Lúc đầu buổi tiệc sinh nhật, và Thẩm Lập còn đang phàn nàn rằng “bạch nguyệt quang” mỗi làm thí nghiệm đều quên ăn quên ngủ, khiến lo sốt ruột.
Tôi thấy lòng chùng xuống, bốc đồng một câu: “ thích .”
Nụ của Thẩm Lập dần tắt .
Rất, lâu , mới khẽ : “Tôi .”
11.
Đêm xuống, luôn nhớ đến lời thề năm xưa rằng sẽ làm em cả đời, nghĩ lẽ nên buông bỏ Thẩm Lập thôi.
khi bình minh đến, giật tỉnh giấc giữa giấc mơ m.ô.n.g lung đầy mê hoặc.
=
12.
Năm tư đại học, cha đột ngột qua đời, thứ đều đổ ập xuống vai một kẻ ăn chơi như .
Tôi cách quản lý công ty, cũng chẳng xử lý tài sản thừa kế thế nào.
Tôi ôm hũ tro cốt của cha, đến mức kiềm chế nổi, thể chấp nhận việc chỉ trong một đêm mất duy nhất còn .
Rõ ràng hôm qua cha vẫn còn trách cố gắng, hỏi bao giờ mới trưởng thành để tiếp quản sự nghiệp của ông.
Tôi khi đó vẫn chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời, định bụng thêm hai năm nữa, dù cha cũng chọn sẵn để đào tạo, giúp quản lý thứ.
Cha tuy than phiền quá tùy hứng, nhưng vẫn luôn bao dung, yêu thương , thể nào chấp nhận việc ông rời bỏ như thế.
Những ký ức đó, lẽ vì quá đau đớn, hoặc vì khối u chèn ép, nên dần trở nên mơ hồ.
Tôi chỉ nhớ Thẩm Lập và “bạch nguyệt quang” luôn ở bên, giúp lo liệu tất cả việc.
13.
Trôi qua nửa năm trong mơ hồ, mới dần thoát khỏi nỗi đau mất .
“Bạch nguyệt quang” quá bận, thể thường xuyên đến thăm, nhưng tin nhắn quan tâm WeChat thì từng gián đoạn.
Thẩm Lập rảnh rỗi hơn, thường xuyên đến nhà , đến mức giúp việc trong nhà cũng quen , còn đặc biệt để sẵn cửa cho những giờ nhất định.
Tôi cuộn ghế, mệt mỏi .
Anh cau mày, sốt ruột hỏi: “Bao giờ mới định lấy tinh thần?”
Rồi kéo ngoài, bắt chạy bộ, leo núi, khắp nơi để giải khuây.
Anh thật sự là một em , thể làm bạn đến mức , thật hiếm.
Hôm đó, hai chúng leo núi đêm, thở hổn hển, thể leo nổi nữa.
Thẩm Lập vẫn kéo , bắt cố thêm nửa tiếng.
Tôi ôm lấy cánh tay , liên tục cầu xin: “Anh, , tha cho em , em thật sự leo nổi nữa…”
Anh để mặc bám lấy, lạnh giọng : “Chính là đòi leo đêm, còn đặc biệt hủy ba cuộc họp, dồn hai ngày rảnh cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-3.html.]
Tôi bướng bỉnh đáp : “Còn coi là em ? Nếu là em thì im miệng .”
Anh nhướng mày: “Được, im. Rồi nữa?”
Tôi càng cố tình làm nũng, nhảy lên , mềm nhũn như xương: “Thế thì cõng em lên .”
Thẩm Lập thở dài.
Khi nghĩ rằng sẽ kéo xuống để cáp treo, thì cúi xuống, vững vàng cõng , từng bước từng bước lên đỉnh núi.
Tôi lưng , rõ nhịp tim mạnh mẽ của , hòa chung một nhịp với tim .
Anh hơn ba vạn bước, từ lưng chừng núi đến tận đỉnh, suốt dọc đường trách một câu, thậm chí còn dịu giọng dặn: “Nếu mệt thì cứ im mà ngủ một lát.”
Đến khi lên đến đỉnh, vẫn đặt xuống.
Gió núi rít qua, cuốn tung vạt áo của cả hai chúng .
Trong khoảnh khắc đó, ảo giác rằng thế giới chỉ còn và .
Không xa reo lên: “Mặt trời mọc ! Mặt trời mọc !”
Thẩm Lập hiếm khi gọi tên một cách nghiêm túc: “Tô Vân.”
“Bình minh lên .”
14.
Tôi bắt đầu với cuộc sống bình thường.
Để tránh chạm ký ức đau buồn, dọn khỏi biệt thự, tự mua một căn hộ một tầng để ở.
Thẩm Lập bận xử lý công việc còn tồn đọng, còn “bạch nguyệt quang” thì đến giúp chuyển nhà.
Anh phòng , lục một đống ảnh, là ảnh của chúng .
Có ảnh ba , ảnh hai , và cả ảnh chụp riêng từng .
Anh xổm trong góc, im lặng lật từng tấm, đến khi phát hiện thì gần như xem hết cả quyển album dày cộp.
“Bạch nguyệt quang” xúc động : “Wow, thật trân trọng tình bạn của chúng , đúng là em mà.”
Tôi đáp lấy lệ: “, đúng, đúng.”
Anh nhét album vali, như vô tình hỏi: “ hơn nửa chỗ đều là ảnh của Thẩm Lập ? Cậu thiên vị ?”
Từ say rượu câu “ hiến dâng tuổi trẻ cho khoa học”, mặc định rằng là kẻ ngốc trong chuyện tình cảm, nên chỉ qua loa đáp: “Ảnh của nhiều quá, để riêng album khác .”
Anh liền truy hỏi: “Thật ? Ở ? Cho xem ?”
Tôi tùy tiện chỉ sang cái thùng bên cạnh: “Ở trong đó.”
Anh , xong thở dài: “Cả thùng đó là sắp xếp mà, tưởng ngốc chắc? Dù gì cũng từng đỗ thủ khoa đấy nhé.”
Tôi bĩu môi, gì thêm.
Thông minh đến mấy thì ích gì chứ, EQ chẳng cao tí nào.