Tôi Sắp Chết Rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:45:13
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

 

Tỉnh mộng, giường ngẩn ngơ lâu, đôi mắt cứ quanh quẩn trong đầu cách nào xua .

 

Tôi thêm nửa tiếng nữa, ngượng ngùng bò dậy giặt quần lót.

 

Hôm đó, khi vẽ tượng, kìm mà vẽ thêm một nốt ruồi ở cùng vị trí.

 

Bạn cùng lớp ngang qua tranh , tưởng đó là vết chì rơi, bụng cúi xuống thổi giúp, nhưng thổi bay .

 

Cậu tò mò hỏi , vẽ thêm một nốt ruồi .

 

=

 

Tôi nghĩ một lát đáp: “Tôi cũng nữa.”

 

Tôi thật sự thể quên giấc mơ đêm qua.

 

Chỉ cần nhớ đến thôi, tim đập nhanh, như thể mỗi nhịp đập đều đang nhắc nhớ đến thêm một .

8.

Tôi bắt đầu cố ý cận với Thẩm Lập. Mang cơm cho , tìm chuyện tán gẫu, ngừng gửi tin nhắn quấy rầy.

Anh kiên nhẫn trả lời từng cái một, chỉ cho là quá rảnh rỗi. Thời gian đó “bạch nguyệt quang” của cực kỳ bận, thỉnh thoảng tụ tập còn ghen, trách rằng đây quan tâm đến .

Tôi hề hề cho qua, tiếp tục bám lấy Thẩm Lập.

Anh xoa đầu , miệng giả vờ trách: “Sao vẫn trẻ con như thế.” 

Tôi chỉ , coi là thật, tiếp tục tìm đủ lý do để quấn lấy .

Có một hôm, kéo dự tiệc cùng.

Người trong bữa tiệc quen ai, nên chỉ uống rượu, chơi.

Vừa nghĩ đến việc đang , liền thấy hưng phấn, uống liền mấy chai, chơi trò càng lúc càng to gan.

Đến lượt chơi “thật lòng thử thách”, trêu : “Cậu thích ai ?”

Tôi liếc quanh một vòng, ánh mắt dừng nơi Thẩm Lập, chỉ tay về phía và buột miệng: “Người thích đang kìa!”

Cả đám ngờ thật sự trả lời, liền nhao nhao lên, vây hỏi ai là tình của .

Tôi say mơ màng, dựa bên bàn mà ngốc nghếch.

Cả bàn đều là trai , nhưng Thẩm Lập vẫn là nhất trong đó.

Một đàn em lanh miệng chỉ , hô lên đầy khoa trương: “Anh Vân! Là đưa trai đến hả?”

Cậu tưởng với sớm tỏ tình, hôm nay đến để công khai chủ quyền, còn reo ầm: “Hai đúng là trời sinh một đôi, xứng đôi lứa, tài t.ử tài tử…”

Tôi uống thêm mấy ngụm, ngẩng đầu sang thì thấy Thẩm Lập đang , chớp mắt, cứ chằm chằm như .

 

Giống hệt trong giấc mơ.

Một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng, nụ ngây ngô mặt cứng đờ , chai rượu tuột khỏi tay, tỉnh nửa cơn say.

 

Trời ạ, uống cái gì mà lắm thế, làm cái quái gì ?

 

Giờ vẫn còn đang theo đuổi , còn dám giới tính của ...

 

tỏ tình thật, thì cũng thể trong cảnh , mặt bao nhiêu như thế...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-2.html.]

 

Anh “cả” cũng cùng bàn, ngậm điếu thuốc, với vẻ thích xem trò vui.

 

Tôi hoảng loạn đảo mắt, quanh tìm cứu viện, cuối cùng hướng ánh mắt cầu khẩn về phía .

 

Anh nhướng mày .

Hai chúng ba giây, cuối cùng vẫn nghĩa khí tay.

Anh dậy thật oai, đẩy đám đang trêu chọc , khoác vai , lúc đó ngà ngà say, mắng: “Thằng nhóc , yêu nhé. Lần đừng giở trò với nữa.”

Cả đám lập tức đổi đối tượng trêu chọc, xem vui giả vờ an ủi : “Trên đời chỉ , thiếu gì cỏ thơm.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Anh ghé sát tai khẽ, ác ý phả thêm một vòng khói mặt.

Còn Thẩm Lập, ngay khi “cả” khoác vai , liền , khẽ vuốt ve ly rượu trong tay, im lặng một lời.

Từ hôm đó trở , Thẩm Lập bắt đầu tránh mặt , tin nhắn gửi cũng chỉ trả lời chọn lọc.

Tôi chột buồn.

Hôm , hẹn ngoài, từ chối.

Nhàn rỗi làm gì, chợt nhớ đến “bạch nguyệt quang”, thế là chạy đến trường của .

Ngay khi đến tòa nhà ký túc, thấy Thẩm Lập, một tiếng còn đang họp, lúc đang cầm hoa hồng, cạnh “bạch nguyệt quang”.

Sau đó, lén theo dõi họ, và vô tình bắt gặp họ hẹn riêng tư nhiều .

 

Ba tháng , trong buổi tiệc sinh nhật của “bạch nguyệt quang”, chuốc cho cả hai say mèm, lượt hỏi từng .

 

Tôi hỏi “bạch nguyệt quang” thích ai .

 

Anh ngẩn , đột nhiên hét lớn: “Tôi hiến dâng tuổi trẻ cho khoa học!”

 

“Đồ điên.” Tôi bực đẩy ngã xuống ghế sofa, sang nắm cổ áo Thẩm Lập.

 

“Còn , thích ?”

 

Thẩm Lập ôm chai rượu, gì.

 

Tôi hỏi hỏi mấy , tức đến mức giật chai rượu khỏi tay ném mạnh lên bàn.

 

Không chai để ôm, liền ôm lấy tay .

 

Tôi giãy vài cái thoát, cuối cùng xì , bệt xuống đất cạnh , hỏi câu .

 

Thẩm Lập im lặng lâu, lâu, : “Có.”

 

Tim khẽ thắt , truy hỏi: “Là ai?”

 

Anh đáp mơ hồ: “Là... ở bên cạnh ... là một đặc biệt, đặc biệt ...”

 

Khi đến hai chữ “đặc biệt ”, câu trả lời , nhưng vẫn cam lòng: 

“Anh thích đó ở điểm nào?”

 

Thẩm Lập khẽ , : “Thích... thích cái cách khiến khác thể yên tâm ...”

 

Loading...