Tôi dịu dàng hôn lên đỉnh đầu , khi chuyện thậm chí còn mang theo giọng điệu nghẹn ngào, “... Đồ ngốc mới đưa em . Thu Thu nhà đáng yêu như , ngàn vàng cũng đổi.”
Cậu kinh ngạc sự đổi thái độ của , mắt tròn xoe mở lớn, như một đứa trẻ kẹo.
Liễu Thu trườn lòng như con lươn. Ôm chặt lấy quần áo lưng , ôm khư khư chịu buông.
Là một nhà cửa, từng ai ôm chặt như .
… Cứ như ngày mai là tận thế .
12.
Tôi luôn lo lắng cho Liễu Thu. Em hòa nhập với xã hội, dù ràng buộc nhiều năm, cũng tự do.
Liễu Thu là một tĩnh lặng. Khóc cũng lặng lẽ, giống như hạt mưa nhỏ tí tách rơi cửa sổ xe buýt.
Ngay cả trong “chuyện đó” cũng quá nhiều phản ứng, chỉ run rẩy chui lòng ôm thật chặt.
“Ông xã, … thứ rơi .” Tay Liễu Thu nắm chặt quần áo n.g.ự.c , hốc mắt ửng đỏ, chút hồng mí mắt vặn đúng lúc.
Mai đỏ phủ tuyết.
Tôi hôn những giọt lệ mỏng manh nơi khóe mắt em . Lúc ai dừng , nhẹ nhàng hôn em , dỗ dành em , “Thu Thu, rơi thì thôi.”
Sau khi “quậy phá” xong, mới thò nửa vươn tay nhặt khung ảnh rơi bên giường.
Liễu Thu sinh sự tò mò bất thường với khung ảnh.
Tôi ôm yêu âu yếm. Liễu Thu ôm khung ảnh, dùng đầu ngón tay chạm đang ôm chú chó xám nhỏ.
Phía là những ngọn núi hùng vĩ, ngọn cao hơn ngọn . Núi non trùng điệp, ánh dương ấm áp.
Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của em , mật vô cùng, “Cái chụp ở thony Phù Tịch, thôn làng đặc biệt. Vì những ngọn núi như bậc thang, từ nhà nghỉ trong thôn, Mặt Trời mọc từ ngọn núi đầu tiên, chẳng bao lâu lặn ở ngọn núi thứ hai.”
Tôi nắm lấy tay em , chỉ Mặt Trời mọc ở phía xa, “Ngày hôm đó ngắm bảy bình minh và hoàng hôn.”
“Thu Thu, chúng du lịch nhé?”
“Thế giới nhỏ bé như em nghĩ , hy vọng em tự do. Về câu trả lời cho sự tự do, chúng cứ lên đường theo đuổi gió tìm kiếm ?”
Liễu Thu ngạc nhiên ngẩng mặt, đôi mắt phát sáng, mái tóc mềm mại cọ cọ cổ , “Tự do thật sự quan trọng đến ?”
13.
Trên đường .
Tôi vẽ tay một bản đồ Trung Quốc, đánh dấu các điểm du lịch khắp nơi.
Liễu Thu cầm phi tiêu, bất an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-nuoi-nguoi-bi-gan-no-thanh-vo/chuong-6.html.]
Tôi siết nhẹ lòng bàn tay em , “Không , cũng , đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền.”
Phi tiêu đàn ông xinh phóng - Hồ Thanh Hải.
Chúng 15 tiếng 44 phút để đến thành phố Tây Ninh.
Ghế cứng làm đau ê ẩm, Liễu Thu lên tàu buồn ngủ, trèo lên đùi ngủ .
Vừa khỏi ga, gió Tây Bắc thổi hoang dã như ngựa hoang. Chúng thuê một tài xế địa phương chạy tuyến Hoàn tuyến Thanh Cam.
Núi Nhật Nguyệt là nơi Văn Thành công chúa rời xa quê hương, ngoái cố hương.
Một cô gái Trường An sống ở 1300 năm từng núi Nhật Nguyệt, ngoái Trường An, trọn đời thể trở về.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Núi Nhật Nguyệt cao 4000 mét so với mực nước biển, sợ Liễu Thu phản ứng độ cao, mua sẵn hai bình oxy.
Em kiên cường hơn tưởng. Ngược là , lên đến đỉnh thở dốc.
Những lá cờ kinh đầy màu sắc bay lượn giữa núi xanh và trời xanh, chống đỡ bằng một cột trụ vàng. Ở đây thể đến gần hơn để cầu nguyện với thần Phật khắp trời.
“Em , cần .” Liễu Thu thường xuyên ngoái , gió thổi tung cờ kinh ngũ sắc, yêu xa xăm như ngọn núi cao vời vợi. Giữa hai hàng lông mày phóng khoáng như một thiếu niên.
Hóa video dối. Không chỉ là cờ động, mà còn là tâm động.
Tôi và Liễu Thu đều thích những thứ mềm mại đáng yêu. Chúng thuê trang phục Tây Tạng, em ôm chú cừu non, đến nỗi lông mi cong cong.
Thật bất ngờ là Liễu Thu giỏi chụp ảnh, em mượn máy ảnh và chụp cho một gã đàn ông khô khan như nhiều bức ảnh xuất sắc.
Những bức ảnh Liễu Thu chụp một cảm giác quen thuộc đặc biệt. nghĩ nhiều.
Tôi từng gặp mười năm .
Vì giỏi mặc cả, Liễu Thu luôn xót tiền. Không chỉ là chụp ảnh với cừu non, các dịch vụ đường cơ bản đều do em giao tiếp và mặc cả.
Lòng thả lỏng, dù cũng lớn hơn Liễu Thu tận mười hai tuổi.
Em nắm vững nhiều kỹ năng sống hơn, cho dù chúng thật sự đến bạc đầu. Đến khi già, càng bớt lo lắng về những chuyện khi .
Chúng đến hồ Thanh Hải, là hồ nước mặn lớn nhất Trung Quốc, gọi là “Tiên Hải”.
Ngôn ngữ Mông Cổ gọi là “Kuku Nor”, nghĩa là “Hồ Xanh”.
Hồ nước ẩm ướt, Liễu Thu chạy xa vài bước, và tài xế dựa xe hút thuốc, trò chuyện về những năm tháng cuồng nhiệt của .
Gió thổi từ hồ nước xanh làm áo của Liễu Thu bay ngược , khắc họa vòng eo thon thả của em .
Núi cao ôm trọn, bên ngoài hồ nước màu xanh dương, bò và cừu là những đám mây trôi lững lờ sườn núi, những cánh đồng hoa cải vàng rực trải dài bất tận. Tôi tiến đến nắm lấy tay Liễu Thu.
Theo ánh mắt em , thấy một đôi vợ chồng đang chụp ảnh cưới bên hồ.