống máy bay, họ chuyện bệnh.

Thẩm Lập , khẽ khổ: “Nếu là yêu thì ?”

 

30.

Thẩm Lập , đó là tình yêu.

Thật , đối với một sắp c.h.ế.t như , tình yêu cũng chẳng quan trọng nữa.

 

 Tôi chỉ cảm ơn vì vẫn ở bên , bất kể đó là vì thứ tình yêu nào chăng nữa.

Từ đêm hỗn loạn , đây là hiếm hoi chúng thể bình tâm chuyện.

Đêm đó, chúng tháo gỡ nhiều hiểu lầm.

 

Ví dụ như bức thư tặng “bạch nguyệt quang” là do đàn em nhờ gửi hộ.

 

Ví dụ như chuyện “ cưỡng ép” hôm đó, thực là do cả hai đều kiềm chế nổi.

 

Ví dụ như việc ban ngày là em, ban đêm thành tình nhân, là vì sợ đem lòng với khác.

 

Ví dụ như khi chia tay, thật sợ tương lai nhất .

Anh vùi đầu cổ , nước mắt thấm ướt cổ áo: “Xin … tất cả đều là của …”

 

Anh hối hận lâu, lâu.

 

Loading...