Tôi Phải Làm Gì Khi Bạn Cùng Phòng Phát Hiện Ra Tôi Đang Viết BL??? - Chương 20: Nụ Hôn Vị Cá Chép Chua Cay

Cập nhật lúc: 2026-01-20 02:06:39
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàng Tại Uyên rõ ràng đang một cách vô cùng đáng đòn. Tuy phát tiếng động, nhưng lồng n.g.ự.c tinh tráng của ngừng run rẩy phập phồng, cơ bụng cũng đến hiện rõ mồn một, đường nhân ngư vô cùng sắc nét. Ninh Văn Nhu cảm thấy Bàng Tại Uyên càng càng thấy ghét, phớt lờ sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai , rằng mạnh bạo ấn vai nhào tới, hợp ý là hôn xuống ngay.

Nói là "hôn" thì thỏa đáng lắm, Ninh Văn Nhu hôn, mà là hung hăng nhe răng với Bàng Tại Uyên, miệng như hổ đói vồ mồi mà c.ắ.n mạnh một cái. Kết quả còn kịp c.ắ.n trúng, cằm của hai va . Cảm giác đau âm ỉ từ cằm lan lên não, hơn nữa râu của Bàng Tại Uyên lởm chởm, va chỉ là xương chạm xương, mà da thịt cũng đ.â.m đau điếng, chẳng dễ chịu chút nào.

Bàng Tại Uyên va trúng vẫn còn , Ninh Văn Nhu mà tức đến nỗi mặt phồng lên như bánh bao, cam lòng xoa xoa cằm , điều chỉnh góc độ hung hăng c.ắ.n xuống một nữa.

Lần Ninh Văn Nhu thể c.ắ.n chuẩn xác môi đầy đặn của Bàng Tại Uyên! dùng sức quá mạnh, lực nhào xuống khống chế , vô tình va mạnh , răng cửa răng của Bàng Tại Uyên va đau điếng. Ninh Văn Nhu dùng tay xoa xoa răng , kìm mà bĩu môi, ánh mắt chút tủi .

Lực tác động là tương hỗ, Bàng Tại Uyên chắc chắn cũng đau, nhưng đưa tay , xoa xoa tóc Ninh Văn Nhu vài cái, ôm lấy eo , an ủi: "Không , ai cũng đầu tiên, gấp, cứ từ từ."

Ngay lập tức, ngọn lửa kiêu ngạo chứng minh bản của Ninh Văn Nhu màn "xoa đầu g.i.ế.c" của Bàng Tại Uyên dập tắt! Trong lòng chỉ còn sự ngại ngùng và hổ, rõ ràng trong truyện , nhân chính đều như trải qua trăm trận chiến, mà biểu hiện của đúng chuẩn một tên gà mờ! sự an ủi của Bàng Tại Uyên cũng làm vơi phần nào cảm giác tội vì lỡ làm đối phương thương, Ninh Văn Nhu mím môi, quyết định thử nữa, nhẹ nhàng hôn lên.

Lực của Ninh Văn Nhu nhẹ, đôi môi mềm mại chạm , cảm giác quá đỗi êm ái, giống như một miếng mút xốp mềm mại, giống như một miếng thạch rau câu nóng hổi, dễ chịu. Nghĩ đến việc nãy lỡ làm Bàng Tại Uyên rách da môi, Ninh Văn Nhu nới lỏng miệng, nhẹ nhàng l.i.ế.m liếm, trong miệng lan tỏa một mùi m.á.u tanh nhẹ.

Bên tai truyền đến một tiếng hừ nhẹ, là Bàng Tại Uyên l.i.ế.m vết thương nên đau, cái lưỡi đang l.i.ế.m môi của Ninh Văn Nhu trêu chọc đến phát hỏa. Môi của Ninh Văn Nhu hai cánh môi ấm áp bao bọc lấy, tiếp đó cái lưỡi mềm mại của Bàng Tại Uyên nhẹ nhàng quét qua, ngưa ngứa, Ninh Văn Nhu cong môi , nhưng chịu thua mà c.ắ.n ngược , ngậm lấy cái lưỡi trơn trượt của đối phương.

Ninh Văn Nhu vốn tưởng thích thở của khác, nhưng lưỡi của Bàng Tại Uyên ngọt, ngấy, còn vị như mía, thanh thanh sảng khoái, giống hệt như mùi pheromone của , dễ chịu và ngon lành. lưỡi của đối phương vô cùng tinh nghịch, căn bản để yên mà "thưởng thức".

Lưỡi của Bàng Tại Uyên linh hoạt vươn rụt trêu chọc, quét qua khắp khoang miệng của Ninh Văn Nhu. Lưỡi của Ninh Văn Nhu phản công, quấn lấy, hút trong khoang miệng của đối phương.

Khoang miệng của đối phương vẫn ngọt, giữa kẽ răng còn vị bạc hà kích thích, tân dịch như vị mía trộn lẫn với mùi kem đ.á.n.h răng thanh mát, sạch sẽ, Ninh Văn Nhu càng ăn càng thích, nhịn mà trêu chọc bên trong khoang miệng của Bàng Tại Uyên.

Tay của Ninh Văn Nhu cũng chống đỡ nổi cơ thể nữa, bò hẳn lên Bàng Tại Uyên. Cơ thể hai dán chặt , ngọn lửa nội tại của Bàng Tại Uyên đều nụ hôn của Ninh Văn Nhu khơi gợi, nhiệt độ cơ thể nóng rực truyền qua lớp quần áo của Ninh Văn Nhu, mùi hương nam tính dễ chịu bao vây lấy , hai trao đổi tân dịch, Ninh Văn Nhu trong thoáng chốc cảm giác chóng mặt, ôm lấy cổ Bàng Tại Uyên, não bộ thiếu oxy thể suy nghĩ gì.

Bàng Tại Uyên , rõ ràng là ăn vui vẻ, Ninh Văn Nhu mặc dù là đè lên nhưng sức chống trả, thỉnh thoảng tấn công đều đổi sự cướp đoạt mãnh liệt hơn, thậm chí còn cảm thấy ý thức của sắp hút sạch , chỉ còn bản năng cầu sinh, chủ động đẩy , há miệng thở dốc.

Bàng Tại Uyên cũng tương tự như , Ninh Văn Nhu thậm chí thể cảm nhận lồng n.g.ự.c phập phồng như ống bễ. Ninh Văn Nhu sợ đè lên phổi làm thở nổi, cơ thể nghiêng sang một bên định ngã xuống phía bên giường, nhưng eo nắm lấy, ngưa ngứa, Ninh Văn Nhu nhịn cúi đầu khúc khích, eo cũng nhịn mà vặn vẹo né tránh.

Ninh Văn Nhu dùng tay bắt lấy tay Bàng Tại Uyên, cơ thể vẫn , phần eo nâng lên đối diện với , chất vấn: "Đang hôn t.ử tế cù lét? Thật mất hứng."

Bàng Tại Uyên ngẩng đầu l.i.ế.m một cái lên môi Ninh Văn Nhu mới tiếp tục thẳng, khi thẳng, ánh mắt nóng rực vẫn chằm chằm , khóe môi Ninh Văn Nhu l.i.ế.m đến ướt át bóng loáng khẽ nhếch lên, : "Lúc em trông thật đáng yêu."

Ninh Văn Nhu thấy môi của Bàng Tại Uyên, cũng muộn màng nhận , chỉ môi l.i.ế.m đến dính dính, mà ngay cả khóe miệng cũng cảm giác ướt át. Ninh Văn Nhu thẹn thùng lau miệng, lau một tay dịch nhầy, là của của Bàng Tại Uyên.

Lúc , thở giao hòa, Ninh Văn Nhu Bàng Tại Uyên, dán chặt , nhiệt độ cơ thể cao truyền qua lớp quần áo, ấm lan tỏa khắp tứ chi bách hài, sưởi ấm trái tim, dường như cả trái tim cũng sưởi ấm theo, lấm tấm chút mồ hôi mỏng.

Cái đầu thiếu oxy cuối cùng cũng tỉnh táo , Ninh Văn Nhu mới muộn màng cảm nhận , hóa nãy đè chặt lên , phía đang hưng phấn thúc cơ bụng của , m.ô.n.g thì đè lên gối.

Hóa cảm giác hôn là như thế , cảm giác dán chặt thích như nuốt chửng đối phương. Mặc dù nãy suýt thì thở, mặc dù hôn đến đầy mặt nước miếng, nhưng sự ngọt ngào như suối nguồn chẳng hề đáng ghét chút nào. Chỉ điều nãy đầu óc nóng lên là hôn xuống ngay, va cằm còn vấp răng, biểu hiện vô cùng vụng về, những kỹ năng lý thuyết phong phú chẳng dùng chút nào, Ninh Văn Nhu trong lòng cảm thấy vô cùng nuối tiếc.

ý nghĩ chuyển...

"Cậu vẻ rành việc hôn hít nhỉ," Ninh Văn Nhu nhớ tới động tác thuần thục của Bàng Tại Uyên lúc đeo b.a.o c.a.o s.u khi đó, mắt nheo , vô cùng khó chịu : "Cậu còn rành việc đeo bao nữa!"

Bàng Tại Uyên đưa tay bóp lấy cái miệng đang bĩu của Ninh Văn Nhu, tiếng trầm thấp vô cùng êm tai: "Ghen ? Miệng bĩu trông như con vịt ."

Ninh Văn Nhu ghét bỏ vung tay gạt , cũng dậy bò nữa. Bàng Tại Uyên vội vàng dùng hai tay kẹp chặt eo Ninh Văn Nhu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, đôi đồng t.ử thâm thúy chằm chằm , vô cùng nghiêm túc : "Anh cũng là đầu tiên, nãy đó, chỉ cần động miệng là , từng hôn ai cả, nãy chỉ là làm theo cảm giác thôi. Còn về việc đeo bao, học cái gì cũng nhanh, đeo bao là vì mơ, mơ thấy em, nhiều ."

"Còn dám mơ thấy , đè c.h.ế.t ." Ninh Văn Nhu nhịn mắng một câu thô tục, nhưng mặt đỏ bừng.

Bàng Tại Uyên bật : "Em chẳng đè suốt 40 vạn chữ ?"

"..." Ninh Văn Nhu đột nhiên chột , cứng miệng : "Đó đều là khi quen , chẳng đổi tên ."

Bàng Tại Uyên hào phóng thừa nhận: "Em ghen, cũng ghen. Vốn dĩ định cứ từ từ ở bên , từ từ cân nhắc. thấy em hẹn hò với lính khác, nhịn nữa, công chiếm thành trì tranh thủ từng giây từng phút, thể để cho đối thủ một chút cơ hội nào."

Ninh Văn Nhu , đột nhiên nhớ , thực còn chấp nhận lời tỏ tình! Vừa hợp ý là thỏa mãn giấc mơ của Bàng Tại Uyên mà khích tướng đến mức hôn lên, cảm giác như sập bẫy !

thấy Bàng Tại Uyên thích , vì mà ghen đến mức tự chủ , Ninh Văn Nhu trong lòng vô cùng vui sướng. Cảm giác , chính là chạy khỏa ba vòng quanh sân vận động của trường mà reo hò, đón gió lạnh lộn nhào tám nghìn dặm hét lớn mười phút a a a mới thể phát tiết tâm trạng kích động khi thích cũng thích , nếu thì cũng ôm chặt chăn lăn qua lăn giường suốt một đêm.

mà, bây giờ, Bàng Tại Uyên giữ chặt eo, những động tác căn bản làm , Ninh Văn Nhu sắp nhịn nổi , cảm thấy vô cùng đau buồn cho cái mạch phản xạ thể vòng quanh trái đất ba vòng của .

"Tuy nhiên, nụ hôn nãy khác với những gì mơ thấy." Bàng Tại Uyên .

"Khác chỗ nào? Lúc đầu va cằm còn vấp răng làm đau ?" Ninh Văn Nhu bắt đầu hồi tưởng những kỹ năng mà đám bạn dày dạn kinh nghiệm truyền thụ, cũng cảm thấy kỹ thuật của quá kém, rõ ràng lý thuyết phong phú thế mà lúc hôn quên sạch sành sanh!

Bàng Tại Uyên : "Không , em càng vụng về, càng vui, vì nụ hôn đầu của em trao cho , thật ."

Ninh Văn Nhu chút phục: "Vậy nụ hôn đầu của ?"

Bàng Tại Uyên mập mờ : "Trao cho bình sữa ."

Ninh Văn Nhu: "..."

Ninh Văn Nhu chằm chằm hình hùng vĩ cao 1m85 của Bàng Tại Uyên, nhịn mà tưởng tượng cảnh ngậm bình sữa, khóe miệng giật giật bật . Bàng Tại Uyên ôm lấy eo Ninh Văn Nhu, : "Đùa thôi, trao cho em ."

"Vậy cái 'khác' mà là gì." Ninh Văn Nhu dùng cánh tay chống nửa , tò mò Bàng Tại Uyên.

Trong mắt Bàng Tại Uyên cũng tràn đầy ý : "Vị cá chép chua cay tối nay khá ngon."

Bị Bàng Tại Uyên , Ninh Văn Nhu đột nhiên cảm nhận vị cá chép chua cay còn sót trong khoang miệng !

Tối nay thực sự ăn quá nhiều cá chép chua cay, lính chỉ ăn một phần nhỏ, còn Ninh Văn Nhu giải quyết hơn một nửa!

Bàng Tại Uyên đ.á.n.h răng sạch sẽ như , miệng ngọt lịm, còn vị bạc hà, mà trong miệng là vị cá chép chua cay...

Mặc dù cảm giác nụ hôn đầu của , nhưng Bàng Tại Uyên chắc chắn sẽ cảm thấy quá tệ.

Ninh Văn Nhu ngại ngùng cụp mắt xuống, thẹn thùng đáp bằng một nụ nịnh nọt, trong lòng vô cùng xin .

Bàng Tại Uyên xoa xoa mái tóc của Ninh Văn Nhu, an ủi: "Đừng nghĩ nhiều, thích ăn cá chép chua cay, em ngon."

"Em ngon——" Tim Ninh Văn Nhu hẫng một nhịp, nắm lấy tay Bàng Tại Uyên, hỏi: "Vừa nãy , mơ cũng đè ? Còn nhiều ?"

"Chưa nhanh thế ," Bàng Tại Uyên vẻ bất lực, : "Mặc dù hôm nay sự việc xảy đột ngột, nhưng em thích , hoặc là em thích đến mức thể để đè, dùng vũ lực cưỡng ép em."

Dừng một chút, Bàng Tại Uyên hỏi: "Có giống như cuốn “Nhật Thiên Nhật Địa Nhật Thất Hữu” em ? Mặc dù tiểu thụ lúc đầu bằng lòng, nhưng miệng , cơ thể thành thật. Bị tiểu công hôn một lát là ngoan ngay, cần cưỡng ép, tự quyết định hiến ."

"Cậu ngược đấy?" Ninh Văn Nhu đột nhiên thấy "cúc hoa" thắt , : "Tôi là công."

Ninh Văn Nhu đột nhiên nhớ , tất cả những gì đều là chủ công văn! Theo tình hình bình thường mà , chủ công, chính là lấy góc của công làm chủ, thông thường độc giả đều sẽ hóa công để truyện, cho dù thì cũng là góc thượng đế thiên về công!

thì Ninh Văn Nhu cũng hóa góc của công để , suy bụng bụng , Bàng Tại Uyên ngoại hình, vóc dáng, khí chất, địa vị đều "công" như , còn tiểu thuyết của thấy cảm giác, sẽ mơ, rõ ràng cũng hóa công.

Mặc dù hôm nay Ninh Văn Nhu hôn thấy khá sướng, nhưng vấn đề là, bản Ninh Văn Nhu cũng là công! Hai cái công ở bên thì làm ăn gì.

Chỉ tưởng tượng một chút, nhớ tới thứ 20cm to dài mà Bàng Tại Uyên đang sở hữu gối , Ninh Văn Nhu nghĩ thôi thấy đau, và bắt đầu cảm thấy rùng .

"Em là công? Em công kiểu gì?" Vẻ mặt Bàng Tại Uyên trông vẻ khá ngạc nhiên, còn mang theo ý trêu chọc: "Trùng hợp là cũng công em, làm đây? Mỗi một nhé?"

Ninh Văn Nhu trở nên nghiêm túc, nắm lấy chỗ hiểm của Bàng Tại Uyên, siết chặt ngón tay, đe dọa : "Không dùng vũ lực, mỗi dựa bản lĩnh, đối phương mở miệng đồng ý mới công, thấy ."

Bàng Tại Uyên vẻ mặt bất lực, khổ : "Ừm, chỗ hiểm đều em nắm lấy , em thì là . Anh tò mò em định thượng thế nào, nào, để xem em bản lĩnh gì?"

Nhìn nụ gượng gạo bất lực của Bàng Tại Uyên, bộ dạng kiểu " cứ để em quậy thế nào cũng d.a.o động", Ninh Văn Nhu cũng cảm thấy như một kẻ ngốc, Bàng Tại Uyên dường như căn bản coi gì!

Ninh Văn Nhu hừ lạnh: "Bản lĩnh của lớn lắm đấy."

Bàng Tại Uyên thế mà xì một tiếng, : "Cứ việc trổ tài."

Ninh Văn Nhu cũng , : "Nghe nắm tay thấy cảm giác?"

Cơ mặt Bàng Tại Uyên căng , mắt liếc về phía bóng tối tường. Ninh Văn Nhu dùng gối đè lên cái 20cm của Bàng Tại Uyên, hai tay giữ vai ấn ngã xuống, hôn lên.

Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương, dù cũng hôn , cứ chơi một trận .

Lần Ninh Văn Nhu kinh nghiệm đầu, còn vụng về làm bừa nữa, đè chặt Bàng Tại Uyên mà vận dụng kỹ năng hôn . Hơn nữa, đối phương thẳng thớm ngon lành thế cho hôn ! Cơ hội ngàn năm một, Ninh Văn Nhu hôn lên vành tai Bàng Tại Uyên, hài lòng thấy lỗ chân lông cổ co rút , : "Cậu đợi một lát."

"Ừm." Bàng Tại Uyên đó một cách trang nghiêm, cơ bắp căng cứng, đưa mắt theo bóng lưng Ninh Văn Nhu về phía phòng tắm.

Ninh Văn Nhu phòng tắm chẳng làm gì cả, lấy một chiếc khăn lông , bịt mắt Bàng Tại Uyên , : "Chúng chơi một trò chơi, trộm qua khăn lông đấy."

"Được." Bàng Tại Uyên vô cùng phối hợp, đưa tay chỉnh khăn lông, che kín mắt và một phần sống mũi của . Ninh Văn Nhu kiểm tra một lượt, bắt đầu tay. Ninh Văn Nhu quyết định dùng đôi tay để châm lửa cho Bàng Tại Uyên, nắm chặt vai , c.ắ.n xuống từng tấc một, để những vệt nước trơn bóng cơ thể đối phương, nhuộm cho đều là vị cá chép chua cay!

Vốn dĩ Bàng Tại Uyên nắm tay Ninh Văn Nhu thấy cảm giác, mà trong tình trạng bịt mắt, thứ đều là ẩn , tay Ninh Văn Nhu sẽ chạm , cũng khi nào sẽ hôn . Giống như lúc tối Ninh Văn Nhu bịt mắt trượt băng , xúc giác và thính giác phóng đại vô hạn, sợ hãi mong chờ. Ninh Văn Nhu triển khai tấn công, Bàng Tại Uyên luân hãm.

Ninh Văn Nhu c.ắ.n yết hầu của , Bàng Tại Uyên liền phát từng tiếng rên rỉ trầm thấp, đứt quãng mà êm tai, Ninh Văn Nhu lật , hôn lên vành tai và gáy , Bàng Tại Uyên phát những tiếng thở dốc dồn dập liên tục... Bàng Tại Uyên những nụ hôn và sự đụng chạm lộn xộn của Ninh Văn Nhu làm cho cơ bắp ngừng căng cứng, trông cũng giống như nhảy dựng lên lộn nhào tám nghìn dặm , nhưng cố nhịn thẳng cảm nhận. Ninh Văn Nhu thỉnh thoảng ngước mắt, thể thấy ngón chân Bàng Tại Uyên co quắp , thả lỏng, co quắp; còn đôi tay của nữa, còn giữ eo Ninh Văn Nhu nữa mà nắm chặt lấy ga giường, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, ga giường đều nắm nhăn nhúm, rách bươm, để lộ cả hoa văn của nệm giường.

Ninh Văn Nhu thấy , nổi hứng ham chơi, căn bản tha cho , tiếp tục c.ắ.n loạn xạ. Mà sự loạn xạ , chính là bài bản nhất, Bàng Tại Uyên căn bản giây tiếp theo Ninh Văn Nhu sẽ c.ắ.n , một chút chuẩn nào, chỗ nào cũng thể cảm nhận khoái lạc cực hạn, khơi dậy cảm giác càng thêm mong chờ ở giây tiếp theo.

Chẳng mấy chốc, cảm thấy Bàng Tại Uyên ở bộ cơ bắp đều căng cứng, run rẩy chịu thả lỏng, Ninh Văn Nhu lập tức chống dậy, sang phía bên giường.

Bàng Tại Uyên thở hồng hộc, cơ bắp căng cứng một lát động đậy nữa.

Ninh Văn Nhu hì hì một tiếng, rướn lên, tùy ý hôn hít. Qua sáu phút, Ninh Văn Nhu gặm đến gáy Bàng Tại Uyên, phát hiện gặm nổi nữa, Bàng Tại Uyên ngay cả cơ bắp ở gáy cũng căng cứng . Ninh Văn Nhu ngước mắt , thấy Bàng Tại Uyên chỉ căng cứng cơ gáy, mà cơ bắp căng cứng như sắt thép, run rẩy, giống như chỉ thiếu một mồi lửa nữa là Bàng Tại Uyên thể phóng tên lửa ngay lập tức.

Ninh Văn Nhu dậy rời , khoanh chân bên cạnh quan sát.

Bàng Tại Uyên thở dốc bình phục một lát, tay đưa lên trán dường như giật chiếc khăn bịt mắt , nhưng ngay đó buông tay xuống, : "Em đang chơi đấy ."

"Sướng ?" Ninh Văn Nhu hì hì hỏi: "Cái gọi là coming control, khoái lạc của việc tích lũy nhiều đến đỉnh điểm nhưng , ở cú chót đó, thể khiến em lập tức leo lên đỉnh cao từng ."

"Quả nhiên chút bản lĩnh," khóe môi Bàng Tại Uyên mang theo chút ý , : "Vậy, mỏi mắt mong chờ."

Thấy Bàng Tại Uyên bình phục hòm hòm, Ninh Văn Nhu nhào tới gặm loạn một hồi. Lần Bàng Tại Uyên căn bản nhịn nổi nữa, đầy mấy phút, Bàng Tại Uyên khẽ thở dài một tiếng, tên lửa cuối cùng cũng phóng . Ninh Văn Nhu vẫn tha cho , gặm thành vị cá chép chua cay. Bốn phút , Bàng Tại Uyên kiềm chế nữa.

Ninh Văn Nhu còn gặm tiếp, nhưng Bàng Tại Uyên đưa tay ngăn , giật chiếc khăn bịt mắt liếc Ninh Văn Nhu một cái, vứt chiếc b.a.o c.a.o s.u chứa đầy hơn nửa dịch thể , thở dốc : "Đừng, chịu nổi, sẽ '' nhanh mất."

Ninh Văn Nhu hì hì đắc ý: "Chính là để '' nhanh, xem còn đè c.h.ế.t kiểu gì?"

Bàng Tại Uyên u ám một cái, : "Như em mong , tối nay đè , chỉ đành tìm cơ hội ."

Ninh Văn Nhu vẻ mặt thỏa mãn đắc ý còn giả vờ giả vịt của Bàng Tại Uyên, cảm thấy sập bẫy . Hơn nữa, lúc Bàng Tại Uyên câu tìm cơ hội đó, vẻ mặt đầy mong chờ , giống như đem tất cả những chiêu trò trong truyện dùng hết lên !

Có điều, mặc dù sập bẫy, Ninh Văn Nhu vẫn cảm thấy vui vẻ trong đó.

Chắc chắn là vì cơ thể của Bàng Tại Uyên quá đỗi quyến rũ, thỏa mãn trí tưởng tượng của !

Chỉ lo Bàng Tại Uyên chẳng qua là xem tiểu thuyết xong thực hành, tìm tác giả chơi đùa chút thôi, chỉ là sự rung động về thể xác, chỉ thể duy trì mối quan hệ giải tỏa chơi bời, thể lâu dài. Tuy nhiên, Ninh Văn Nhu liếc lên Bàng Tại Uyên, thấy cơ n.g.ự.c đầy đặn, còn cả cơ bụng săn chắc , cảm thấy thể chơi một vạn năm! Nếu Bàng Tại Uyên chơi, thì khi chia tay cứ chơi cho đời , ai cũng chẳng đè ai, ai cũng chẳng thiệt.

Mà Bàng Tại Uyên đang ánh mắt của Ninh Văn Nhu "tuần tra", nhanh chóng cảm giác, cái 20cm thẳng dậy, nhưng thèm quan tâm, chỉ dậy, vẻ mặt nghiêm túc : "Em chơi ba , nhưng em vẫn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-phai-lam-gi-khi-ban-cung-phong-phat-hien-ra-toi-dang-viet-bl/chuong-20-nu-hon-vi-ca-chep-chua-cay.html.]

Ninh Văn Nhu sờ sờ đùi đang mặc quần jean, : "Không ."

Bàng Tại Uyên u ám : "Anh thấy công bằng."

"Không công bằng chỗ nào, là bản lĩnh bằng thôi?" Ninh Văn Nhu tìm đường c.h.ế.t .

Bàng Tại Uyên , rướn ép một cái đè chặt Ninh Văn Nhu khiến thể cử động, : "Đều gặm , mà đến xương quai xanh của em còn thấy, em xem công bằng ?"

Tiếp đó, Bàng Tại Uyên xổm xuống, kéo khóa quần mặt , đầu cúi xuống, hít một thật sâu đó.

Ninh Văn Nhu đỏ mặt, đẩy đầu một chút, : "Tôi—— vẫn tắm."

Hơn nữa, Ninh Văn Nhu lường biến cố tối nay, cho nên mặc quần lót Pikachu! Khi khóa kéo kéo , một con Pikachu to đùng vặn ở ngay mặt , Ninh Văn Nhu cúi đầu , cũng thấy trẻ con c.h.ế.t .

"Nguyên đai nguyên kiện, thích." Bàng Tại Uyên đùa một câu, cách lớp hình vẽ Pikachu thấm ướt của , ngậm lấy cái đầu đáng yêu của Pikachu, giống như nãy hôn Ninh Văn Nhu , thò lưỡi trêu chọc vài cái, "hôn lưỡi" với Pikachu.

Cảm giác ngứa ngáy cách lớp Pikachu men theo xương sống xộc thẳng lên não, Ninh Văn Nhu phát điên, vớ lấy chiếc gối ôm chặt lấy mà nhẫn nhịn, kẻo nhịn mà đ.â.m , làm Pikachu răng của Bàng Tại Uyên cào xước c.ắ.n đứt mất. Bàng Tại Uyên dường như Ninh Văn Nhu đang lo lắng điều gì, giữ chặt eo Ninh Văn Nhu cho cử động lung tung, cúi đầu chuyên tâm dùng chiếc lưỡi linh hoạt và khoang miệng thanh mát mang vị bạc hà của trêu đùa Pikachu.

Bình thường cùng lắm chỉ dùng tay tự sướng cho thoải mái, Ninh Văn Nhu đầu tiên trong đời chịu sự kích thích ngọt ngào như , chẳng mấy chốc, Pikachu phát luồng điện mười vạn vôn! Bàng Tại Uyên ngậm lấy Pikachu kéo mạnh xuống, nhanh chóng ngẩng đầu đón lấy. Luồng điện mười vạn vôn b.ắ.n chuẩn xác cổ họng Bàng Tại Uyên. Lưỡi Bàng Tại Uyên cuộn , cuốn sạch tia lửa điện nuốt chửng.

"Bản lĩnh của lớn ." Bàng Tại Uyên hỏi.

Ninh Văn Nhu ôm chặt gối, thẹn thùng gật gật đầu, đột nhiên dùng gối che kín mặt .

Xấu hổ quá, phá hỏng bao nhiêu cái đầu tiên ... Ban ngày hôm nay còn chẳng chút dự cảm nào.

Bàng Tại Uyên dời chiếc gối của Ninh Văn Nhu , chằm chằm , : "Xấu hổ cái gì, cái gọi là thích, chẳng là hai cùng làm những việc làm mà dám làm . Xem tiểu thuyết em chẳng còn kích thích hơn, nào là phòng quản lý ký túc xá mở cửa kiểm tra, trong xe buýt đông nghịt , sân thượng lúc nào cũng lên, sân vận động ban đêm, rạp chiếu phim, hồ bơi, bãi biển, còn cả phòng của bố nữa..."

Ninh Văn Nhu lấy gối che mặt , những cái quái quỷ gì thế !

Bàng Tại Uyên ghé tai dụ dỗ: "Chúng đều thử qua một xem , chắc chắn kích thích."

Đều thử một ! Bàng Tại Uyên quả nhiên là một đại biến thái... Ninh Văn Nhu những dòng cũng thấy còn biến thái hơn... Có một sẵn lòng thỏa mãn ý tưởng biến thái của , thật ...

Ninh Văn Nhu mặc dù trong lòng chút thỏa mãn, nhưng lúc cũng khiến tin chắc rằng, Bàng Tại Uyên những cách chơi kích thích trong truyện thu hút, thực chắc cũng chẳng thích bao nhiêu. khi Bàng Tại Uyên một nữa dời chiếc gối đang che mặt , thở thanh mát trộn lẫn với mùi vị của chính , Ninh Văn Nhu đỏ mặt. Cuối cùng Bàng Tại Uyên còn thỏa mãn mà "trồng" năm sáu cái "dâu tây" cổ Ninh Văn Nhu, mới cùng mệt mỏi thẳng giường.

Mặc dù lúc hơn một giờ sáng, nhưng cả hai đều ngủ . Ninh Văn Nhu thấy Bàng Tại Uyên đầy rẫy những dấu răng của , trong lòng vui đến mức ngủ , tay nhịn sờ soạng vài cái, rục rịch lên mạng đăng bài "tám chuyện" một phen; Bàng Tại Uyên thấy năm sáu cái "dâu tây" đóng dấu cổ Ninh Văn Nhu, trong lòng cũng vui sướng, đưa tay ôm lấy Ninh Văn Nhu, nghiêng đầu chằm chằm mặt , mắt nỡ chớp lấy một cái.

Ninh Văn Nhu cũng thẳng nữa, nghiêng gối đầu lên cánh tay Bàng Tại Uyên, chiêm ngưỡng cơ n.g.ự.c đầy đặn của , : "Tôi chụp ảnh làm kỷ niệm."

"Được." Bàng Tại Uyên lấy điện thoại của , chụp một tấm ảnh chung từ vai trở lên, để trần vai, còn Ninh Văn Nhu thì mặc áo choàng tắm. Hai cái đầu tựa sát một cách mật, cách gần gũi , giống như hai trái tim đang kề cạnh bên .

Bàng Tại Uyên chụp ảnh xong, định nhấn chia sẻ, Ninh Văn Nhu vội vàng ngăn , hỏi: "Cậu chia sẻ cho ai xem?"

"Mấy bạn ăn hôm nay," Bàng Tại Uyên , vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, : "Tối nay suýt c.h.ế.t mất, định theo đuổi em, còn bảo em chắc chắn sẽ thích , kết quả là thấy em đang hẹn hò với khác."

Ninh Văn Nhu ngại ngùng gãi gãi đầu, : "Tôi tưởng là trai thẳng mà."

"Cũng đúng, chiều nay chúng còn ở bên ," Bàng Tại Uyên : "Hai hẹn hò thế nào? Tối nay chắc là đầu tiên hai gặp mặt, ai giới thiệu thế?"

Ninh Văn Nhu dĩ nhiên sẽ khai thằng bạn của , mập mờ để đ.á.n.h lạc hướng: "Có một cái app tên là Blued, nếu truyện của , chắc là thấy qua ."

Vẻ mặt Bàng Tại Uyên vô cùng khó chịu, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: "Thấy , trong cuốn “Nhật Ký Tình Một Đêm Của Tôi” đúng , hóa thực sự ? Em còn hẹn hò qua mạng với bao nhiêu ?"

"Ấy, ," Ninh Văn Nhu vội vàng phủ nhận: "Đều chỉ gặp mặt! Ăn cơm! Nói chuyện phiếm thôi, làm gì cả!"

"Đều?" Bàng Tại Uyên chuẩn xác bóp lấy yết hầu của Ninh Văn Nhu, lật một cái đè trụ , cao xuống hỏi: "Nói, bao nhiêu ."

"Ờ, bốn năm ?" Ninh Văn Nhu giơ tay làm tư thế đầu hàng: "Thực sự làm gì cả! Tôi vẫn còn zin! Trước khi gặp thực sự tưởng là trai thẳng, hẹn gặp mặt đều là để thu thập tư liệu sáng tác thôi!"

Khóe môi Bàng Tại Uyên nhếch lên một chút, nhưng ngay lập tức lấy vẻ mặt nghiêm túc, tuy nhiên cũng tiếp tục bóp yết hầu Ninh Văn Nhu nữa, chỉ vươn tay lấy điện thoại của Ninh Văn Nhu đưa cho , lệnh cứng rắn: "Xóa app ."

Mặc dù đè trong, nhưng đều Bàng Tại Uyên "ngậm" mấy , Ninh Văn Nhu cảm thấy nếu còn giữ cái app hẹn hò như , hình như quá đáng với "tiểu thụ thụ" mới giới chẳng hiểu gì cả .

"Rõ." Ninh Văn Nhu khí thế áp đảo nên yếu ớt đáp một tiếng, mặt Bàng Tại Uyên, quẹt quẹt mấy cái, nén đau xóa sạch Blued.

Bàng Tại Uyên lúc mới hài lòng mỉm , khoan dung độ lượng : "Thực quyền gì, dù cũng là chuyện ."

Ninh Văn Nhu: "..."

App xóa mới vuốt đuôi, xì.

Mặc dù ép xóa app, nhưng Ninh Văn Nhu trong lòng cũng thấy vui... Mặc dù cảm thấy thể chỉ là mối quan hệ "bạn giường" chơi bời, nhưng mà, hóa cảm giác ghen tuông sướng thế ! Ninh Văn Nhu nhất thời cũng cảm thấy hết t.h.u.ố.c chữa .

Ninh Văn Nhu đẩy ngã Bàng Tại Uyên để thẳng, : "Tôi cũng xem điện thoại của , xem cài cái app gì ."

"Không cài gì cả," Bàng Tại Uyên hào phóng đưa điện thoại của cho Ninh Văn Nhu, : "Chỉ cài mỗi em thôi, đây."

Ninh Văn Nhu lời tỏ tình thẳng thắn của Bàng Tại Uyên làm cho đỏ mặt, nhận lấy điện thoại, hỏi mật khẩu mở màn hình chờ là ảnh của , quả nhiên phát hiện Bàng Tại Uyên cài đặt điện thoại là hình .

Cũng Bàng Tại Uyên sửa kiểu gì, tất cả icon ứng dụng trong điện thoại đều là ảnh đại diện của !

Ninh Văn Nhu lo lắng hỏi: "Sao thế , nếu bạn học thấy thì làm ! Thế chẳng sẽ ghen tị c.h.ế.t mất ."

Bàng Tại Uyên : "Làm , thì cứ khoe ân ái thôi, cho họ ghen tị c.h.ế.t luôn."

Ninh Văn Nhu hỏi: "Nếu bố thấy thì làm , định công khai (come out) ?"

Bàng Tại Uyên "xì" một tiếng, : "Em thật đáng yêu, thấy thì đưa em về nhà thôi."

"Cậu... thật đấy ?" Ninh Văn Nhu kinh hãi ngước đôi mắt lên.

Ánh mắt Bàng Tại Uyên nheo , vẻ mặt lạnh lùng vô cùng nguy hiểm: "Không thật lòng mà dùng miệng cho em? Không thật lòng mà để em đóng dấu ? Em đang chơi đấy ?"

Ninh Văn Nhu hôn lên một cái, ôm chặt lấy eo Bàng Tại Uyên siết mạnh một cái, : "Không , còn tưởng chỉ là xem tiểu thuyết xong chơi đùa với thôi, hóa là thật lòng, vui."

Bàng Tại Uyên cúi đầu hôn một cái lên trán Ninh Văn Nhu, : "Anh cùng em thử hết tất cả các cách chơi trong truyện, điểm phủ nhận, nhưng cũng là thật lòng. Xem lời tỏ tình của vẫn đủ làm em cảm động, đến mức khiến em nảy sinh cảm giác chỉ là chơi đùa."

"Ừm." Ninh Văn Nhu thở dài một tiếng.

Nếu chỉ là chơi đùa, thể chơi đến lúc nghiệp là tan, nhưng nếu là thật lòng, xem Bàng Tại Uyên vô cùng khao khát "cúc hoa" của ! Vậy thì, xem hễ Bàng Tại Uyên ý định ở riêng với , đều giống như tối nay tiên hạ thủ vi cường, dùng nhiều cách chơi vắt kiệt thật nhiều , khiến ý định cũng thể thực hiện mới !

"Ngáp ?" Bàng Tại Uyên ôm chặt Ninh Văn Nhu kéo chăn lên, : "Tối nay muộn lắm , nghỉ ngơi cho ."

"Ừm, sáng mai dậy sớm về trường ." Ninh Văn Nhu về việc chuẩn tỉnh ngoài tham gia cuộc thi Robot quốc, : "Giáo sư bảo ngày mai tháo robot đóng gói xong, còn thu dọn hành lý nữa."

Bàng Tại Uyên liếc cái cổ đóng dấu "dâu tây" của Ninh Văn Nhu cuối, lưu luyến tắt đèn, : "Tối nay là đột ngột quá, xin , sáng mai dậy sớm tiễn em về."

"Ừm." Ninh Văn Nhu ôm lấy Bàng Tại Uyên cọ cọ vài cái, tìm một vị trí thoải mái, bắt đầu chìm giấc ngủ sâu.

Đầu Ninh Văn Nhu gối lên n.g.ự.c Bàng Tại Uyên, chóp mũi chạm "đầu ti" của . Bàng Tại Uyên nhanh chóng " thẳng" dậy, nuốt nước miếng mấy , yết hầu trượt lên xuống vài cái, vươn cánh tay , lặng lẽ mở ngăn kéo, xé b.a.o c.a.o s.u đeo cho .

...

Ninh Văn Nhu sáng sớm thức dậy, cảm thấy ga giường ướt, còn tưởng đái dầm. Rèm cửa đều đóng kín, ánh mặt trời chiếu , trong phòng tối om, Ninh Văn Nhu bật đèn đầu giường, lật chăn xem, nhưng thấy dấu vết màu vàng, chỉ thấy những vệt dính dính trong suốt, thấy mấy chiếc b.a.o c.a.o s.u trong suốt vứt gầm giường phía bên Bàng Tại Uyên, trong lòng hiểu rõ vài phần, thêm đ.á.n.h giá mới về sức chiến đấu của Bàng Tại Uyên.

Hóa tối qua vẫn vắt kiệt !

Ninh Văn Nhu cử động, Bàng Tại Uyên cũng nhanh chóng tỉnh dậy, mơ màng hôn Ninh Văn Nhu vài cái, mới mở mắt , : "Sắp ?"

"Ừm, hôm nay dọn dẹp xong là chuẩn xuất phát ." Ninh Văn Nhu .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bàng Tại Uyên nâng mặt lên, : "Anh nỡ xa em, em thế."

Ninh Văn Nhu liếc cơ thể trần trụi của Bàng Tại Uyên, cảm thấy mặc dù nguy cơ "cúc hoa" bảo , nhưng chơi một đêm vẫn chơi tiếp, bèn : "Tôi cũng nỡ xa , giải đấu năm nay tổ chức ở đại học S, cũng lâu lắm, mấy ngày là về ."

Bàng Tại Uyên trầm ngâm một lát, hôn hôn Ninh Văn Nhu, : "Được, để chuẩn một chút."

Ninh Văn Nhu hỏi: "Gì thế, định cùng ?"

Bàng Tại Uyên tiếc nuối lắc đầu, : "Mấy ngày , nhưng chúng thể gọi video. Ừm... lời tỏ tình khác cũng chuẩn một chút."

Ninh Văn Nhu : "Được thôi, đợi lời tỏ tình thứ hai của ."

"Lần thứ một trăm linh hai." Bàng Tại Uyên đính chính: "Trên Tấn Giang 100 ."

Ninh Văn Nhu hôn mấy cái, thời gian còn sớm nữa, hôn Bàng Tại Uyên mấy cái đ.á.n.h răng rửa mặt, đ.á.n.h rửa lầm bầm : "Sau đừng tỏ tình Tấn Giang nữa, tốn kém quá, còn Tấn Giang nuốt mất một nửa phí thủ tục, lì xì thì cứ phát trực tiếp cho hơn ."

"Không ," Bàng Tại Uyên nghiêm túc : "Là em trong cuốn “Cách Tỏ Tình Hoa Mỹ” đó, Đế quốc Tướng quân là làm bá chủ khu bình luận, để tất cả độc giả Tấn Giang đều , em b.a.o n.u.ô.i ."

Ninh Văn Nhu "phụt" một cái phun một ngụm bọt kem đ.á.n.h răng gương.

Bàng Tại Uyên từ giường tới, từ phía ôm lấy , đóng thêm mấy cái dấu đỏ tươi lên cổ Ninh Văn Nhu, mới tiếp tục : "Ra ngoài thi đấu đừng ăn uống lung tung bên ngoài, ăn đồ ở mấy hàng quán vỉa hè, nguy cơ nhiễm viêm gan B còn cao hơn nguy cơ em hẹn hò qua mạng nhiễm AIDS đấy."

Ninh Văn Nhu đầy mồm bọt biển lầm bầm phản bác: "Tôi hẹn hò kiểu đó!"

"Ừm," Bàng Tại Uyên cho là đúng đáp một tiếng, dặn dò: "Đến lúc đó em cứ ở chi nhánh của , ăn uống cũng ăn trong khách sạn luôn, an vệ sinh..."

Ninh Văn Nhu : " chúng chắc là đặt khách sạn chuỗi giá rẻ , ở chẳng lãng phí một chỗ , còn mất cơ hội buổi tối giao lưu với đồng đội nữa. Khách sạn của cao cấp thế , trường học làm mà đặt cho ở ."

Bàng Tại Uyên cũng , : "Ngày mai các em chẳng sẽ ?"

...

Ninh Văn Nhu còn tưởng Bàng Tại Uyên đùa, kết quả là, khi và các đồng đội thu dọn hành lý vật dụng đến tỉnh ngoài chuẩn tham gia thi đấu, thầy giáo dẫn đoàn thế mà thông báo hai chiếc xe Mercedes ghế nới rộng đến đón họ .

Anh tài xế trai mặc bộ đồng phục vest lịch sự nhã nhặn, còn lịch thiệp giúp họ chuyển hành lý.

Bên trong xe bài trí sang trọng và đắt tiền, ghế nới rộng trông giống như vị trí của chủ nhân hơn, trong xe mở nhạc, tất cả các góc cạnh đều khảm đèn led, 64 màu sắc lưu quang biến ảo theo nhịp điệu âm nhạc. Các đồng đội lượt lên xe, chiếc xe sang trọng sờ chỗ mó chỗ , thẳng thắn hỏi thầy giáo dẫn đoàn: "Thầy ơi đây là công quỹ ạ! Không cần thuê xe đắt thế , thế lãng phí quá!"

Thầy giáo dẫn đoàn "hì hì" một tiếng, : "Không dùng công quỹ, đây là sự tài trợ từ một vị cựu sinh viên khoa Cơ điện, chúng đại diện trường thi đấu, cũng là khoa Cơ điện, góp một phần sức lực mọn, để chúng ăn ngon ngủ kỹ."

Đợi đến nơi, Ninh Văn Nhu rõ tên khách sạn, quả nhiên là chi nhánh của Bàng Tại Uyên! Các đồng đội giữ kẽ ngó xung quanh, Ninh Văn Nhu cúi đầu mỉm .

Còn về việc sắp xếp phòng khách sạn, họ phân cho một căn biệt thự nhỏ, bên trong là phòng đơn, đặc biệt tách Ninh Văn Nhu , làm trở nên quá đặc biệt, giữ sự riêng tư cho mỗi .

Tuy nhiên, đối với đầu tiên ở khách sạn sang trọng thế , các đồng đội cũng chỉ thêm vài cái thôi. Các đồng đội đều cảm thấy hưng phấn và đầy nghị lực, quyết định thi đấu thật , giành giải thưởng để đăng ký bằng sáng chế, hy vọng một ngày, họ đều thể trở thành những cựu sinh viên thành đạt và giàu như .

Để thể báo đáp trường cũ.

Ninh Văn Nhu cũng thu tâm trạng, cùng các đồng đội lắp ráp và điều chỉnh robot tháo rời, quyết định phụ lòng môi trường mà Bàng Tại Uyên cung cấp, dồn hết tâm trí cuộc thi ngày mai.

Loading...