Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba năm trôi qua kể từ ngày Tần Tuế An đưa Mặc Cửu về đỉnh Thanh Trúc. Dưới sự chăm bẵm tiếc công sức của , Mặc Cửu giờ đây trổ mã, vóc dáng cao lớn phổng phao, ngũ quan tinh xảo như tạc tượng. Thế nhưng, y vẫn giữ cái thói quen bám dính lấy sư rời nửa bước. Bất kể Tần Tuế An , làm gì, phía luôn một "cái đuôi nhỏ" lặng lẽ theo, đôi mắt phượng đen láy lúc nào cũng chỉ hướng về một bóng hình duy nhất.
Hôm đó là ngày rằm, chân núi Thanh Vân mở phiên chợ của phàm nhân. Vốn mang tâm hồn của một thanh niên hiện đại, mấy thứ "uống sương ngắm trăng" làm Tần Tuế An ngán tận cổ. Nhân lúc sư phụ bế quan, quyết định lén dắt Mặc Cửu xuống núi một chuyến để tìm đồ ăn ngon.
"A Cửu, chậm thôi kẻo lạc." – Tần Tuế An nắm lấy bàn tay gầy nhưng dài của y, khẽ mỉm .
Mặc Cửu gì, y nắm chặt lấy ba ngón tay của , chặt đến mức lòng bàn tay y rịn một lớp mồ hôi mỏng. Giữa phố xá nhộn nhịp, mùi mỡ hành thơm nức cùng tiếng rao hàng làm Tần Tuế An phấn chấn hẳn lên. Cậu cảm thấy giống như một nông dân thu hoạch củ cải to nhất làng, dắt báu vật của khoe khắp thiên hạ.
"Đệ xem, phố xá phàm nhân náo nhiệt hơn núi nhiều đúng ?"
Mặc Cửu ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng, y dính sát Tần Tuế An như keo sơn, gương mặt cúi xuống vẻ e thẹn. , ẩn hàng mi dài , ánh mắt Mặc Cửu khi liếc những kẻ phàm nhân vô tình va quệt Tần Tuế An lạnh lẽo và tràn đầy sát khí đến mức nào.
Đến sạp kẹo hồ lô, Tần Tuế An mua ngay một xiên to nhất đưa cho y. Mặc Cửu nhận lấy, nhưng y chẳng thèm xiên kẹo đỏ chót bọc đường lấy một cái. Y cứ chằm chằm, khẽ nhón chân lên, đưa xiên kẹo đến sát miệng Tần Tuế An:
"Sư ăn . Huynh thích ngọt mà."
Tần Tuế An sung sướng c.ắ.n một viên sơn tra, nhai rôm rốp: "A Cửu thật thương , ai gả cho chắc chắn là phúc đức ba đời."
Nghe đến chữ "gả", đôi đồng t.ử của Mặc Cửu khẽ co rụt , nhưng y nhanh chóng che giấu bằng nụ ngây thơ. Sự cố thực sự xảy khi hai ngang qua một sạp bán bánh đào hoa.
Cô nương bán bánh là một thiếu nữ chừng mười sáu, thấy Tần Tuế An mặc đạo bào trắng, phong thái tiên phong đạo cốt nhã nhặn, nàng liền đỏ bừng mặt như quả gấc chín. Nàng bọc vội mấy cái bánh, ngượng ngùng đưa cho , ngón tay vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay Tần Tuế An một cái đầy tình tứ.
"Tiên trưởng... bánh tiểu nữ tặng ngài, lấy tiền ạ..."
Tần Tuế An – một thằng ế kinh niên từ kiếp – tự nhiên gái xinh tặng quà, dĩ nhiên là híp mắt tít thò lò. Cậu đang định đưa tay nhận, miệng còn định khen nàng một câu bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-nuoi-duong-phan-dien/chuong-3.html.]
Thế nhưng... "Bốp!"
Một bàn tay lạnh toát bất ngờ gạt mạnh tay Tần Tuế An . Mặc Cửu đột ngột chen lên phía , dùng hình nhỏ bé của một đứa trẻ chín tuổi nhưng đầy áp bức chắn giữa và cô nương . Y vung tay hất văng gói bánh xuống đất, ánh mắt tối sầm , sát khí ngùn ngụt tỏa khiến cô nương sợ đến mức lùi mấy bước, suýt thì ngã lộn nhào.
"A Cửu! Đệ làm cái gì ?" – Tần Tuế An hoảng hốt kêu lên.
Mặc Cửu trả lời. Y rút chiếc khăn tay trắng tinh từ trong áo , nắm lấy bàn tay cô nương chạm của , sức lau chùi. Y lau mạnh đến mức mu bàn tay Tần Tuế An đỏ ửng lên, rát cộm.
"Bẩn." – Y lầm bầm, giọng trầm thấp và cáu kỉnh – "Sư bẩn . Nữ nhân ... thật hôi."
Tần Tuế An dở dở , vội đền tiền bánh kéo y thẳng bờ sông vắng vẻ để tránh làm ầm ĩ. Đứng gốc liễu, vò rối mái tóc đen mượt của y, mắng yêu:
"Đệ thật là... lòng , ăn thì thôi hất ? Còn trừng mắt dọa sợ phát khiếp. Trẻ con ai dạy cái kiểu vô lễ thế hả?"
Tần Tuế An dứt lời mắng, Mặc Cửu cúi gầm mặt. Đôi vai y khẽ run lên, từng giọt nước mắt nóng hổi rớt cái "độp" xuống mu bàn tay lau đỏ của . Trông y tủi đến mức Tần Tuế An tự tát một cái vì lỡ lớn tiếng.
"Sư thích tỷ tỷ ?" – Y ngước đôi mắt đỏ hoe , giọng nghẹn ngào – "Sư ... là của một thôi mà. Huynh chỉ với ... chỉ thôi. Đệ thích nhận đồ của khác. Không thích một chút nào!"
Y nắm lấy vạt áo , nức nở: "Sau lớn, học làm bánh cho . Huynh đừng nhận đồ của kẻ khác nữa, ? Sư ... xin đấy..."
Nhìn y đến t.h.ả.m thương, bao nhiêu giận dữ trong lòng Tần Tuế An bay sạch sành sanh. Cậu thở dài, đưa tay xoa đầu y: "Được , là của . Sau sư chỉ ăn đồ A Cửu nấu, ? Đừng nữa, lắm."
Mặc Cửu thì lập tức nín , khóe môi nhếch lên một nụ rạng rỡ đầy thỏa mãn. Tần Tuế An thấy, khi lưng , đứa trẻ chín tuổi ngoái đầu liếc về phía sạp bánh đằng xa. Ánh mắt tàn nhẫn và âm trầm y hệt loài sói hoang đ.á.n.h dấu lãnh thổ của .
Sáng ngày hôm , cô nương bán bánh đào hoa đột ngột dọn hàng bỏ biệt tích, trong bếp nhà nàng còn lưu vết cháy đen kỳ lạ. Tần Tuế An xong chỉ tặc lưỡi tiếc cho cái bánh ngon, nghĩ nhiều.