03.
Tôi mùi thơm đánh thức.
Không Liễu Thu tỉnh dậy từ lúc nào, ghế sofa trong phòng khách chỉ để chiếc chăn gấp gọn gàng.
Trong bếp mùi hương ngào ngạt, khí lan tỏa mùi thức ăn. Tôi ngang qua ban công, liếc mắt thấy chiếc quần lót đùi của trong đống quần áo giặt sạch sẽ. Dùng đầu ngón chân cũng là ai giặt.
Tâm trạng lạ, lâu lắm mới cảm thấy hổ.
Liễu Thu bưng một tô mì lớn , cúi đầu chỉ lộ đôi mắt, ánh mắt lảng tránh, “Ăn… ăn … .”
Tôi bếp trong nồi, chỉ còn một nồi nước dùng mì trắng, gãi đầu thắc mắc. Liễu Thu chỉ nấu một tô mì thôi ?
Tôi lấy một cái bát và một đôi đũa , đôi mắt mong chờ gắp mì, nuốt nước bọt liên tục.
Tôi đặt phần mì gắp mặt Liễu Thu, ngược khiến sợ hãi rơi khỏi ghế, quỳ sàn nhà run rẩy, “Xin , em nấu nhiều quá, em lãng phí thức ăn !”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
“Đừng đánh em, sẽ như !”
Cổ họng cay xè, nhận muộn màng rằng cuộc sống đây của Liễu Thu còn khó khăn hơn tưởng, “Không cần xin , là ăn. Cậu đói ?”
Liễu Thu ngây gật đầu, lắc đầu lia lịa.
Hết cách. Tôi bế lên đặt ghế, đưa mì đến bên miệng , “Không , đánh mà. Chỉ là thêm một miệng ăn thôi, nghèo đến thế .”
“Ăn , mì nấu thơm lắm đó!” Giọng ngọt ngào đến nỗi chính cũng thấy buồn nôn.
Trời đánh thánh vật, một gã đàn ông cao ráo nam tính như , học cách dỗ dành khác.
Liễu Thu ăn , má đỏ ửng vì . Cậu một lát nhận lấy bát, tự ăn từng chút một.
Trước đây thích kiểu đàn ông hở tí là rơi nước mắt , chút nam tính nào. hiểu , Liễu Thu thì hề ghét, còn thấy xót xa. Hơn nữa còn bực bội nữa.
Món mì ngon đến bất ngờ, thỏa mãn híp mắt, ngay cả nước dùng cũng uống vài ngụm. Tên Thôi Văn Khải đó đúng là súc vật, Liễu Thu như mà gã còn ngược đãi !
Nếu một vợ như thế … Phì phì phì, là trai thẳng thuần túy!
Liễu Thu ăn sạch cả mì lẫn nước. Cậu đặt chiếc bát sứ trắng xuống, xoa xoa bụng, ngượng ngùng cụp mắt, ánh mắt né tránh.
Tôi nhanh mắt phát hiện mí mắt trắng nõn, mỏng manh của Liễu Thu một nốt ruồi son nhỏ. Môi dính nước mì trông đỏ mọng và bóng bẩy.
Tôi càng càng thấy khô khát, uống một ngụm lớn nước mì. Chậc, mùa Hè đúng là khô nóng.
04.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-nuoi-nguoi-bi-gan-no-thanh-vo/chuong-2.html.]
“Hôm qua tự bôi thuốc chứ?” Tôi thẳng tay kéo gấu áo Liễu Thu lên, kiểm tra tình trạng vết thương của .
Liễu Thu giật , ngay lập tức dùng tay ấn chặt bàn tay lớn hơn nhiều của ở bên bụng . Lộ vẻ mặt khó xử, lông mi run rẩy vì lo lắng.
Tôi ngạc nhiên nhéo nhẹ bàn tay trắng nõn của Liễu Thu, khiến đầu ngón tay run lên. Cũng là đàn ông, tay mềm mại thế, còn nhỏ nữa?
“Đã bôi thuốc … làm gì ?” Liễu Thu rụt tay , nhưng vẫn ngoan ngoãn để xoay xở.
Tôi vén chiếc áo ngắn tay của lên, vết bầm tím bụng nhạt nhiều, xung quanh rốn hai ba vết sẹo tròn.
Tôi vô thức nhíu mày, khóe miệng hạ thấp xuống. Áp suất khí xung quanh đột ngột giảm xuống.
Liễu Thu run rẩy theo cử động ngón tay , hóp bụng , eo thon đến mức một tay thể ôm trọn.
“Hắn còn dùng tàn t.h.u.ố.c lá châm ?” Trong lòng một sự bực bội khó tả. Nảy sinh một cơn bốc đồng. Cho dù ba mươi vạn đó lấy nữa, cũng thể để Liễu Thu chốn Địa ngục đó!
Nếu Lâm Tam Nhân , một kẻ keo kiệt bần tiện từ đến nay, hào phóng như , chắc chắn sẽ rớt cả cằm.
“Chuyện từ lâu , còn đau nữa .” Liễu Thu đẩy nhẹ vầng trán nhíu của .
Đôi mắt thật sự , trong ánh mắt chan chứa niềm vui sướng mà hiểu. Tôi xót xa tức giận. Không lẽ nào Liễu Thu thật sự thích Thôi Văn Khải chứ?
Thích đến mức vết sẹo do đối phương để cũng vui vẻ bận tâm ?
Liễu Thu nhanh chóng kéo quần áo xuống, che những vết sẹo đáng sợ. Trên , ngoài vết bỏng thuốc lá, còn vài vết sẹo dài và vết bỏng.
Liễu Thu ngay lập tức quỳ xuống, dùng hai cánh tay đỡ , ấn ghế.
“Xin , xin ! Em cố ý. Vết sẹo của em làm sợ . Anh đừng giận nữa!” Cậu cúi gằm đầu, cẩn thận hé mắt quan sát biểu cảm của .
Tôi thật sự hiểu đầu óc Liễu Thu làm bằng gì. Tôi, một gã đàn ông mạnh mẽ đầy nam tính sống bằng sức lực, thể sợ vết sẹo nào ?
Trên cũng vài vết sẹo, ngày nào cũng thấy quen . vết sẹo của Liễu Thu, càng càng thấy khó chịu.
“Tắm cho em còn làm sợ, chẳng lẽ bây giờ sợ ? Em thấy đang xót em ?”
Liễu Thu hỏi đến ngớ .
Khóe miệng vô thức nhếch lên, vui vẻ đến mức đôi mắt trong veo, trịnh trọng gật đầu, “Cảm ơn ! Thẩm Mạt, là !”
Người cái quái gì chứ? Còn phát thẻ cho nữa chứ.
Tôi lau miệng, nhét điện thoại túi lập tức ngoài, một bụng bực tức, chân loạng choạng, suýt vấp túi rác đen ở cửa.
Cái túi rác c.h.ế.t tiệt , mày tự lăn xuống thùng rác ? Nhất thiết làm phiền khác vứt ?